The Soda Pop
365 Ngày Hôn Nhân

365 Ngày Hôn Nhân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3217215

Bình chọn: 7.00/10/1721 lượt.

hồng bạn…”

Kiều Chi Ảnh nói đến đây đột nhiên lại nức nở nghẹn ngào!

Lãnh Tử Tình tâm tư cũng rối rắm như tơ vò, chồng cô bị làm sao?

“Chồng của bạn… Tuấn Vũ anh ấy, anh ấy bị tai nạn xe nên qua đời rồi! Lúc đó

bạn chịu đả kích cực kỳ lớn, mấy lần muốn tự sát đều bị mình ngăn lại.

Thời gian kế đó, bạn thường quanh quẩn ở nơi chồng bạn gặp sự cố, nhưng

mình luôn ở bên cạnh bạn, sợ bạn tự sát. Vốn nghĩ rằng bạn không còn ý

tưởng này nữa, nhưng không ngờ được…”

Kiều Chi Ảnh vừa khóc vừa trách móc: “Sao bạn lại ngốc như vậy… Cho dù trên đời này không còn người thân nào, thì còn có mình nữa mà! Tử Tình, bạn còn có mình nữa mà!”

Kiều Chi Ảnh vừa nói vừa hoa chân múa tay, Lãnh Tử Tình nghe mà xúc động

trong lòng, ngay cả cô y tá đứng bên cạnh cũng không ngừng lau nước mắt.

Lãnh Tử Tình đầu ong lên, cô không ngờ thân thế của mình là vậy, vận mệnh

của mình lại thê thảm như thế. Nhưng tại sao cô đến một giọt nước mắt

cũng không rơi được?! Chẳng lẽ cô đã khóc nhiều đến khô cả nước mắt rồi

sao?

“Tiểu Ảnh, đừng khóc nữa! Hiện giờ chẳng phải mình đang tốt rồi sao? Mình thật sự không có người thân nào ư?” Lãnh Tử Tình yếu ớt hỏi.

Kiều Chi Ảnh lắc đầu như trống bỏi. Sao lại có thể như vậy?! Sao cô ta có

thể để cho Lãnh Tử Tình còn một người thân trên đời này được chứ? Nếu để Lãnh Tử Tình biết được thì nguy to. Phải mau chóng đem con bé này giấu

đi thôi, giấu càng xa càng tốt!

Lãnh Tử Tình không khỏi nhăn nhó, như vậy thì hiện giờ cô đành phải tự lực

cánh sinh sao? Cuộc sống trước đây của cô rất kham khổ sao? Nhưng tại

sao lại được mặc quần áo tốt như vậy? Chẳng lẽ do mình muốn chết nên mặc bộ quần áo tốt nhất lên người? Chuyện này cũng không phải là không có

khả năng.

Haizzz! Sao số cô mệnh lại khổ vậy chứ?

“Tiểu Ảnh, đừng khóc! Bạn nên cảm thấy vui cho mình mới phải. Hiện giờ mình

cái gì cũng không nhớ rõ, lại càng không đi tìm cái chết nữa! Mình không biết tại sao trước kia mình lại có ý tưởng ngu xuẩn như vậy. Hiện giờ

mình sẽ không vậy nữa! Bạn không phải lo lắng cho mình nữa đâu!” Lãnh Tử Tình an ủi Kiều Chi Ảnh.

“Đúng đúng đúng! Không nên làm như vậy nữa! Tử Tình, bạn có thể nói như vậy mình thật là vui!” Kiều Chi Ảnh thầm thở phào nhẹ nhõm, cô nàng rốt cuộc cũng tin lời mình nói rồi!

“Vậy, Tiểu Ảnh, mình đang làm nghề gì vậy? Nhà của mình ở chỗ nào?” Lãnh Tử Tình ngẫm nghĩ, cô nên xuất viện về nhà thôi. Chờ đến khi về

nhà nghỉ ngơi vài hôm mới có thể rảnh rang suy nghĩ xem nên làm gì tiếp.

