, ta không muốn làm nàng lo lắng, cho nên mới không nói với
nàng." Hắn từ sau lưng đi đến trước mặt ta, nắm tay ta thật chặt,
"Quán Quán còn đang giận sao?"
Ta nhìn hắn rất lâu, cho đến khi hai mắt hắn
biến thành ảm đảm, thì ta mới mở miệng hỏi: "Chàng nhớ lại từ
lúc nào?"
Hắn lập tức nói: "Mấy ngày trước, chính là lần
đầu ta và nàng…" Hắn dừng lại, "Lúc hành lễ với Chu
công."
"Lúc ấy đã nhớ ra toàn bộ?"
"Lúc ấy nhớ lại một ít, hôm sau tỉnh lại thì
nhớ ra toàn bộ."
Ta nở nụ cười nhưng trong lòng không vui:
"Hiện giờ chàng rất thành thật." Ta nhớ lại lúc trước đầu
gỗ đã từng hai tay dâng ta cho Hoàng đế, sắc mặt ta lập tức biến
thành lạnh lùng, ta rút tay lại, gạt tóc trên trán, lạnh lùng nói:
"Bệ hạ chuẩn bị đến Giang Nam, chàng quyết định lúc nào mới đưa ta
cho hắn?"
Vẻ mặt Giang Hằng đau khổ, "Quán Quán, trước
kia ta xin lỗi nàng, nàng muốn mắng ta đánh ta giận ta cũng được, nhưng
đừng nói những lời tổn thương thế kia." Hắn thật cẩn thận đưa tay,
dường như muốn chạm vào tay ta, do dự một lát, cuối cùng lại hạ tay
xuống.
Giây lát sau, hắn nâng mắt nhìn ta, "Trong hốc
tối ở thư phòng có một lọ Hạc đỉnh hồng, nếu nàng thực sự nghĩ ta
có tâm tư đưa nàng cho bệ hạ, ta lập tức uống."
Ta không nói gì, cuối cùng hắn lấy hết dũng
khí cầm lấy tay ta, "Quán Quán, nàng tin ta. Hiện giờ ta chính là
Giang Hằng."
Lời của đầu gỗ đã làm ta động tâm, cuối cùng
ta cũng buông lỏng, nhìn hắn một lúc lâu, "Ninh Hằng thì sao?"
Hắn nói: "Ta chỉ là Giang Hằng."
"Theo thiếp được biết, trong kinh thành bệ hạ
vẫn còn giữ lại chức quan của chàng, mà còn không nói đến chuyện
chàng vô cớ mất tích, chàng thất trách rời khỏi kinh thành mấy
tháng, nếu bệ hạ hỏi tội chàng, thì chàng làm sao đây?"
Hắn chậm rãi nói: "Việc này ta sẽ giải quyết,
Quán Quán đừng lo lắng."
Lúc này trong lòng ta đã không còn giận Giang Hằng
nữa, thấy vẻ mặt chân thành của hắn ta cũng giận không nổi. Huống chi qua
hai ngày nữa là ngày đại hỉ của chúng ta, ta cũng không muốn vì
chuyện này mà mất vui, ta cắn môi hắn một cái coi như không còn tức
giận nữa.
Giang Hằng đang ngây ngốc bị cắn môi, lập tức tinh
thần dâng cao.
Ta cười cười, bắt đầu chờ mong ngày thành thân
đến gần.
Mùng mười tháng ba, ta mặc lên bộ áo cưới đỏ
hồng, đội khăn voan đỏ, cầm dải lụa đỏ cùng Giang Hằng bái đường
trước mặt mọi người. Trong lòng ta cực kỳ căng thẳng, sợ chưa làm xong
lễ đã có người đi đến hô một tiếng "Khoan đã".
Lúc ta cùng đầu gỗ hành lễ bái thứ hai, thì
quả thật có người hét một tiếng "Khoan đã". Lụa đỏ rung lên,
nghe thấy giọng nói quen thuộc đi từ xa đến gần, "Giang Hằng vạn
lần không thể thành thân với nữ nhân này."
Ta cẩn thận lắng nghe, lúc này mới nhận ra giọng
nói này là Tam nương Giang Hằng, ta thấy hơi yên tâm. Nghe thấy bà ta
nói: "Lão gia, người không biết nữ nhân này là ai. Nàng ta
là..."
Giọng nói Giang lão gia tràn đầy tức giận,
"Người đâu, kéo bà ta xuống. Con trai ta thành thân sao có thể để
ngươi nháo loạn?"
Nghe thấy Giang lão gia nói thế, ta hoàn toàn
yên tâm. Tam nương Giang Hằng có lẽ đã biết được thân phận trước kia
của ta, muốn học Nhạn Nhi vạch trần trước mặt mọi người, nhưng mà lại
không đoán được Giang lão gia đã sớm biết rồi, hơn nữa còn ngầm đồng ý.
Giang lão gia tức giận, lời ông nói còn chưa
dứt, ta đã nghe thấy tiếng a a ưm
ưm của Tam nương Giang Hằng, có lẽ là bị người khác bịt mồm. Xem ra
đến lúc này ta đã an toàn.
Ta hít sâu một hơi, Giang lão gia trầm giọng nói:
"Tiếp tục đi."
Sau đó ta cùng Giang Hằng bái đường rất thuận lợi,
sau khi phu thê giao bái, cuối cùng ta cũng an tâm, ta buông dải lụa đỏ
ra, dải lụa đỏ đã ướt một khoảng, trong lòng bàn tay ta đầy mồ hôi.
Hỉ nương đỡ ta về hỉ phòng, Giang Hằng cúi đầu
khẽ nói với ta "Ta sẽ nhanh về phòng", ta cúi đầu nở nụ cười.
Lúc đi qua hành lang, hỉ nương lại dừng bước.
Ta ngây người, vừa định xốc khăn voan đỏ lên, thì
giọng nói Thường Trữ đã vang lên phía trước, "Nếu ngươi tự mình
xốc khăn voan lên, thì thành điềm xấu đó."
Ta buông tay xuống, mỉm cười nói: "Thường
Trữ."
Hỉ nương đứng bên cạnh đã tự động lùi sang một
bước, xem ra hỉ nương này đã sớm bị Thường Trữ thu mua rồi, Thường Trữ
thay hỉ nương đỡ ta, "Quán Quán, ta đưa ngươi về hỉ phòng."
Ta khẽ nói: "Được."
Tay Thường Trữ trắng nõn thon dài, xương ngón tay rõ
ràng, chạm vào có cảm giác mát lạnh. Ta nhớ lại lúc mới vào cung
sống bị bệnh nặng, sốt đến mức hôn mê, miệng vẫn không ngừng gọi
mẫu thân phụ thân, là Thường Trữ đã dùng bàn tay mang theo cảm giác lạnh
này đặt lên trán sốt nóng của ta, cũng là hai tay này của Thường Trữ đã
che chở bảo hộ ta giữa cung cấm phức tạp, dù cho ta đã làm Thái hậu,
bất luận ta làm chuyện hoang đường đến mức nào, Thường Trữ vẫn đứng
bên cạnh ta như trước, bên nhau như lúc trước.
Mắt ta ươn ướt, nghĩ đến sau này chẳng biết
đến lúc nào mới được gặp Thường Trữ, thì mũi ta đỏ lên. Ta muốn mở
miệng nói với Thường Trữ gì đó, thậm chí muốn xốc khăn voan đỏ lên để
nhìn Thường Trữ, nhưng mà cổ họng như có gì đó chặn lại. T
