XtGem Forum catalog
365 Ngày Hôn Nhân

365 Ngày Hôn Nhân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3218713

Bình chọn: 7.00/10/1871 lượt.

ùng vui mừng. Cô ta thừa nhận thích dẫn đoàn có nhiều người trẻ tuổi,

đặc biệt ghét đoàn người già!

Từ sân bay đến khách sạn Hạ Tháp

của bọn họ còn phải đi xe mất hơn một giờ đồng hồ, mà lúc này sắc trời

đã sớm ảm đạm, ánh đèn hai bên đường dần dần sáng lên.

Lãnh Tử

Tình lần này lên xe từ sớm, ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ, bên cạnh là

Phương Khiết mà cô kéo chặt đến ngồi. Phương Khiết lúc bị kéo còn có

chút thụ sủng nhược kinh, không ngờ cô gái không quá thích nói chuyện

này lại thích mình đến vậy, vì thế vui vẻ mà ngồi xuống. Thực ra, Lãnh

Tử Tình vốn muốn kéo Doãn Thiến lại, ai ngờ người phụ nữ này lại chỉ

chăm chăm ngồi ở trước mặt Văn Quang Nhiễm, căn bản là không nhìn thấy

ánh mắt cầu khẩn của cô. Nhìn thấy Lôi Tuấn Vũ sắp lên xe, trong tình

thế cấp bách, Lãnh Tử Tình mới túm lấy cánh tay của Phương Khiết.

Bóng dáng cao lớn của Lôi Tuấn Vũ đi qua chỗ các nàng đang ngồi cố ý

dừng lại một chút, khiến cho Phương Khiết một trận kinh ngạc, ngẩng đầu

hỏi Lôi Tuấn Vũ có chuyện gì?

"Không có gì!" Lôi Tuấn Vũ lại

vẫn đứng đó không đi, ánh mắt lướt qua Phương Khiết nhìn đến Lãnh Tử

Tình. Tử Tình vội vàng nhìn ra ngoài cửa sổ, né tránh ánh mắt của hắn.

Phương Khiết chỉ thấy mình đang mặt đỏ tim run, đâu có nhận ra Lôi Tuấn Vũ rốt cục là đang ngầm đánh tín hiệu đến ai. Cô ta có chút ngại ngùng

hỏi tiếp: "Lôi tổng, ngài?" Vừa ngại ngùng, sợ sệt lại vừa kinh ngạc

thấy Lôi Tuấn Vũ vẫn đứng ở bên cạnh cô ta.

"Ừ, tôi muốn. . .

chúng ta. . ." Lôi Tuấn Vũ ngừng lại, vì hắn thấy Lãnh Tử Tình ở bên

cạnh đang khoa chân múa tay, dường như tỏ ý muốn hắn nhanh chóng rời đi, miệng của hắn không nhịn được mà mím chặt. Vốn muốn đổi chỗ với Phương

Khiết, nhưng lúc này lại vô cùng khó chịu! Cô rất ghét phải ngồi cùng

một chỗ với chồng của mình sao? Hắn có chút hối hận vì chính mình đã

dung túng cô!

"Chúng. . . ta? Lôi tổng?" Phương Khiết lập tức

đỏ bừng mặt! Ý của Lôi tổng không thể rõ ràng hơn được nữa! Chẳng lẽ là, anh ta thích mình rồi sao! Phương Khiết vội vàng đứng dậy, nói: "Lôi

tổng có phải là tìm tôi có việc gì không? Nếu có, thì chúng ta có thể

xuống phía sau nói chuyện!"

Đây là cơ hội vô cùng tốt, dù là ai cũng sẽ không bỏ qua! Hơn nữa, lại là cô ta! Cô ta là giọng ca vàng của khách sạn! Khách hàng thường yêu cầu cô ta hát, mà cô ta cũng biết ai

là cao nhân giữa cao nhân! Ví như Văn tổng của bọn họ, còn có Lôi tổng

này nữa! Không cần nhận thêm quá nhiều tín hiệu ngầm, chẳng sợ bọn họ

chỉ là dây dưa thoáng qua, thì những ngày tháng sau này của cô ta cũng

sẽ là hào hoa sáng chói! Ha ha! Phương Khiết lộ ra nụ cười tự tin.

