g mang lo sợ, Thường Trữ an ủi ta
đừng lo lắng, nếu Hoàng đế thật sự bắt ta về cùng, nàng chắc chắn sẽ dùng toàn
lực bảo vệ ta.
Ta tin Thường Trữ chắc chắn sẽ bảo vệ ta, nhưng mà ta
cũng không muốn làm khó Thường Trữ. Muốn ta tính kế Hoàng đệ Thường Trữ ngay
trước mặt nàng, ta làm không được. Ta nghĩ trái nghĩ phải, thấy khẩn cấp phải
tìm Giang Hằng thương lượng đối sách.
Ta vội vàng cáo từ Thường Trữ trở về Giang phủ, ta vừa
mới vào cửa đã gặp Từ tổng quản. Hắn nhìn thấy ta thì vội vàng nói: "Đại
thiếu phu nhân, nô tài tìm người rất lâu rồi. Đại công tử nhờ nô tài chuyển lời
cho người, tối nay đại công tử sẽ về trễ hơn."
Ta nhíu mày nói: "Hắn đi đâu?"
"Chuyện này... Đại công tử không nói."
Trong lòng ta lúc này lại sốt ruột , sớm không về muộn
sau không về muộn lại đúng vào thời điểm này về muộn, mày ta nhíu lại,
"Hiện giờ hắn ở đâu?"
"Thưa đại thiếu phu nhân, nửa canh giờ trước nô
tài gặp Đại công tử ở tiệm gạo." Từ tổng quản trầm ngâm một lát, lại nói:
"Xin Đại thiếu phu nhân yên tâm, Đại công tử bên ngoài chưa bao giờ trêu
hoa ghẹo nguyệt, đến ngay cả bàn chuyện làm ăn cũng rất quy củ."
Ta nở nụ cười, tùy tiện đáp lời, "Ừ, ta biết
rồi." Sau đó, ta vội vàng ra tiệm gạo Giang gia. Không ngờ ta vừa bước vào
tiệm gạo, người trong cửa hàng lại nói ta biết Giang Hằng đến tiệm tơ lụa ở phố
Đông. Ta còn chưa kịp nghỉ ngơi thở lấy hơi, lại vội vàng chạy tới phố Đông.
Nhưng mà vừa đến tiệm tơ lụa, người trong cửa hàng lại nói Giang Hằng đến tiệm
son phấn ở phố Tây.
Ta hít sâu một hơi, tiếp tục chạy đến phố Tây. Lúc ta
chạy đến tiệm son phấn ở phố Tây thì đã là hoàng hôn, ta đầu đầy mồ hôi, một
tay chống lên tủ, hỏi: "Giang Hằng đâu?"
Chưởng quầy tiệm son phấn là một vị cô nương, mày liễu
mắt hạnh, vòng eo không bằng một vòng tay, nàng nhìn ta từ trên xuống dưới,
hếch cằm hỏi: "Cô là ai?"
Ta thở hổn hển mấy hơi, nói: "Ta là nương tử chưa
thành thân của hắn."
Cô nương chưởng quầy cười nhạo nói: "Hôm nay cô
là người thứ tư nói như vậy, vừa vặn có thể hợp thành một bàn mã điếu."
(*Mã điếu: Bài Mã điếu là loại bài lưu
hành từ niên hiệu Vạn Lịch thời Minh, đến đời nhà Thanh biến đổi thành bài Mặc
Hòa, chỉ còn lại 3 môn/pho là Vạn tự, Sách tự và Văn tiền.*)
Ta sửng sốt, rồi lập tức hiểu ra.
Hoá ra đầu gỗ ở ngoài lại lắm hoa đào như vậy! Trong
lòng ta tự dưng thấy khó chịu, nhưng mà trước mặt người ngoài ta xưa nay đều
không muốn để mất mặt mũi. Ta híp mắt lạnh nhạt nói: "Năm ngày sau ta cùng
Giang Hằng thành thân, cô cứ việc đến xem tân nương tử có phải ta hay
không."
