Polaroid
Ai Gia, Có Hỉ

Ai Gia, Có Hỉ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323601

Bình chọn: 10.00/10/360 lượt.

a sợ ta khóc

sẽ làm Thường Trữ khóc theo, Thường Trữ đang mang bầu, khóc không tốt cho oa

nhi trong bụng.

Thường Trữ đỡ ta đi rất chậm, lúc này ta lại

chỉ mong đường đến hỉ phòng dài một chút, lại dài một chút. Nhưng mà

đường có dài đến đâu cũng có điểm kết thúc, Thường Trữ dừng bước,

"Quán Quán, đến rồi."

Ta khụt khịt mũi, Thường Trữ nắm lấy tay ta,

"Quán Quán, hơn bất cứ ai ta thật sự mong ngươi được gả cho một

lang quân như ý. Ta chúc ngươi cùng Ninh... Giang Hằng bạch đầu giai lão vĩnh

viễn bên nhau."

Ta gật đầu, trong giọng nói Thường Trữ còn mang

theo tiếng khóc, "Quán Quán, nếu hắn bắt nạt ngươi, ngươi cứ quay

về kinh thành ta sẽ thay ngươi xử lý hắn. Cửa phủ Công chúa vĩnh

viễn vì ngươi mà mở."

Nhẫn nhịn suốt cả dọc đường thế mà vừa nghe

lời này cuối cùng lại rớt xuống, ta thật cẩn thận tránh bụng Thường

Trữ, nhẹ nhàng ôm lấy nàng ấy, "Thường Trữ, ta nhất định sẽ như

vậy."

Thường Trữ cáo biệt với ta, trong lòng ta nghĩ

cuộc đời này có Thường Trữ làm tri kỷ, có đầu gỗ làm phu quân, ta đã

thấy quá đủ rồi. Hỉ phòng cực kỳ yên tĩnh, bên ngoài khua chiêng gõ

trống thật là náo nhiệt, ta nhớ Thường Trữ, nhớ đầu gỗ, lúc này cảm thấy

vạn phần may mắn là Hoàng đế đã không tới phá rối.

Ta đầu đội khăn voan ngồi trên giường, kiên nhẫn

chờ Giang Hằng.

Cứ chờ mãi chờ mãi, mí mắt lại chỉ muốn khép vào,

ta cố gắng mở to mắt, cuối cùng không chịu nổi nữa nhắm mắt lại ngã

xuống giường.

Lúc ta tỉnh lại bên tai nghe thấy tiếng xe ngựa

lộc cộc lộc cộc, ta lập tức kinh hoảng mở to hai mắt. Vừa mở mắt ra

đã doạ ta suýt nữa nhảy dựng đụng phải trần xe ngựa, lúc này một

khuôn mặt đang cười tủm tỉm nhìn ta phát hoảng, không phải ai khác mà

chính là Hoàng đế, người làm ta lo lắng căng thẳng bấy lâu nay.

Trong nháy mắt mặt ta biến thành trắng bệch.

Hoàng đế ngồi thẳng lưng, cười tủm tỉm nói: "Ta

vừa mới nghĩ nàng sắp tỉnh lại, thì ngay lập tức nàng mở mắt ra,

thật là kỳ diệu."

Đã lâu không gặp Hoàng đế, hắn gầy đi không ít,

giọng nói biến đổi đôi chút, cũng cao hơn rất nhiều. Từ trước đến giờ

ta vẫn coi Hoàng đế là đệ đệ mà đối xử, lúc này thấy hắn như thế,

nói trong lòng không khó chịu là giả dối, nhưng sợ hãi khẩn trương cũng

là thật. Ta giả bộ bình tĩnh ngồi dậy, ánh mắt Hoàng đế vẫn chưa từng rời

khỏi ta, trong lòng ta tính toán, đi thẳng vào vấn đề: "Thừa Văn,

ngươi..."

Hoàng đế xoay xoay nhẫn ngọc ở ngón cái, ngắt

lời ta, "Vừa rồi dùng thuốc làm nàng hôn mê là bất đắc dĩ, lần

đầu đi cướp người có chút không thành thạo."

