Polaroid
365 Ngày Hôn Nhân

365 Ngày Hôn Nhân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3218620

Bình chọn: 7.00/10/1862 lượt.

h Nhiên và Hồ đẹp

trai ở đằng sau đi lên, liền trốn ở sau lưng Thời Kính Nhiên, nói: "Ai

da, tôi nói bác sỹ Thời này! Có người muốn làm loạn, anh mau đến xem

giúp xem sao, có phải là tinh thần có vấn đề hay không! Nếu là như vậy,

vẫn là nên để cô ta nhanh chóng ở lại bệnh viện chữa trị đi, tuyệt đối

không được để làm bị thương người khác nhé!"

Tô thon thả nghe

xong càng tức giận! Cô ta nổi tiếng ở bộ phận ẩm thực và bộ phận buồng

phòng, đấu võ mồm không có đối thủ. Nhưng mỗi khi gặp phải Doãn Thiến

thì lại bại trận!

"Doãn Thiến! Cô có thôi đi không? Tôi thấy

thật kỳ lạ, người ta không nói cô, cô gây chuyện làm gì chứ? !" Tô thon

thả vừa nhìn thấy mấy người đàn ông đi đến, lập tức thu lại bộ dạng

giương nanh múa vuốt, trở thành một cô gái nói năng nhỏ nhẹ.

Lãnh Tử Tình đột nhiên giật mình, cúi đầu nhìn, dường như đang nổi da gà. Thanh âm này quá. . . ngọt đi!

Doãn Thiến lè lưỡi, người đàn bà này! Thật là biết nắm bắt bất kỳ cơ

hội nào để phóng điện! Cô rõ ràng nhìn thấy đôi mắt Hồ đẹp trai đang tỏa sáng, ánh mắt nhìn Tô thon thả như muốn rớt ra! Còn bác sỹ Thời kia

cũng chằm chằm nhìn Tô thon thả, tuy rằng khóe miệng chỉ khẽ nhếch lên,

nhưng sợ rằng chẳng có người đàn ông nào có thể chống lại được người đàn bà quyến rũ như vậy!

"Tô Lâm, tôi chỉ là nhắc nhở cô nên

thiện lương một chút! Lãnh Tử Tình hiện tại là chị em của tôi, do tôi

bảo vệ!" Doãn Thiến tiến lên vỗ vai Lãnh Tử Tình, bày ra dáng vẻ chị em

tốt.

"Hừ! Ai nói móc cô ta, cô đừng có đổ oan cho người ta chứ!" Tô thon thả cố ý lắc đầu, nói với vẻ không cam lòng.

Thời Kính Nhiên vội vàng hòa giải: "Được rồi được rồi! Hai cô đừng có

đấu võ mồm nữa! Đi chơi là để vui vẻ, đi một quãng đường dài như vậy,

không cảm thấy mệt sao?"

Thời Kính Nhiên vừa nhắc nhở, Tô thon thả lập tức cảm thấy gót chân sưng lên, cô ta đang đi giày cao gót mà.

"Ui da, chúng ta đi được bao lâu rồi nhỉ? Hướng dẫn viên Mộng, còn bao xa nữa?" Thanh âm Tô thon thả nũng nịu, nếu hướng dẫn viên Mộng là đàn

ông, e là giờ phút này đến đi bộ cũng sẽ thấy run rẩy.

"Ha ha, đi đến đầu kia, còn phải xuống lầu." Hướng dẫn viên Mộng chỉ đến cuối

hành lanh ở phía xa, bất giác cất nhanh bước chân.

Lãnh Tử

Tình vừa nhìn, đúng vậy! Xa thật đấy! Sân bay của Thượng Hải thật sự rất lớn. Bọn họ từ lúc xuống máy bay cứ đi mãi. Không biết đã đi qua bao

nhiêu sảnh chờ, cách đầu kia vẫn còn một đoạn dài nữa!