"Hả? Cô không ngồi ở đây sao?" Lôi Tuấn Vũ không trả lời thẳng câu hỏi

của cô ta, mà lại chỉ chỉ vào chỗ ngồi bên cạnh Lãnh Tử Tình.

Phương Khiết sửng sốt, có chút không rõ: "Cái gì? Chúng ta có thể. . .

ngồi ở phía sau!" Cô ta không biết xấu hổ mà bỏ lại chỗ trống bên cạnh

Lãnh Tử Tình.

Lôi Tuấn Vũ vừa nghe, cười nhẹ, lại cởi áo khoác, đặt mông ngồi xuống. Thanh âm tựa hồ có chút vui sướng nói: "Không cần

nữa, cô đã không ngồi, thì tôi sẽ ngồi ở đây!"

Khẩu khí bá đạo

bỗng nhiên khiến Phương Khiết sửng sốt một hồi. Hắn? Có ý gì? Không ngồi ở đó? Phương Khiết trơ ra ở đó vẻ mặt xấu hổ, Lôi tổng này rốt cuộc là

có ý gì? Cố ý đùa giỡn cô ta sao? Hay là muốn nhưng vẫn còn ngại?

Toàn bộ màn này của bọn họ đều lọt vào mắt Lãnh Tử Tình, cánh tay của

Lôi Tuấn Vũ vừa chạm vào cô, cô liền nhảy dựng lên như chim sợ cành

cong, vội vàng nói: "Ấy, Phương Khiết, tôi và cô cùng xuống phía sau

ngồi đi!"

Lôi Tuấn Vũ bỗng nhiên ấn cô về chỗ cũ: "Xe sắp chạy rồi! Ngồi xuống!"

Khẩu khí lạnh lùng làm cho Phương Khiết phát run. Trời ạ! Người đàn ông này thật không hiểu thế nào là thương hoa tiếc ngọc, cho dù Lãnh Tử

Tình không xinh đẹp, cũng không thể quát lớn như vậy chứ! Cũng không

phải đều do cô ta gây ra? ! Có lẽ Lôi tổng đúng là muốn dùng phương thức này để gây sự chú ý của cô ta cũng nên!

Phương Khiết sau khi

nhận thức được, liền lập tức cười nói: "Lôi tổng này! Lãnh Tử Tình mới

tới, không biết cách ăn nói! Xem bộ dáng của cô ấy lại là lần đầu đi du

lịch, chi bằng để tôi ngồi bên cạnh anh, tôi có thể giới thiệu một chút

về Quế Lâm cho anh. Hai năm trước tôi đã từng đến đây một lần rồi."

Lôi Tuấn Vũ thực sự không muốn nghe thấy ai làm phiền hắn lấy lòng vợ

của mình, khẩu khí gay gắt thốt ra mấy câu: "Chỗ này đã có hai người

ngồi rồi, cô muốn ngồi ở đâu? Ngồi lên đùi tôi sao?"

Phương

Khiết nhất thời kinh ngạc! Người đàn ông này! Sao lại có thể nói như vậy chứ? ! Anh ta là tổng tài thì đã sao? ! Khốn kiếp! Khuôn mặt xinh đẹp

bỗng chốc xám xịt, cô ta buồn bực xoay người ngồi xuống phía sau cùng!

Thật là tức chết đi! Có gì ghê gớm đâu! Đã không thích người ta, lại còn đụng tới người ta làm gì! Rõ ràng là muốn gây sự chú ý của mình, lại

còn giả vờ! Đàn ông đều là đức hạnh như vậy đấy! Hừ!

Lôi Tuấn

Vũ dường như cuối cùng cũng đuổi được ruồi bọ đi, nhân lúc xe buýt khởi

động, bèn nghiêng cả người về phía Lãnh Tử Tình, áp chặt vào thân thể

cô.

Lãnh Tử Tình cả ngườ