Dứt lời, ta xoay người chuẩn bị rời đi, đi chưa được
vài bước, cô nương chưởng quầy đã gọi ta lại, "Đại công tử một khắc trước
đã đến Trân phẩm các."
Ta dừng bước, cuối cùng nói lời cảm ơn.
Rời khỏi tiệm son phấn, ta không đến Trân phẩm các
nữa. Nhiều lần để lỡ đầu gỗ ta đã phiền lòng đến cực điểm, hơn nữa lại nghe
chưởng quầy cô nương nói biết được đầu gỗ có lắm hoa đào, tâm tình ta thật là
rất tồi.
Ta mượn một cỗ kiệu quay về Giang gia.
Trở lại Giang gia, ta lập tức đóng cửa phòng. Ta lấy
ra mấy con búp bê vải đầu gỗ dùng để dỗ dành ta, lần trước ta thấy hai con búp
bê vải này thật thú vị nên giữ lại trong phòng, ta chọc chọc búp bê vải nam,
"Đầu gỗ, chàng còn không về thì đừng có nghĩ đến việc bò lên giường của
ta."
Búp bê vải nam vẫn vẻ mặt cười ngây ngô, ta càng nhìn
lại càng cảm thấy giống Giang Hằng, trong lòng ta lại càng khó chịu.
Ta ném búp bê vải đi, thuận tiện khoá cửa lại, rồi sau
đó chui vào chăn.
Lúc ta ngủ mơ mơ màng màng, chợt thấy có người ôm lấy
eo ta, có bàn tay mát lạnh khẽ chạm vào mặt ta, ta lập tức thanh tỉnh lại. Vừa
mở mắt đã nhìn thấy Giang Hằng, hắn khẽ nói: "Quán Quán."
Ta trừng mắt nhìn hắn, dùng sức đẩy hắn ra, sau đó lui
vào phía trong giường. Hắn kéo ta lại, ôm vào trong lòng hắn, "Quán Quán,
là ta không tốt."
Ta đẩy ra không được, hắn lại nói: "Quán Quán, ta
đã làm gì sai để nàng tức giận?"
Ta phát hiện mỗi lần ta tức giận, Giang Hằng đều chủ
động nhận sai, mặc dù hắn không biết hắn rốt cuộc đã làm gì chọc ta tức giận.
Ta há miệng cắn vai hắn, hắn khẽ run lên nhưng không nói gì, tay vẫn vòng qua
eo ta.
Ta cắn xong tức giận trong lòng cũng dần dần biến mất,
Giang Hằng khẽ hỏi: "Quán Quán, cắn có đau không?"
"Có! Vai chàng quá cứng."
Giang Hằng nói: "Bụng ta hình như mềm
hơn..."
Ta bật cười nói: "Ta không thèm cắn."
Giang Hằng vui vẻ nói: "Quán Quán không tức giận
nữa?"
Ta ngẩng đầu nhìn hắn, "Chàng nói xem chàng đã
làm sai chuyện gì?"
Giang Hằng trầm mặc một lúc, rồi nói: "Ta... đêm
nay về muộn?"
Ta thấy Giang Hằng đầu gỗ như vậy không thể nói vòng
vo, chỉ có thể nói thẳng vào vấn đề. Ta chuyển người, tạo khoảng cách với đầu
gỗ, ta nhìn chằm chằm hắn, hỏi: "Chàng ở bên ngoài có bao nhiêu cô nương
thích chàng?"
Vẻ mặt Giang Hằng kinh ngạc, "Ngoại trừ Quán
Quán, ta chưa từng thấy có cô nương nào thích ta."
Ta ngẩn người, lúc này ta thật sự muốn gào thét, đầu
gỗ này căn bản là gỗ đến mức nghĩ cả thế gian chỉ có một mình ta là c