Snack's 1967
365 Ngày Hôn Nhân

365 Ngày Hôn Nhân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3218911

Bình chọn: 10.00/10/1891 lượt.

i cứng đờ, vội vàng dựa sát người vào

cửa kính, cố hết sức để mình cách xa Lôi Tuấn Vũ một chút. Nhưng, né

tránh thế nào, thì nửa cánh tay của hắn vẫn áp chặt vào cánh tay phải

của mình, nhiệt độ nóng rực này làm cho cả người cô bắt đầu nóng lên.

Muốn đứng lên rời đi, nhưng lại nghĩ đến bộ dáng của hắn lúc nãy, tội

gì phải làm phức tạp thêm. Nhẫn nhịn một chút đi! Dù sao cũng chỉ là một giờ đi xe!

Hai đầu gối khép chặt, Lãnh Tử Tình ngoan ngoãn

ngồi ở đó, không dám nhúc nhích, giống như cô học trò nhỏ tập trung tinh thần nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ.

Tiểu Văn vừa lên xe liền kiểm tra số người, một đoàn 13 người, 7 nam 6 nữ! Tiểu Văn vừa mở miệng là

nói tiếng phổ thông Quảng Tây, cô ta giới thiệu Quế Lâm cho mọi người.

Gọi đàn ông là A Ca, gọi phụ nữ là A Muội. Dưới lời giảng giải thoải mái của cô ta, không khí trong xe dần dần sôi động hẳn lên.

Bóng

đêm mê ly bên ngoài, ánh sáng trong xe cũng dần dần mờ đi. Lãnh Tử Tình

hai tay ôm lấy bờ vai, cảm giác se lạnh này làm cô chút không thích ứng

được. Đều nói khí hậu phương bắc lạnh, nhưng không thể so với sự ẩm ướt, mát lạnh dán vào da thịt của phương nam.

Một đôi tay ấm áp nắm lấy tay cô, Lãnh Tử Tình cả kinh, vội nhìn sang bên cạnh mình.

Lôi Tuấn Vũ mặt không chút biểu cảm, chỉ dùng hơi ấm từ đôi bàn tay mình không ngừng truyền nhiệt lượng cho cô.

Lãnh Tử Tình cuống quýt rút tay lại, lấy áo khoác cởi ra lúc trước

choàng lên cánh tay mình, nhỏ giọng thì thầm: "Anh không cần làm như

vậy, để người ta nhìn thấy không hay!"

Thanh âm không nhanh không chậm vang lên: "Có gì không hay? Chúng ta là vợ chồng, anh cầm tay vợ mình, lại có người để ý sao?" Thanh âm không nhanh không chậm vang lên: "Có gì không hay? Chúng ta là vợ chồng, anh cầm tay vợ mình, lại có người để ý sao?"

Lãnh Tử Tình thật muốn bịt miệng hắn lại, trong tình thế cấp bách liền

lấy tay nhéo vào tay hắn, oán trách: "Anh có thể nói nhỏ một chút không! Đừng có nói những lời buồn nôn như vậy chứ, để người ta nghe được không hay!"

Cô nhéo không đến mức mạnh tay lắm, mà Lôi Tuấn vũ lại

càng không nhúc nhích, thậm chí lông mày cũng không nhíu lại. Tình hình

này, lại càng có vẻ phong tình.

"À!" Lôi Tuấn Vũ mở miệng, "Để người khác nghe được chúng ta không phải là vợ chồng sao!"

"Anh! Tôi mất trí nhớ rồi, anh đừng có như vậy! Có chuyện gì, chúng ta

về nhà rồi nói sau được không?" Ánh mắt khẩn cầu của Lãnh Tử Tình hướng

đến khuôn mặt đẹp trai của Lôi Tuấn Vũ, cô thật hy vọng hắn là một người lương thiện, có thể hiểu được nỗi khổ của mình. Nói thật, cô thật sự

không có một chút ấn tượng nào về hắn. Nếu nói một câu dễ nghe, thì là

ngượng ngùng còn lớn hơn thích!

Hiện tại, điều duy nhất cô vui

mừng là hắn vẫn còn sống, một người thân vẫn còn sống! Điểm này cũng đủ

để cô phải cảm tạ ơn đức rồi!

Lôi Tuấn Vũ nở nụ cười, hắn rất

thích trêu đùa cảm giác của cô. Cô trước đây không ngượng ngùng như vậy, mà lúc này nhìn dáng vẻ ngượng ngùng của cô hắn cũng lại động lòng. Một cảm giác không nói nên lời.

Muốn cho cô có đủ thời gian thích

ứng, Lôi Tuấn Vũ khoanh hai tay trước ngực, dựa lưng vào ghế chợp mắt,

hòa hợp vào màn đêm, cảm nhận hơi thở hỗn loạn của cô, từng nhịp tim rộn lên làm cho hắn rung động. Sự sủng ái của mình đối với cô gái nhỏ bên

cạnh này dường như đã là hết mức. Hồi tưởng lại hành động hắn bỏ công ty để chạy đến đây, có phải hắn đã điên rồi không! Điên vì cô gái nhỏ này, gây ra hiểu lầm, hoàn toàn không giống bình thường.

Lãnh Tử

Tình có chút mệt mỏi, ngắm dáng vẻ nghỉ ngơi của Lôi Tuấn Vũ, đơn giản

dựa đầu vào cửa kính, cố gắng không để mình sát vào phía Lôi Tuấn Vũ.

Chỉ chốc lát sau cũng rơi vào trạng thái mơ mơ hồ hồ.

Nhận thấy người bên cạnh đang buồn ngủ, Lôi Tuấn Vũ lặng lẽ mở mắt, nhìn chăm chú vẻ mặt điềm tĩnh của Lãnh Tử Tình. Dưới ánh đèn lúc sáng lúc tối, khuôn mặt của cô cũng như ẩn như hiện. Thỉnh thoảng hiện ra lại càng trở nên

tinh tế, tóc mái tinh nghịch thỉnh thoảng lại xòa xuống chóp mũi cô, thi thoảng cô lại lấy ngón tay xoa xoa, nhưng lại tìm không được vị trí

chính xác.

Ý cười thản nhiên lan trong khóe mắt Lôi Tuấn Vũ,

hắn vươn tay nhẹ nhàng giúp cô gạt tóc, vén ra sau tai, lại đúng lúc bắt gặp ánh mắt bừng tỉnh của cô.

Một khắc kia, tim Lôi Tuấn Vũ

đập thình thịch. Hắn rõ ràng phát hiện dáng vẻ lúc đó của cô gái nhỏ này vô cùng hấp dẫn tầm mắt hắn, đôi mắt to phản chiếu ánh đèn lấp lánh,

dường như con ngươi trong veo đang hút hồn hắn.

Lôi Tuấn Vũ đột nhiên muốn làm một việc, hắn nhẹ nhàng áp sát vào Lãnh Tử Tình.

Xe buýt vừa khéo đi vào đường hầm. Bên trong xe một mảng tối đen.

Lãnh Tử Tình nhất thời tay chân rối loạn, cô đã cảm giác được phía

trước có một thân người áp sát vào mình, hơi thở của hắn cách mình không quá một thước.

Đường hầm tối đen, ngoài cửa sổ chỉ có những

ngọn đèn xếp thành hàng thẳng tắp về phía trước. Mà trong xe giơ tay

cũng không nhìn rõ năm ngón.

Đột nhiên, cô kinh ngạc thấy trên

mặt có cái gì đó, giây tiếp theo liền ngửi thấy hơi thở của hắn, hương

vị của hắn. Hương vị bá đạo mang theo mùi thuốc