ư trước. Cô không biết anh ta sẽ tìm cho
mình phòng ở như thế nào, có thể là một căn trong khu dân cư hay khu nhà trọ gì đó.
“Không, khoảng mười phút đi đường thôi.”
Quả nhiên, chỉ chốc lát sau, xe của Lôi Tuấn Vũ liền dừng lại.
Lãnh Tử Tình nhảy ra khỏi xe, thế nhưng đó không phải là khu nhà trọ, mà là
một căn biệt thự. Vừa xuống xe, cô đã không thể chờ đợi được khám phá
mọi thứ.
Cùng một kiểu khóa cửa bằng vân tay, Lãnh Tử Tình thử đặt ngón trỏ lên trên, không nghĩ đến vậy mà cửa lại mở. Trong lòng không nén được có chút ấm
áp, anh ta sắp xếp thật đúng là chu đáo.
Vừa đi vào trong nhìn, Lãnh Tử Tình không khỏi sợ ngây người! Đồ đạc bài
trí trong nhà hóa ra tất cả đều có đủ. Làm sao lại có chuyện trùng hợp
thế này?! So với nhà của Lôi Tuấn Vũ lại tương tự nhau như vậy! Không
không không, cơ hồ là giống nhau như đúc mới đúng. Ngay cả cầu thang
cũng là cùng một kiểu, nhà cũng chia hai tầng trên dưới. Không phải là
anh ta chỉ trong một thời gian ngắn như vậy đã… Oạch.
Nhìn ánh mắt dò hỏi của Lãnh Tử Tình, Lôi Tuấn Vũ giải thích: “Tạm thời còn chưa tìm được phòng ở thích hợp. Em ở tạm nơi này trước đi!”
Lôi Tuấn Vũ vừa nói vừa cởi áo khoác, đi vào toilet rửa tay.
Sự hưng phấn của Lãnh Tử Tình đột nhiên đều xẹp xuống hết. Ý của anh ta
là… Căn nhà này hẳn là có người đã từng ở? Là quà anh ta định tặng cho
tình nhân sao? Vẫn còn là của anh ta hay đã thay đổi qua vài lần chủ
nhân rồi?!
Tầm mắt lướt qua từng món đồ vật xa hoa sang trọng, trong lòng Lãnh Tử Tình nhất thời bực bội.
Lôi Tuấn Vũ đi ra nhìn tới bộ dáng âm trầm không vui của cô, cùng với ban
nãy ở bên ngoài là hai tâm trạng hoàn toàn khác biệt, áo khoác cũng chưa cởi.
“Làm sao vậy? Không thích sao? Bài trí giống nhau, sợ em không thấy quen.” Khóe miệng Lôi Tuấn Vũ giật giật, cô hẳn là không phải người khó hầu hạ đây chứ! Vả lại, nơi này và nhà của anh trên ở bản là bày biện giống
hệt nhau, cô hẳn là rất nhanh sẽ quen được. Chẳng lẽ cô không thích đồ
nội thất như thế này?!
“Nơi này dùng để làm gì vậy?” Ánh mắt Lãnh Tử Tình xem thường nhìn lướt qua Lôi Tuấn Vũ. Trong lòng
nghĩ đến hình ảnh anh ta ở đây cùng với mấy cô nàng ngực bự ngốc nghếch… Kinh tởm.
Tiếp xúc với sự khinh thường của cô, Lôi Tuấn Vũ lập tức thay đổi sắc mặt: “Yên tâm đi! Nơi này trừ em ra, chưa từng có người phụ nữ nào tới! Thỉnh thoảng tôi sống ở đây.”
A? Chưa từng có người phụ nữ nào tới? Tại sao vậy? Anh ta nói rằng thỉnh
thoảng đến đây sống sao? Vậy thì vì sao lại cho phép cô ở nơi này?
