Snack's 1967
Ai Cứu Vớt Ai

Ai Cứu Vớt Ai

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325832

Bình chọn: 9.00/10/583 lượt.

như nổi điên đến lớp học đốt pháo rồi ,

chỉ là không biết hôm nay ai là “vật hi sinh” đây? Chỉ trong chốc lát ,

trong lòng học lặng ngắt như tờ.

Ngôn Mặc vẫn giữ nguyên tư thế

an tĩnh đứng trước lớp học , hai tay đan chéo để ở trước người , nhưng

mà tay chân của cô nhanh chóng trở nên lạnh lẽo , chưa từng chưa từng có nhiều khuôn mặt nhìn cô đến vậy , Ngôn Mặc cảm thấy trán mình bởi vì

loại cảm giác không an toàn này mà tuôn ra mồ hôi lạnh . Không phải sợ

hãi , mà là không thích ứng được và …. Chán ghét .

“Hôm nay tôi

phải chỉnh đốn lại tác phong của lớp này ! Lại dám có người gian dối

trong kì thi của tôi ! Việc làm vô liêm sỉ này —Bạn học Tả Ngôn Mặc ,

trò giải thích thế nào , trò phải khai báo việc trò làm cho từng người

trong lớp . Phương pháp thi không quang minh của trò được điểm cao hơn

các bọn học khác , làm sao xứng đáng với những bạn học thật sự cố gắng

học bài đây ?” “Lão yêu” vừa dứt lời , lớp học lập tức như thuỷ triều

dâng lên , phải biết rằng “Lão yêu” nổi danh nghiêm khắc , tại sao có

thể có người không sợ chết như vậy ?

Việc này không ngờ a , tên gì , oh , Tả Ngôn Mặc , nữ sinh này nhìn qua cũng không tệ mà.

Môi Ngôn Mặc có lẽ đã sắp bị cô cắn thành vết , dấu răng thể hiện rõ sự

giận dữ và không cam tâm trong lòng cô lúc này . Vì sao cô phải chịu

nhục nhã như thế?

Nhưng , nhớ tới lời của mẹ , một dòng nước lạnh đổ xuống tấm lưng của Ngôn Mặc .

Nhẫn đi , lần này nhẫn nhịn đi , cúi đầu một lần mà thôi , dù sao so với không được học còn tốt hơn .

Ở trong mắt người khác có lẽ chỉ là vài giây đồng hồ , nhưng đối với Ngôn Mặc mà nói đó giống như phải đấu tranh đến mấy thế kỷ, Tả Ngôn Mặc kiêu ngạo lại bởi vì hạt giống hư ảo này mà khom người xuống .

“Mình xin lỗi mọi người , mình , sau này …” Cố gắng nhịn xuống nước mắt và

tức giận một giây sau có thể sẽ bùng nổ , Ngôn Mặc cúi người nuốt xuống , “Không bao giờ … phạm lỗi lầm này nữa . Xin thầy giáo và các bạn tha

thứ cho mình một lần này.”

Mày làm tốt lắm Tả Ngôn Mặc , tốt lắm , ngay cả mày cũng bội phục sự nhẫn nhục của mày , không sợ sóng lớn .

“Lão yêu” dường như không ngờ rằng tình cảnh sẽ lập tức chuyển biến , vừa

rồi ở trong văn phòng còn chết vẫn mạnh miệng không chịu thừa nhận trái

lại vào lớp lập tức liền hạ thái độ .

“Khụ khụ , nếu biết sai

rồi , như vậy đi xuống lập tức viết kiểm điểm 5000 chữ cho tôi.” “Dạ”

Ngôn Mặc đem môt mặt vô cùng cung kính cho “Lão yêu” , vâng vâng dạ dạ

cúi đầu về tới chỗ ngồi . “Lão yêu” phong độ hiên ngang rời khỏi lớp học .

Sau khi trở lại chỗ ngồi , hai má Ngôn Mặc đỏ bừng . Có điều ở trong mắt người khác , đó là bởi vì xấu hổ vô cùng mới có vẻ mất mặt

ngượng ngùng này . Tuy nhiên , trong lòng Ngôn Mặc giờ phút này thật sự

bị tra tấn không phải vì xấu hổ mà là sỉ nhục .

Nhưng cô tự an

ủi mình , so với cô vì cuộc sống của mình mà chạy vạy nhìn sắc mặt người chung quanh , những việc này không đáng kể chút nào . Nếu nói mất mặt , Tả Ngôn Mặc tự nhận là da mặt của cô đã bị tôi luyện tới mức đao thương bất nhập rồi.

Ở chỗ này , cô chỉ là muốn bình an vượt qua ba năm , cho nên , cô có thể chịu nhục .

“Ngôn Mặc” Tiếng nói thật cẩn thận của Yên Nhiên vang lên bên tai Ngôn Mặc .

Ngôn Mặc nhìn qua thật đáng sợ . Thịnh Yên Nhiên mặc dù không phải vô cùng

hiểu Ngôn Mặc , nhưng cô có thể khẳng định Ngôn Mặc sẽ không làm chuyện

như vậy . Bởi vì tuy rằng Ngôn Mặc rất im lặng , thậm chí làm cho người

ta cảm thấy một loại dịu dàng , nhưng cô cảm giác được trên người Ngôn

Mặc có một khí chất quật cường .

“Cậu đừng để ý “Lão yêu” , ông

ta phát điên cũng không phải một ngày hai ngày , ha ha , mình tin cậu ,

cậu sẽ không làm loại chuyện này . Tan học chúng ta đi ra ngoài mua sắm

đi ? Mình biết một cửa hàng mới mở …” Thanh âm của Yên Nhiên rất dịu

dàng , giống như gió xuân , cậu ấy rất muốn an ủi mình đi , nhưng mà

Ngôn Mặc cũng không nghe vào bao nhiêu , cho Yên Nhiên một nụ cười trấn

an lấy lệ , nói cho cô biết mình không có việc gì. Kỳ thật , hiện tại

trong lòng Ngôn Mặc rất loạn , không hề muốn bất kỳ ai hiểu , cô nắm tay luồn vào ngăn bàn muốn dùng âm nhạc nhồi đầy bản thân .

“Máy CD của mình đâu ?” Sờ thấy trống không , không có , sao lại không có , máy CD kia rất quan trọng ! Ngôn Mặc nhắc nhở bản thân không được trút giận sang người khác , nhưng mà …

“Yên Nhiên , có … nhìn thấy máy CD của mình không?” Ngôn Mặc đặc biệt kích động nhìn Yên Nhiên , một bên

vẫn còn không ngừng tìm kiếm.

“A , cái đó , vừa rồi , Nam Cung

Nguyên nói muốn nghe , thấy cậu đi vắng , mình liền lấy đưa trước cho

cậu ta . Quên mất không nói với cậu.” Yên Nhiên nhìn thấy Ngôn Mặc tâm

tình kích động thì hơi ngẩn người.

Nam Cung Nguyên , Nam Cung Nguyên , tại sao đều là Nam Cung Nguyên !

Bởi vì cậu ta , mình đã vô tội bị liên luỵ vài lần .

Tả Ngôn Mặc sau khi chịu đựng áp lực lớn như vậy , thật sự muốn bùng nổ

một lần , song bây giờ còn không chưa lúc . Đột nhiên đứng dậy , bước

nhanh tới trước chỗ ngồi của Nam Cung Nguyên .

“Bạn học Nam Cung , máy CD của tôi , xi