i bước vào trong, đi được vài bước lại không nghe thấy tiếng bước chân Ninh Hằng đi theo, ta quay đầu lại nhìn hắn, hắn dè dặt nhìn ta, nói: "Ta có thể vào không?"
Ta khẽ gật đầu không thể hiểu nổi.
Hai mắt Ninh Hằng sáng lên, nhanh bước theo ta.
Ta ngồi xuống, Ninh Hằng vô cùng nghiêm túc nhìn ta, ta nhịn xuống không nhìn hắn, tay cầm lấy chén trà, chậm rãi uống một ngụm rồi lạnh nhạt nói: "Chàng muốn nói gì với ta?"
Hắn nói: "Quán Quán, cho dù hiện tại ta không thể để nàng có cuộc sống sung túc, nhưng chỉ cần một ngày có ta ở đây sẽ không để nàng phải chịu đói chịu khổ. Nàng tức giận ta sẽ dỗ dành nàng, nàng sinh bệnh ta sẽ chăm sóc nàng, nàng mất hứng ta sẽ cố gắng để nàng cao hứng, nàng mất ngủ ta sẽ cố gắng nghĩ cách để nàng ngủ ngon…” Hắn dừng lại một chút, suy nghĩ thật lâu, lại nói tiếp: “Ta sẽ nấu cơm giặt quần áo cho nàng, không để nàng phải động vào việc nhà một chút nào. Mùa hè ta sẽ cầm quạt đẩy lùi sự nóng bức, mùa đông ta sẽ thay lò sưởi làm ấm giường cho nàng. Ta sẽ không để nàng bị người khác ức hiếp, ta sẽ ở cạnh nàng mỗi khi nàng cần, ta sẽ để nàng mỗi ngày đều có thể cười vui…”
Lúc này Ninh Hằng lấy từ trong áo ra một túi tiền màu xanh da trời cùng một chiếc vòng tay, hắn đặt vào tay ta, "Còn nữa túi tiền này là toàn bộ gia sản của ta, tuy không nhiều lắm, nhưng sau này ta có thể đưa cho Quán Quán nhiều bạc hơn. Vừa rồi ta mới mua một vòng tay bạch ngọc, ông chủ cửa hàng nói đây là Dương chi ngọc, rất có linh khí, có thể làm người đeo an khang."
Ninh Hằng đeo vòng tay bạch ngọc vào tay ta, ta nghe thấy hắn nuốt nước miếng, "Quán Quán, chúng ta thành thân đi."
Ta nhất thời không phản ứng lại được, Ninh Hằng nóng nảy, hắn lại nói: "Ta hôm nay còn đến miếu Nguyệt lão xin xâm, lão phu tử đoán xâm nói chúng ta có nhân duyên trời định..." Hắn lại cầm lấy hai búp bê vải, gật gù, "Quán Quán đừng tức giận nữa, gả cho đầu gỗ gả cho đầu gỗ đi..."
Ta bị chọc cho cười, ta cố ý phụng phịu hỏi: "Ai dạy chàng biện pháp này?" Ta không tin Ninh Hằng đầu gỗ như vậy lại có thể nghĩ ra biện pháp dỗ dành người khác như thế này.
Ta biết ngay biện pháp dỗ dành như vậy, tuyệt đối không phải nghĩ ra một sớm một chiều. Ta nhìn vòng tay bạch ngọc trên cổ tay, "Hiện giờ chàng muốn thành thân, ta lại không muốn."
Ninh Hằng có chút thất vọng nói: "Quán Quán còn đang tức giận?"
Hiện giờ ta tất nhiên không còn tức giận nữa, chỉ có điều qua lần này, ta phát hiện nam nhân đúng là không thể sủng ái, càng không nên làm theo ý hắn, đặc biệt đầu gỗ là người bướng bỉnh như vậy. Ta lại chậm rãi uống một ngụm trà, rồi nói: "Sao đột nhiên muốn thành thân? Lúc trước không phải chàng nói..." Ta nâng chén lại khẽ nhấp một ngụm, rồi yên lặng nhìn hắn.
Ninh Hằng nói: "Quán Quán tức giận, ta lập tức thấy lo sợ. Chỉ cần Quán Quán không tức giận nữa, những lời ta nói trước kia ... nàng cứ coi như ta chưa từng nói."
Vẻ mặt Ninh Hằng rất nghiêm túc, giờ khắc này ta có thể cảm nhận được đầu gỗ thích ta thật tâm thật lòng, mà còn để ta ở vị trí cao nhất trong lòng. Ta mềm lòng, "Được."
Ninh Hằng đầu tiên sững sờ, rồi sau đó sắc mặt vui vẻ, hắn nắm thật chặt tay ta, "Quán Quán nguyện ý thành thân cùng ta?"
Ta gật đầu.
"Không tức giận nữa?"
Ta lại gật đầu.
Ninh Hằng mừng rỡ phấn khích, hắn hôn lên mặt ta một cái, "Quán Quán, chúng ta rời khỏi Giang gia xong thì thành thân."
Ta lại cười nói đáp "Được". Sau khi ta và Ninh Hằng hòa thuận lại, thì càng lúc
càng ngọt ngào. Ta và Ninh Hằng bàn bạc, chúng ta quyết định đợi sau khi Nhạn
Nhi thành thân sẽ rời khỏi Giang gia, sau đó tìm một nơi non nước hữu tình rồi
định cư.
Còn về chuyện ta và Ninh Hằng thành thân, ta định chọn
một ngày tùy ý rồi bái đường là được, rượu mừng cũng không mà giá y (áo cưới)
cũng không, toàn bộ ta đều không để ý, dù gì người ta muốn chỉ có duy nhất đầu
gỗ này. Ninh Hằng cảm thấy như thế là oan ức cho ta, kiên quyết không nghe
theo. Cuối cùng dưới sự thuyết phục của ta, Ninh Hằng đồng ý không bày tiệc
rượu, nhưng giá y thì nhất định phải có.
Ta ngẫm nghĩ, cuộc đời này ta chưa từng mặc qua giá y
đỏ thẫm, có thể vì người mình yêu mặc một lần cũng không tồi.
Ta gật đầu đáp ứng.
Ngày Nhạn Nhi thành thân, Giang gia vô cùng náo nhiệt.
Trời còn chưa sáng, ta đã bị tiếng khua chiêng gõ trống đánh thức, ta nhớ lại
trước kia lúc Thường Trữ xuất giá còn náo nhiệt hơn, nửa đêm canh ba, trong
cung đã bắt đầu bận rộn rồi, ta cũng bận đến nỗi luống cuống cả tay chân, mãi
đến khi Thường Trữ mặc giá y xong xuôi, ngượng ngùng phủ hỉ khăn bước lên hỉ
kiệu mới ngừng lại được. Lúc đó ta đã nghĩ, nếu sau này ta có thể xuất giá,
nhất định phải xuất giá lặng yên không một tiếng động, ồn ào như vậy đúng là
làm người ta đau đầu.
Cũng may hiện giờ đầu gỗ đã đáp ứng, hai người chúng
ta chỉ cần lặng lẽ bái đường thành thân.
Ta bị tiếng ồn đánh thức không ngủ lại được nữa, đành
thức dậy định đi ra ngoài nhìn xem Giang gia náo nhiệt như thế nào. Vừa bước ra
khỏi cửa phòng, ta đã nhìn thấy Ninh Hằng đang đứng dưới cây Hạnh hoa cách đó
không xa đang nói chuyện