“Bạn là…” Kiều Chi Ảnh đầu óc xoay như chong chóng, “Bạn làm PA [1'>. Sau khi kết hôn rồi thì không làm nữa. Nhà… À! Nhà bạn sau khi chồng

bạn mất thì vì quá thương tâm nên bạn đã bán nó ngay! Tất cả đồ đạc

trong phòng, phàm là những gì liên quan đến chồng bạn thì bạn đều vứt bỏ hết! Tử Tình, hiện giờ… Đừng lo, bạn còn có mình! Tuy mình cũng không

có chỗ ở nhưng mình có thể thuê phòng cho bạn! Bạn yên tâm, mình nhất

định sẽ giúp đỡ bạn!”

Lãnh Tử Tình không khỏi nhíu mày! Trời ạ! Rốt cuộc mình là người thế nào

vậy? Sống trong tầng lớp dân nghèo tận đáy xã hội sao? Cô nhi thì cũng

coi như thôi đi, vừa kết hôn ba ngày thì chồng qua đời! Hiện giờ không

có cả nhà để ở! Cô thật đúng là chỉ còn hai bàn tay trắng mà!

Đúng rồi! Công việc! PA, cái gì là PA chứ?

“Tiểu Ảnh, bạn bảo ngày trước mình làm công việc gì vậy?” Lãnh Tử Tình hỏi.

Kiều Chi Ảnh suýt nữa thì bật cười trước lời nói dối của chính mình, cô ta cắn cắn môi đáp: “PA là nhân viên tạp vụ. Bạn không có bằng cấp gì, không dễ tìm việc, phải

đi làm nhân viên tạp vụ, tiền lương hàng tháng cũng không nhiều. Nhưng

hai bạn… Hai bạn thật sự rất yêu nhau… Không dễ gì có được căn nhà của

chính mình… Thế nhưng…”

Vừa nói đến đây Kiều Chi Ảnh lại bật khóc. Trời ơi! Thật mệt chết được!

Không biết hôm nay cô ta phải lãng phí bao nhiêu nước mắt đây?

Nhân viên tạp vụ? Lãnh Tử Tình sửng sốt. Tại sao đến công việc cũng thê thảm như vậy chứ? Ai da! Thật đau đầu quá đi! Vậy thì sau này mình sống thế

nào đây? Thôi mặc kệ cái đã! Đúng rồi! Thẻ tín dụng kia là từ đâu? Là

tiền bán nhà sao? Nói như vậy, cô còn lại ít tiền!

“Tiểu Ảnh, đừng khóc nữa! Cảm ơn bạn đã đến thăm mình. Mình nghĩ hôm nay nếu

không có gì trở ngại thì mình sẽ làm thủ tục xuất viện. Bạn có thể tìm

nơi ở cho mình trước được không? Mình phải ổn định trước đã. Dù sao giờ

mình chỉ còn một người bạn duy nhất là bạn!” Lãnh Tử Tình đột nhiên ý thức được, trên đời này cô chỉ có thể dựa vào Kiều Chi Ảnh. Khó trách mình trước kia muốn tự sát, xem ra thật sự là không sống nổi nữa! Hiện

giờ cô cực kỳ để ý đến tấm thẻ tín dụng kia rốt cuộc còn lại bao nhiêu

tiền, đủ cho cô duy trì sinh kế trong bao nhiêu ngày.

“Được được, mình giúp bạn! Yên tâm đi Tử Tình, có mình ở đây!” Kiều Chi Ảnh lời thề sắt son nói.

Bác sĩ Lâm chiều nay đi khám bệnh theo lịch, nghe nói Lãnh Tử Tình xuất

viện. Cứ cho rằng chồng cô tới đón, nhưng lại nghe cô y tá rầu rĩ kể ra

những sự cố của Lãnh Tử Tình thì anh không khỏi nhăn mày.

Người đàn ông tên Lôi Tuấn Vũ kia đã qua đời rồi?! Lâm Quân có cảm giác mình

đã gặp ng