hật đúng lúc! Bạn của anh, Lôi tổng, vừa xông vào phòng của chúng tôi,
còn khóa cửa lại nữa! Lãnh tiểu thư vẫn còn ở trong đó! Anh nhanh nghĩ
cách đi! Đừng để xảy ra chuyện gì!"
Hướng dẫn viên Mộng lo lắng đến cuống cả lên!
Văn Quang Nhiễm lại tươi cười rạng rỡ. Đây có lẽ là lúc hắn ta cười
nhiều nhất trong năm nay. Hắn ta ung dung phẩy tay, hỏi: "Sẽ xảy ra
chuyện gì?"
"Sẽ xảy ra. . ." Hướng dẫn viên Mộng cả kinh, hắn
có ý gì? Sẽ xảy ra chuyện gì chẳng lẽ còn không rõ ràng sao? ! Vờ vịt
cái gì chứ? Nhưng bắt cô ta tự nói ra, cô ta lại tìm không ra từ ngữ
thích hợp, nhất thời nghẹn lời.
"Hướng dẫn viên Mộng, cô hình như là. . . còn độc thân thì phải! Cô nói xem sẽ xảy ra chuyện gì?" Dáng vẻ chăm chú lắng nghe.
"Anh! Mặc kệ anh! Tôi phải đi cứu Lãnh tiểu thư! Tôi quyết không cho
phép đoàn tôi dẫn xảy ra loại chuyện này!" Nói xong, cô ta liền mở cửa
đi ra.
Tay vừa mới chạm vào nắm đấm cửa, thân mình liền bị đẩy ra, lưng bị đụng một tiếng rầm vào cánh cửa. . . "Anh! Mặc kệ anh! Tôi phải đi cứu Lãnh tiểu thư! Tôi quyết không cho
phép đoàn tôi dẫn xảy ra loại chuyện này!" Nói xong, cô ta liền mở cửa
đi ra.
Tay vừa mới chạm vào nắm đấm cửa, thân mình liền bị đẩy ra, lưng bị đụng một tiếng rầm vào cánh cửa. . .
"A, đau quá!" Hướng dẫn viên Mộng vừa xuýt xoa cái lưng của mình, vừa
bất giác nhìn về phía người đàn ông bạo lực kia, liền thấy hắn đã kề sát vào trước người mình.
"Xin lỗi, hơi mạnh tay." Cánh tay chống
lên cửa, nhốt cô ta trước ngực, từ trên nhìn xuống khuôn mặt nhỏ nhắn
đang nhăn nhó, Văn Quang Nhiễm không khỏi cười thành tiếng.
"Anh làm gì vậy? !" Hơi thở còn chưa hoàn toàn thông suốt, nhưng hướng dẫn viên Mộng đã tức giận hết mức rồi.
"Tôi chỉ là có lòng tốt nói cho cô biết. . ." Văn Quang Nhiễm xấu xa
cảm nhận sự run rẩy của hướng dẫn viên Mộng, ha ha, thật là một người
con gái đơn thuần, "Đừng làm phiền bọn họ!"
"Này! Văn tổng! Anh đang nói cái quỷ gì vậy? ! Tôi dẫn đoàn từ trước đến nay không cho phép xảy ra loại chuyện này! Các người. . . Trong mắt các người còn có pháp
luật hay không? ! Cô ấy. . . Lãnh tiểu thư dù sao cũng là nhân viên của
anh!" Hướng dẫn viên Mộng tức giận đến phùng mang trợn má, oán giận nói.
Văn Quang Nhiễm đặt một ngón tay lên môi của hướng dẫn viên Mộng: "Gọi là gì?"
Hướng dẫn viên Mộng cả kinh: "Tôi không có gọi, tôi chỉ đang nói sự thật!"
Văn Quang Nhiệm cười kỳ quái: "Tôi đang hỏi cô tên gọi là gì?"
Hướng dẫn viên Mộng đỏ mặt, xấu hổ nói: "Mộng Ba. . ."
"?" Văn Quang Nhiễm nhướn mi, ngón tay chuyển sang vẽ theo viền môi của cô ta.
Bỗng chốc một dòng điện chạy vào cơ thể của cô ta, cô ta đẩy mạnh hắn
ra, chuyển thế phòng bị nói: "Anh! Văn tổng! Xin tự trọng!"
Tóc gáy có chút dựng lên, hướng dẫn viên Mộng thật không dám tin, động tác
vừa nãy của Văn Quang Nhiễm lẽ nào là đang trêu chọc cô, đùa cợt cô? Lẽ
nào những người làm tổng tài đều buông thả như vậy?
Văn Quang Nhiễm khoanh hai tay trước ngực, cười càng vui vẻ, cợt nhả nói: "Mộng Ba không thích quá gần gũi người khác sao?"
Mộng Ba trừng mắt nhìn hắn vẻ đề phòng, kiên định nói: "Văn tổng! Tôi
biết anh không có hứng thú với tôi! Xin anh không cần như vậy! Tôi tuy
rằng chưa từng kết hôn, nhưng làm nghề này cũng đã được mười năm! Cũng
coi như là đã gặp qua . . . vô số người! Anh căn bản là đã không có hứng thú với tôi, thì tội gì phải làm khó cho một ‘hướng dẫn viên du lịch’
chứ?"
Mộng Ba cố ý nhấn mạnh mấy chữ hướng dẫn viên du lịch,
dường như đang nhắc nhở Văn Quang Nhiễm, cô chẳng qua chỉ là một hướng
dẫn viên du lịch mà thôi, còn anh ta? Đường đường là một đại tổng tài,
giữa bọn họ cho dù có gắn bó cũng sẽ kéo dài được bao lâu? ! Chẳng qua
cũng chỉ là trò đùa của người có tiền mà thôi! Cô làm nghề này đã được
mười năm! Không ít người theo đuổi. Nhưng cô chưa bao giờ coi là thật.
Bởi vì cô rất rõ ràng, nếu có một ngày mình coi là thật, không những sẽ
mất đi công việc này, mà quan trọng hơn là sẽ mất đi chính mình! Tình
cảm trên đường của đàn ông, được mấy phần nóng bỏng, cũng được mấy phần
chân thành? ! Huống hồ chính mình còn chưa đến mức làm cho một tổng tài
không thiếu đàn bà phải thèm muốn!
Văn Quang Nhiễm nhướn mi, cười nói: "Tôi không thích phụ nữ quá thông minh!"
Mộng Ba thầm thở phào một hơi, may mà mình thắng cược! Cô nặn ra một nụ cười nói: "Văn tổng, tôi tin tưởng anh là một quân tử, cũng hy vọng anh tin tưởng tôi, là một hướng dẫn viên, tôi sẽ không xảy ra sự cố gì với
khách hàng của mình, đây là trách nhiệm của tôi. Hiện tại, nếu anh không muốn giúp, vậy thì mời anh tránh ra. Tôi phải đi cứu Lãnh tiểu thư! Tôi tuyệt đối không cho phép khách hàng của tôi xảy ra bất kỳ sự cố ngoài ý muốn nào trong thời gian tôi dẫn đoàn!"
"Cô. . . biết bọn họ có quan hệ gì không?" Văn Quang Nhiễm rút từ trong túi ra một điếu thuốc, ung dung đưa lên miệng.
Mộng Ba không khỏi nhíu mày. Mặc dù động tác hút thuốc của hắn rất đẹp
mắt, nhưng hút thuốc không e dè trước mặt phụ nữ như thế này, người đàn
ông này cũng quá là chủ nghĩa đàn ông đi! Cô có thể khẳng định, đàn