XtGem Forum catalog
365 Ngày Hôn Nhân

365 Ngày Hôn Nhân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3218735

Bình chọn: 8.00/10/1873 lượt.

ẹp trai nhân đức không nhường ai, phụ trách kéo va ly cho Tô thon

thả. Lại còn nghe thấy cô ta càu nhàu: "Thật là! Làm hướng dẫn viên du

lịch mười năm mà còn có thể phạm sai lầm như vậy! Giờ lại muốn dẫn chúng ta đi đâu? ! Sẽ không nhầm nữa chứ? !"

Hồ đẹp trai gượng cười

an ủi: "Tô tỷ, đừng tức giận! Cô có cảm giác thấy chúng ta như là đã du

lịch trở về không? ! Thật là thân thiết!"

Tô thon thả trừng mắt liếc hắn, quay đầu đi: "Bệnh thần kinh! Còn chưa bắt đầu du lịch đã xong rồi sao? !"

Đúng lúc này, Khang Huy vượt qua bên cạnh bọn họ, không nhanh không

chậm nói: "Làm cái gì cũng không dễ dàng, giữ lại chút khẩu đức đi!"

Khang Huy lúc này giống như trở thành hóa thân của chính nghĩa, một câu của anh ta khiến cho mấy người vốn muốn oán trách theo Tô thon thả liền yên lặng. Đúng vậy! Ra ngoài đi du lịch, tình huống gì cũng có thể phát sinh, chẳng qua chỉ là đợi thêm một lát mà thôi, đâu có làm sao? !

Hướng dẫn viên Mộng không khỏi xấu hổ nhìn anh ta. Người đàn ông này

đúng là nói thay cho cô ta, thật đúng là làm người ta cảm kích nha!

Lãnh Tử Tình cũng nói theo: "Tôi lại cảm thấy tình huống gì cũng là sự

chiếu cố cho chúng ta! Xem này, thật hiếm có! Chuyến du lịch đầu tiên

của chúng ta, lại được chuyển máy bay!"

Ý trong lời nói làm cho tâm tình của mỗi người trở nên vui vẻ. Đúng vậy, chuyển máy bay tuy là ý nói chuyển sân bay, nhưng lại khiến mọi người vui mừng. Người Trung

Quốc coi trọng may mắn, chuyển máy bay thật sự là một từ may mắn.

(Nguyên văn là "chuyển cơ" chữ cơ là máy bay, cũng được hiểu là cơ hội,

tức là chuyển cơ hội, may mắn đến)

Vài người bắt đầu vừa đi vừa đùa vui.

Lôi Tuấn Vũ bước nhanh mấy bước, liền đến bên cạnh Lãnh Tử Tình, âm

thanh trầm ấm vang lên: "Đi du lịch, đôi khi thứ để ý không phải là

phong cảnh, mà là người cùng bạn ngắm phong cảnh!"

"Đúng vậy, đúng vậy!" Một câu nói khiến đám người đẹp nở từng khúc ruột, đi đường cũng cảm thấy nhẹ nhõm rất nhiều.

Lãnh Tử Tình vừa nghe, lập tức thấy dựng tóc gáy! Người đàn ông này đang nói gì vậy!

"Anh không cần ở quá gần em!" Lãnh Tử Tình quả thực đang dùng tiếng

bụng, đề phòng người xung quanh, sợ bị người khác nhìn thấy cô đang nói

chuyện cùng Lôi Tuấn Vũ.

Lôi Tuấn Vũ đột nhiên cười nghiêng người ghé sát vào cô, hỏi: "Em đang nói chuyện với anh hả?"

Bộp một tiếng, Lãnh Tử Tình tâm tình hoảng hốt, ánh mắt từ bốn phương tám hướng đều chiếu vào cô. Mặt cô lập tức đỏ bừng!

Hắn, hắn làm gì vậy? ! Rõ ràng có thể nghe thấy! Chết mất thôi!