Mặt Tô

thon thả lập tức xị xuống, cô ta làm sao có thể chịu được sự vất vả này. Nếu sớm biết sẽ phải chuyển sân bay, cô ta đã không ngu ngốc mà đi giày cao gót! Lúc này, cô ta còn kéo theo một va ly lớn, chết tiệt! Thời

Kinh Nhiên nếu như không nói, lúc nãy đấu võ mồm với Doãn Thiến còn

không cảm thấy mệt, hiện giờ mỗi bước đi đều cảm thấy lòng bàn chân như

có gai đâm! Có cần nghỉ một chút không nhỉ? Đi kiểu này quả thực giống

như hành quân gấp, có chỗ nào giống đi du lịch đâu!

"Tô tỷ, va ly của cô lớn quá, có cần tôi xách giúp cô không?" Hồ đẹp trai nhìn Tô

thon thả cố sức kéo va ly, cười hì hì tiến đến.

"Ừ, cái va ly

này nha, đã được mấy năm rồi, bên trong cũng không có đồ gì." Tô thon

thả tỏ vẻ ngại ngùng nhìn chiếc va ly trên tay mình, là một chiếc va ly

lớn màu phấn hồng, kéo nó thật là mệt! Kỳ thật cô ta vốn có một chiếc va ly nhỏ hơn, nhưng quần áo và đồ trang điểm cô ta mang theo nhiều quá,

để không vừa, nên đành phải đi mua một chiếc va ly lớn.

"Để tôi!" Hồ đẹp trai đoạt lấy mà kéo. Trên người anh ta không mang theo hành lý gì, chỉ đeo một cái ba lô đơn giản.

"Thế này có ngại không?" Tô thon thả cố ý cụp mi mắt, bày ra vẻ vô cùng phong tình.

"Người đẹp nên có hộ hoa sứ giả mà!" Hồ đẹp trai vui vẻ ưỡn thẳng

lưng, ngẩng cao đầu, kéo chiếc va ly màu phấn hồng, quả thật. . . chẳng

ra sao cả. Nhưng nhìn sang cô gái phấn hồng bên cạnh, thật là hợp ý.

Cuối cùng cũng đi đến cuối đường, mọi người xuống thang máy, dừng ở một trạm trung chuyển.

Trời âm u, hòa hợp với sự mệt mỏi suốt đoạn đường đi bộ của mọi người. Lãnh Tử Tình cùng mọi người đứng ở trạm chờ xe đợi xe buýt trung

chuyển.

Hướng dẫn viên Mộng lúc bắt đầu còn có vẻ nắm chắc,

nhưng đợi một lát sau vẫn chưa có xe, liền có chút sốt ruột! Cô ta lo

lắng đứng trước bảng tra cứu xem tuyến đường, lại hỏi han một vài nhân

viên đang làm việc.

Dường như có vấn đề gì, vì thế cô ta liền

bảo Lâm Địch Phi và mọi người ở lại đợi, cô ta phải quay lại sảnh chờ để hỏi một chút.

Chờ đợi như vậy thật là nhàm chán. Doãn Thiến

và bạn mới là Lãnh Tử Tình đứng cùng nhau, cô ta khua chân múa tay,

thuận miệng hỏi: "Tử Tình, sao cô không mang theo hành lý? Có phải là

vội quá, không kịp chuẩn bị không?"

Lãnh Tử Tình xấu hổ cười:

"Ừ." Không phủ nhận, cũng không giải thích. Cô cũng không muốn để mọi

người biết quan hệ giữa cô và Lôi Tuấn Vũ. Chuyện đó thật xấu hổ nha!

Vụng trộm liếc Lôi Tuấn Vũ, lại vừa lúc gặp phải ánh mắt hắn đang

nhìn, sợ đến mức cuống quýt xoay người, giả vờ quan sát bảng chỉ dẫn của trạm chờ xe.

Chỉ chốc lát sau, có mấy người đàn ông túm tụm

lại, hút thuốc, trong đó có Lôi Tuấn Vũ. N