“Thế phòng của tôi ở đâu?” Tâm tình của Lãnh Tử Tình tốt lên được không ít. Tóm lại, ít nhất cô hy vọng phòng mình đừng bị một cô nàng nào đó ở qua, hay có thể nói là bị
bọn họ chà đạp qua.
“Cũng thế.”
Lãnh Tử Tình nhanh chóng lên lầu, mở cửa phòng mình ra, quả nhiên, ngay cả bức tường bằng thủy tinh kia cũng giống.
Vội vàng lại chạy xuống dưới, nhìn Lôi Tuấn Vũ đang đứng bất động thanh
sắc, Lãnh Tử Tình không nén được hỏi một câu có chút kỳ quái: “Tuấn Vũ, không phải là anh đã đem tôi quay trở lại nhà cũ đấy chứ!”
Trừng mắt liếc cô một cái, Lôi Tuấn Vũ mặc kệ không thèm trả lời. Anh làm gì có tâm tình cùng cô chơi đùa với căn nhà!
“Nếu em cần thứ gì, có thể gọi điện thoại cho tôi. Nơi này rất an toàn, cứ
yên tâm đi. Nếu mấy lão nhân gia kia không quay về, tôi sẽ không đến đây quấy rầy em! Được rồi, chúc em vui vẻ!” Lôi Tuấn Vũ lại giống như bàn giao xong nhiệm vụ.
Đi theo anh ra ngoài cửa, nhìn thấy cảnh vật bên ngoài khác hoàn toàn với
ngôi nhà kia của anh, Lãnh Tử Tình mới tin đây thật sự là căn nhà thứ
hai! Trời ạ! Anh ta còn không phải kỳ quái! Nhà ở làm cái gì mà phải
giống nhau như đúc như vậy?! Cô rất ngạc nhiên, không phải là anh ta còn có một căn khác giống y thế này nữa chứ?
Tiễn bước Lôi Tuấn Vũ, Lãnh Tử Tình vội vàng chạy vào nhà. Cởi áo khoác ra,
tùy tay khoát trên thành sô pha. Một đứa trẻ cao lớn nhảy lên, nghiêng
ngả trên đệm ghế sô pha, hưng phấn hét to. Hai chân còn nhún nhảy lung
tung.
Tâm tình bị kìm nén cuối cùng cũng được phóng thích. Cô quả thực muốn hát vang khúc khải hoàn.
“Xem ra em thật sự rất hưng phấn.” Giọng nói của Lôi Tuấn Vũ giống như quỷ mị vây quanh cô.
“Áaaaa –––” Lãnh Tử Tình hét lớn ở mức đề-xi-ben cao nhất, ngay sau đó muốn bò dậy
nhưng lại không thể đứng lên, ngã luôn trên mặt đất, bộ dáng vô cùng tức cười.
“Tôi chỉ là muốn quay lại nói với em, nếu em cảm thấy sợ hãi, tôi có thể sắp xếp để dì Vương đến ở cùng!” Tiếng Lôi Tuấn Vũ là lạ, giống như đang kìm nén điều gì đó.
Lãnh Tử Tình quỳ rạp trên mặt đất, đau đến nhăn mày trợn mắt, chật vật leo lên, trả lời: “Không cần, không cần, không hề sợ hãi!”
“Nha? Vậy được rồi, có việc gì thì gọi điện thoại.” Lôi Tuấn Vũ làm động tác gọi điện, liền quay đầu đi ra.
“Ha ha… ha ha!” Rốt cuộc không khống chế được nữa, thời điểm ngay khi vừa bước ra khỏi
cửa, Lôi Tuấn Vũ cuối cùng có thể cười lớn. Cô thật đúng là đáng yêu!
Lôi Tuấn Vũ cười đến mức mặt mày rạng rỡ, huýt sáo lên xe, sau đó liền
rời đi.
Lãnh Tử Tình khập khiễng chuyển đến ngồi trên chiếc ghế vuông nhỏ. C