"Cái gì? Nói cái gì?" Lãnh Tử Tình xấu hổ cười cười, giả bộ không biết, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ như cà chua chín, vội vàng bước đi bỏ lại Lôi

Tuấn Vũ.

Lần này ông trời không làm khó bọn họ, hướng dẫn viên

Mộng thành công dẫn mọi người lên được một chiếc xe buýt. Lãnh Tử Tình

vì tránh Lôi Tuấn Vũ, nên đi sau cùng. Nhưng quyết định này lại càng

khiến cô tính sai.

Lên xe mới phát hiện, chỗ ngồi phía trước

tốp năm tốp ba đều bị ngồi kín hết. Chỉ còn lại hai chỗ trống ở hàng ghế sau. Mà Lôi Tuấn Vũ và Văn Quang Nhiễm lại ngồi ở đó.

Mặt dày đi đến chỗ ngồi phía sau, Lãnh Tử Tình bất đắc dĩ ngồi cạnh Lôi Tuấn Vũ.

Văn Quang Nhiễm đột nhiên ngẩn ra: "Ấy, cái này, Vũ, có phải là tôi có chút chướng mắt không?"

Lôi Tuấn Vũ cười: "Không sao. Cô ấy không hy vọng quan hệ của chúng tôi bị người của cậu biết. Cho nên, cậu có thể giả vờ như không biết."

Thanh âm tuy nhỏ, nhưng Lãnh Tử Tình vẫn sợ bị nhóm đồng nghiệp phía trước nghe thấy, len lén quan sát phản ứng của mọi người.

"Á? Vì sao? Vì sao phải giả vờ? Vũ, cậu trông tôi giống người biết giả vờ sao?" Văn Quang Nhiễm tỏ vẻ điếc không sợ súng.

"Nhiễm, nếu không biết, vậy thì cậu nên thử một chút, xem kết quả sẽ như thế nào?" Lôi Tuấn Vũ nói thẳng thắn.

Văn Quang Nhiễm tò mò nhìn Lôi Tuấn Vũ, lại nhìn đến Lãnh Tử Tình bên

cạnh đang không dám ngẩng đầu lên, ý cười càng sâu! Ngoan ngoãn! Chuyến

đi này thực là không tệ! Có kịch hay để xem rồi sao? Vị thần tình yêu

này, kiểu ham muốn bảo vệ này là từ đâu chui ra vậy!

Nheo mắt

ghé sát vào Lôi Tuấn Vũ, nói: "Vũ, nói thử xem! Quan điểm về phụ nữ của

cậu thay đổi từ khi nào vậy?" Văn Quang Nhiễm nói xong, còn cố ý dùng

hay tay tạo thành một đường cong lớn trước ngực, ý tứ rất rõ ràng. Kiểu

mẫu này không phải Lôi Tuấn Vũ đã từng công bố trước thiên hạ sao?

Quế Lâm, sân bay quốc tế Lưỡng Giang

So với Thượng Hải, sân bay ở đây chỉ có thể dùng từ nhỏ để hình dung.

Mọi thủ tục hầu như đều đơn giản hóa, tốc độ vô cùng nhanh! Đập vào mắt

lại thật là nhiều người nước ngoài, dù sao cũng là thành phố du lịch

quốc tế, nơi này vẫn được người nước ngoài ưa thích.

Rất nhanh, mọi người liền gặp một cô gái dáng người cao lớn, không giống với dáng

vẻ nhỏ bé thanh mảnh của người phương nam, lại có vẻ cao lớn và lanh lợi của con gái phương bắc. Cô ta tên là Tiểu Văn, là hướng dẫn viên du

lịch "bản địa" ở Quế Lâm, phụ trách về việc ăn ở đi lại của toàn đoàn ở

Quế Lâm.

Tiểu Văn vừa gặp mọi người liền nhiệt tình chào hỏi,

nhất là khi thấy khách hàng đều là trai đẹp gái xinh, khá trẻ tuổi, vô

c