không tốt, Giang Hằng nắm lấy
vai ta, ta hừ hừ hai tiếng, chàng tiến lại gần muốn hôn ta. Ta lại hừ vài
tiếng, tránh đi.
Ta lạnh lùng nói: "Mấy ngày trước không phải
không muốn chạm đến thiếp sao?"
Đầu gỗ nhận sai rất thoải mái, "Quán Quán, là ta
không tốt, nàng đừng tức giận."
Ta chậm rãi nói: "Nhưng mà thiếp vẫn còn đang
giận."
Thật ra ta và đầu gỗ sống chung lâu như vậy, bây giờ
có thể nói là đầu gỗ hiểu ta khá rõ. Chàng vừa nghe ta nói xong, đã lập tức nằm
lên giường chân tay xếp thành hình chữ ‘đại’, "Quán Quán, đến nguôi giận
đi."
*Chữ Đại (大)*
Ta lườm chàng, "Làm thế nào cũng được?"
Đầu gỗ nói: "Đúng."
Ta sờ cằm, lấy dưới gối ra một bức xuân cung đồ, mở
ra, "Ồ" một tiếng, "Như thế này cũng được?"
Đầu gỗ liếc mắt nhìn bức hoạ, lại nhìn ta, hai má dần
dần đỏ lên, "... Đúng."
.
Kết quả là, chiến tranh lạnh giữ ta và đầu gỗ mấy ngày
nay đã kết thúc. Lại qua vài ngày nữa, lúc dùng bữa tối, đầu gỗ lại ôm một đống
túi hương về nhà, đủ các loại hình dạng, hương vị.
Miệng ta giật giật, "Đầu gỗ, chàng định mở tiệm
bán túi hương sao?"
Chàng cố chấp hỏi: "Nàng thích loại nào
nhất?"
Ta cẩn thận nhìn ngó, "Ồ, cái nào cũng đẹp."
"Thích cái nào nhất?"
Ta tự hỏi một lúc, đưa tay ra chọn lấy một túi hương,
"Cái này."
Đầu gỗ vui vẻ ra mặt, lập tức cầm lấy túi hương trên
tay ta bỏ vào hộp nữ trang, sau đó cầm lấy túi hương Như ý ném vào giữa đống
túi hương kia, chàng rất hài lòng nói: "Thế thì tốt hơn, tốt hơn
nhiều."
Ta dở khóc dở cười.
Tác giả có lời muốn nói: khà khà khà, truyện đến đây
coi như là chính thức kết thúc. Phiên ngoại này là bản HE, muốn bản không HE,
thì cứ để lại mail... Ngày mai ta sẽ gửi đến cho... ps. Đây là kết thúc của bản
online và phiên ngoại bản online...
Kết thúc truyện xuất bản hơi khác so với bản online,
có có phiên ngoại Hoàng đế, bởi vì kết thúc truyện xuất bản nên tạm thời không
thể đăng lên, đợi truyện xuất bản xong, ta sẽ đăng. Cám ơn tất cả độc giả đã
đọc đến đây, cúi đầu một cái… Lại PS: Truyện tiếp theo là nói về Thường Trữ,
ngày mai sẽ đào hố… Để ăn mừng kết thúc truyện và mở hố mới, ngày mai những độc
giả nào cướp được tem truyện mới ta sẽ tặng một bản truyện 《 ai gia
》 có chữ
ký, ~\(≧▽≦)/~ khà
khà khà, mọi người cố lên...
Ngày mùng tám tháng chín năm sáu mươi chín Thanh Hoà
Hôm nay Hoàng tỷ nói cho ta biết, Phụ hoàng gióng
trống khua chiêng nghênh đón trưởng nữ còn sống của Tô gia vào cung, phô trương
quá thể, Hoàng hậu rất tức giận, Ngọc phi đố kỵ nên đã đánh một thái giám ở nội
cung. Hoàng tỷ còn nói trưởng nữ Tô gia này rất có thể sẽ là tân sủng của Phụ
hoàng thời gian này, để ta cẩn thận hơn, trong hậu cung này phàm là những phi
tử có con nối dõi đều cầu cho ta uống nước cũng bị sặc chết. Có nhiều lúc, ta
cũng không hiểu vì sao Phụ hoàng cứ nhét hết nữ nhân này đến nữ nhân khác vào
Hoàng cung, người càng nhiều, Hoàng cung này lại càng ầm ỹ, ta thật hy vọng
ngày mai tất cả phi tần uống nước đều bị sặc chết.
Ngày mười lăm tháng chín năm sáu mươi chín Thanh Hoà
Hôm nay Tư Mã Thái phó bắt ta chép lại mười lần “Luận
ngữ”, sau đó còn hỏi hôm nay đã học được những gì. Ta đáp người là quân vương,
phải có hoài bão rộng lớn, phải biết dùng người trị quốc. Tư Mã Thái phó khen
ta có thiên phú, cho kết thúc buổi học sớm. Trên đường đi qua mai viên, ta nghe
thấy mấy cung nữ đi sau lưng nhỏ giọng nói chuyện với nhau, về Tô cô nương. Ta
nhớ tới vị trưởng nữ Tô gia kia, nghe Hoàng tỷ nói Phụ hoàng tạm thời không có
ý nghĩ sủng hạnh nàng ta, cho nên đã an trí cho nàng ta cung điện vắng vẻ nhất.
Ta thấy hiếu kỳ nên một mình chạy vào mai viên, nhưng mà sau khi ta thấy nàng,
có chút thất vọng, vẻ ngoài bình thường, còn chẳng bằng một nửa vẻ đẹp của
Hoàng tỷ.
Ngày mùng một tháng mười năm sáu mươi chín Thanh Hoà
Phụ hoàng để ta đi đi lại lại giữa đám hậu phi trong
cung, nói là để ta chọn lựa một người ta thích nhất làm mẫu thân. Thân mẫu (mẹ
ruột)của ta lúc sinh hạ ta đã mất rồi, ta chưa bao giờ được
gặp bà. Nhưng nghe cung nữ nói, Phụ hoàng rất sủng ái thân mẫu ta, chỉ có
điều... Không ai muốn nói cho ta biết đằng sau câu chỉ có điều là gì, chỉ có
Hoàng tỷ vụng trộm nói cho ta biết, nói là thân mẫu của chính ta bị Hoàng hậu
hại chết, Hoàng hậu không sinh được hài tử, cho nên ghi hận mẫu thân vì sinh
được một nam một nữ. Ta hỏi Hoàng tỷ tại sao Phụ hoàng không trừng trị Hoàng
hậu. Hoàng tỷ oán hận nói, thế lực nhà mẹ đẻ Hoàng hậu quá lớn, dù sao một ngày
nào đó, Hoàng hậu sẽ bị Phụ hoàng giết chết. Ta tin lời Hoàng tỷ, từ lúc ta
sinh ra đến nay, chỉ có Hoàng tỷ hiểu ta nhất.
Ta theo sự phân phó của Phụ hoàng đi đi lại lại khắp
nơi, từ cung điện của Hoàng hậu cho tới những phi tần có phẩm giai thấp nhất,
lúc các nàng nhìn thấy ta thì vẻ mặt càng tươi cười sáng lạn, nhưng ta biết các
nàng đều không thích ta. Phụ hoàng hỏi ta đã chọn được ai chưa, ta nhớ lại ngày
đó nhìn thấy trưởng nữ Tô gia ở Mai viên, ta thốt ra, nói ta thích ở với Tô tỷ
tỷ ở Vân Lan các. Thoạt nhìn Phụ hoàng dường n