Lời ta định nói bị nghẹn trong cổ họng nhất

thời không nói ra được.

Hoàng đế vén rèm nhìn ra cảnh sắc bên ngoài,

"Phong cảnh Giang Nam đẹp vô cùng, trách sao Quán Quán lại lưu luyến

như thế. Dù sao cũng chỉ đến thế..." Hoàng đế buông rèm, trong mắt

tràn đầy ý cười nhìn ta, "Quán Quán chơi đùa bên ngoài mấy tháng

rồi, những gì muốn chơi cũng đã chơi đủ, đã đến lúc theo ta về

cung."

Ta nói: "Toàn bộ vương triều Đại Vinh đều biết

Thái hậu đã hoăng thệ."

Hoàng đế xoa cằm, "Ồ, Quán Quán muốn lấy thân

phận gì để hồi cung? Ta đều có thể đáp ứng nàng."

Ta nhìn chằm chằm hắn, "Giang thiếu phu

nhân."

Sắc mặt Hoàng đế lập tức biến đen, "Ngoại

trừ cái đó."

Ta buồn bã nói: "Thừa Văn, ta vẫn chỉ coi

ngươi là đệ đệ thông thường, không có tình ý gì cả."

"Nhưng ta có." Ánh mắt Hoàng đế thâm trầm

sâu lắng, hắn cố chấp nói: "Ta thích nàng, nàng là Giang thiếu phu

nhân cũng được, Ninh phu nhân cũng thế, nàng phải ở lại bên cạnh

ta."

Ta nhíu mày, vẻ mặt Hoàng đế lại mềm mỏng,

"Quán Quán, không có nàng ở Hoàng cung đêm đêm ta đều không ngủ

được, cứ sống ở trong cung không tốt sao? Nàng muốn gió được gió muốn mưa

được mưa, cho dù là muốn nam hầu ta cũng đáp ứng nàng. Cho nên, theo ta

hồi cung, được không?"

Ta mím môi nói: "Ta chỉ muốn một mình Giang

Hằng."

"Không được."

Ta liếc mắt nhìn cửa xe ngựa, trong đầu đang suy

nghĩ hậu quả nhảy xuống, Hoàng đế lạnh nhạt nói: "Nếu nàng dám

nhảy xuống xe ngựa, ta lập tức hạ chỉ bắt Giang gia."

Ta run run thu lại ánh mắt, trong lòng nhẩm tính

thời gian, vừa rồi Hoàng đế kéo rèm lên bầu trời bên ngoài tờ mờ

sáng, lúc ta vào hỉ phòng là khoảng giờ Tuất, có lẽ ta đã ngủ

khoảng bốn canh giờ. Bốn canh giờ nói dài cũng không dài lắm mà bảo ngắn

cũng không ngắn, tân nương không thấy đâu, đầu gỗ cùng Giang gia chắc chắn sẽ

đi tìm, mà đầu gỗ có lẽ cũng đoán được là ai bắt cóc ta.

Chỉ có điều vấn đề là, trong thiên hạ này ai

dám tranh cướp người với Hoàng đế? Cho dù đầu gỗ dám, nhưng đắc tội

với Hoàng đế hậu quả rất nặng nề, thật sự là tiến lùi đều không

được. Hiện giờ biện pháp tốt nhất là ta dùng tình cảm để cảm động

hoặc nói lý lẽ làm Hoàng đế động tâm, làm cho Hoàng đế thả ta trở về

cũng không truy cứu tội đầu gỗ, từ nay về sau ta cùng đầu gỗ ở Giang Nam

song túc song tê, thật sự mỹ mãn.

(*Song túc song tê: túc là ở chung

một nơ, tê: cùng nhau bay lượn, dùng để so sánh những đôi năm nữ yêu

nhau không thể xa cách mà như hình với bóng*)


Ta và Hoàng đế đã sống với nhau nhiều năm như

vậy, tính