ười đàn ông kia ở đâu rồi, nhưng nghe cô y tá kể vậy, lại cảm
thấy bọn họ không phải cùng một người, có lẽ chắc tướng tá có chút giống nhau thôi!
Nhớ đến dáng vẻ của Lãnh Tử Tình, Lâm Quân không khỏi lắc lắc đầu, haizzz,
trên đời này những người khốn khổ đâu phải chỉ có mình cô!
[1'> PA: viết tắt của từ Personal Assistant hoặc Personal Aide – người làm
công việc hỗ trợ cá nhân, là khái niệm rất quen thuộc ở các nước phát
triển như Mỹ, Nhật Bản, Na Uy… PA lần đầu tiên xuất hiện ở Mỹ từ những
năm 1970, sau đó lan rộng sang Canada, Châu Âu và Châu Á. Xem thêm giải
thích về nghề PA tại đây.
Kiều Chi Ảnh giúp Lãnh Tử Tình thuê một gian phòng trọ nhỏ, diện tích không
lớn, tương đối tiện nghi. Vốn cô ta muốn thuê một chỗ tốt hơn chút,
nhưng Lãnh Tử Tình không đồng ý, cô nói muốn tiết kiệm tiền. Vì thế rất
hợp ý Kiều Chi Ảnh. Cô ta chọn một khu phố cách khá xa trung tâm, có vẻ
hẻo lánh nhưng cách siêu thị và hiệu thuốc không xa. Kiều Chi Ảnh lại
mua một chiếc di động và một ít vật dụng hàng ngày cho Lãnh Tử Tình, còn thuê một chị hộ lý đến chăm sóc Lãnh Tử Tình 24/24. Xem ra Kiều Chi Ảnh đã nghiễm nhiên trở thành chỗ dựa duy nhất của Lãnh Tử Tình hiện giờ.
Sau khi đã thu xếp xong mọi thứ thì đã gần trưa. Kiều Chi Ảnh liền gọi đồ ăn ở ngoài mang đến, ba người cùng ăn trưa.
“Tử Tình, gần đây mình có vài việc phải xử lý, có thể không thường xuyên đến thăm bạn được! Bạn đừng trách mình nhé!” Kiều Chi Ảnh mặt lộ vẻ khó xử nói.
“Tiểu Ảnh, bạn xem bạn kìa! Làm phiền bạn nhiều vậy, mình cũng rất áy náy! Có chị Vương ở đây rồi! Bạn cứ bận việc của bạn đi! Yên tâm, mình sẽ không nghĩ quẩn nữa đâu!” Lãnh Tử Tình cảm động nói. Hôm nay đã làm cho
Kiều Chi Ảnh bận quay cuồng lên rồi! Thuê phòng, thuê hộ lý đều là công
lao của Kiều Chi Ảnh, cô có một người bạn tốt như vậy thực sự là thấy
quá đủ rồi! Tuy rằng cô cực kỳ đau đầu về tình trạng hiện tại của mình,
nhưng cô vẫn có thể chấp nhận được. Ít nhất cô không đến mức ăn ngủ ở
ngoài đường, ông trời vẫn cho cô một cơ hội làm lại từ đầu. [Timyeu: Hix, đọc đoạn này thích Tử Tình quá, vậy mới là nữ chính kiên cường lạc quan chứ!'>
“Đây là điện thoại của mình, có chuyện gì thì cứ gọi điện cho mình!” Kiều Chi Ảnh viết số điện thoại lên giấy sau đó nói với chị Vương: “Chị Vương ạ, bạn tốt của em phiền chị chiếu cố nhé! Nhất định phải chăm sóc cẩn thận cho cô ấy chị nhé!”
Chị Vương vội vàng nói: “Yên tâm đi! Kiều tiểu thư, đây là công việc của tôi mà, tôi sẽ chăm sóc cho cô ấy cẩn thận! Haizzz! Hai cô đúng là chị em tốt, làm cho người ta hâm mộ quá!”
Bận cả một buổi sáng, phải mau trở về, tốt nhất là trước khi Lôi Tuấn Vũ
quay về, tóm lại thần không biết, quỷ không hay là tốt nhất. Kiều Chi
Ảnh ăn xong cơm trưa liền từ biệt Lãnh Tử Tình.
Lãnh Tử Tình mở cửa sổ nhìn ra bên ngoài, trước mặt là các khu nhà trọ tầng
tầng lớp lớp, thấy ban công nhà đối diện phơi không ít quần áo, vừa nhìn là biết đều là dân ở trọ giống cô.
Thẻ tín dụng vẫn còn không ít tiền, nhưng cô phải tìm việc làm thôi! Không
thể miệng ăn núi lở được! Vì thế cô bắt đầu cầm báo lên, xem các thông
tin tuyển dụng.
Chẳng lẽ cô thật sự là nhân viên tạp vụ sao? Phải làm thế nào? Cô nhăn mày,
tưởng tượng ra bộ dáng mình đang mặc tạp dề, đeo khẩu trang, tay cầm giẻ lau. Vẫn không có ấn tượng gì! Haizzz! Lãnh Tử Tình! Mày thật đúng là
ngốc quá!
Một con người đủ mắt mũi tay chân như vậy, chẳng lẽ không có một chút thành tựu gì sao? Thật là chán chường mà!
Lại nhìn chiếc áo vest kia lần nữa, Lãnh Tử Tình cầm áo lên đưa lại gần mũi ngửi ngửi, hình như có mùi gì đó, là mùi của đàn ông sao? Lãnh Tử Tình
không khỏi nhíu mày, chồng của cô, người đàn ông tên Lôi Tuấn Vũ đẹp
trai tuấn tú kia đã không còn trên trần thế sao?
Haizzz! Lúc này trái tim ngoại trừ sự thương xót với hoàn cảnh của mình hiện
giờ thì hầu như không có bất kỳ đau đớn gì. Có lẽ đợi đến khi mình nhớ
ra mọi thứ thì sẽ đau khổ thôi! Coi như ông trời cũng thương hại cô, bởi vì mọi bất công đều trút hết lên người cô, cho nên lúc này để cho cô
quên đi, quên đi hết thảy!
Thở ra một hơi thật dài, Lãnh Tử Tình nắm tay lại đập lên vai mình, được
rồi! Vậy thì phải bắt đầu lại một lần nữa! Cô, Lãnh Tử Tình, phải bắt
đầu một cuộc đời không giống như trước nữa! Một cuộc đời mới tinh không
có Lôi Tuấn Vũ, không có người thân! [AC: Công nhận Tử Tình bị rơi vào hoàn cảnh này, trí nhớ cũng mất mà vẫn kiên cường quá!'>
Tòa nhà Kiêu Dương.
“Tra đến đâu rồi?” Lôi Tuấn Vũ hai tay chắp sau lưng, lưng quay lại người mới đến, giọng nói lộ vẻ uy nghiêm không thể nghi ngờ.
Người vừa đến cung kính đáp: “Kiều tiểu thư trước đây vẫn sinh sống tại Mỹ, ở cùng với Cổ Tổng. Lần này trở về cũng đã từng gặp mặt với Cổ Tổng.”
“Còn gì nữa không?”
Người đàn ông dừng lại không nói nữa.
Lôi Tuấn Vũ đột nhiên lớn tiếng nói: “A Cường? Sao vậy? Có chuyện gì khó mở miệng sao?”
Không đợi người đàn ông trả lời, Lôi Tuấn Vũ xoay người lại, túm chặt lấy cổ
áo người đàn ông, đấm anh ta một quyền đến “uỵch” một tiếng.
Lôi Tuấn Vũ không hề để ý đến việc A Cường có
