Lữ Quán Giết Người

Lữ Quán Giết Người

Tác giả: Minh Quân -

Thể loại: Truyện ma

Lượt xem: 323541

Bình chọn: 8.5.00/10/354 lượt.

cũng lạivướng víu khó khăn thêm nhiều lắm. Bỏ Mary lại, đàn chó sẽ xông vào cô gái, ôngta thừa thì giờ tẩu thoát dễ dàng hơn.

- Vĩnh biệt Mary Yellan! Tôi rất tiếc! Khó mà tìm được mộtcô gái như cô!

Ông ta buông cô gái, hai tay bị trói, nàng không chống đỡbám víu vào đâu được, nàng lăn tròn theo triền dốc như viên cuội bị ném từ trênxuống; gai nhọn, đá rắn thi nhau quất đập vào nàng. Mary lăn có năm vòng như thếrồi nàng được một phiến đá giữ lại.

Cô nằm ngửa, thở hổn hển, giương mắt nhìn lên: trên cao, gióthổi mái tóc trắng của người đàn ông bay phất phới, ông ta vẫn bám vào sườn núiđá như con nhái bám vào một gốc cây sù sì to lớn, cố trèo lên. Cô gái quên cảđau, nín thở nhìn người đàn ông chăm chắm khi ông ta bám nhằm vào những phiếnđá phẵng lỳ, trơn tuột...

Hoà lẫn với tiếng chó, có cả tiếng reo hò của nhiều người,tiếng súng lên đạn nghe canh cách. Mary thôi nhìn lên, nàng hồi hộp quá.

Cô quay mặt xuống: đàn chó mầu hung đỏ nổi bật giữa mầu xámxịt của đá. Chúng chạy lăng quăng, kêu ăng ẳng một cách thích thú hí hửng.Chúng vây quanh tấm áo dòng. Nhiều chấm đen tiến lên giữa những bụi thạch thảo;và những tia sáng mặt trời rọi yếu ớt bên trên.

Mary tuyệt vọng: nàng bị trói tay, bịt miệng không thể kêu cứu,không thể chạy được. Đàn chó đang còn chia nhai những mảnh rách của tấm áodòng, có con tinh khôn giằng một mảng, tong tả chạy xuống - chắc để đưa cho chủ?- nhưng khi chúng chán trò đó, chúng sẽ tìm nàng không mấy khó khăn. Nàng sẽ rasao? Mary nhắm mắt lại không dám nghĩ thêm, mồ hôi tuôn như tắm.

Đoàn người vừa hò hét vừa chỉ trỏ lên mấy phiến đá trên cao.Chỉ chốc lát sương mù và mây tan biến, trời xanh lồ lộ. Cách Mary hơn 50 thước,một người quì gối thân hình lẫn trong đám cỏ dại, đưa súng lên nhắm bắn. Viên đạnrít lên một tiếng, xé toang không khí. Khi anh ta nhỏm dậy, Mary thấy anh rõquá: chính Jean, nhưng nàng không thể nào cất tiếng kêu anh, mà anh thì khôngthấy Mary! Lần này, Jean hăm hở nạp đạn,nhắm bắn tiếp, viên đạn véo sát taiMary làm cô càng hoảng.

Đàn chó săn len lỏi giữa đám thạch thảo, một con nhảy lênphiến đá sau lưng cô gái, đưa mõm đánh hơi. Nếu Jean quay lại thì tất chàng thấyMary, nhưng anh đang theo dõi cái bóng dáng cao lớn trên kia: mái tóc tung bay,người đàn ông hung thần của nhiều tội ác vẫn lẩn lút trong bóng tối đã cùng đường.Hắn đứng sững, thật cao, thật rõ, nổi bật trên phiến đá to tựa như một bàn thờ,xung quanh không có gì cho hắn trốn nấp không có gì che chở hắn nữa, sau lưnglà vực thẳm, hắn đứng như pho tượng, không có Mary làm bia chắn, không khí giớiđể phản công...

Jean bắn tiếp hai phát, một viên đạn ghim vào một chỗ nàotrong người hắn, nhưng hắn vẫn đứng vững, hai tay giơ tới trước như con chimgiang rộng cánh toan bay rồi đột ngột hắn ngã ra sau, rơi tòm xuống vực, lặng lẽchóng vánh im lìm như chiếc lá rơi, không tiếng kêu, không tiếng động.

Mary rú lên, nhắm mắt lại vì hình ảnh kinh hoàng trước mắt,nhưng tiếng kêu nàng bị cái khăn bịt miệng ngăn lại không tới tai Jean. Đàn chósăn cũng không khám phá ra nàng, vì chúng cũng theo dõi cái bóng cao lớn, cáiđích của họng súng chàng trai trẻ.

Mary ngất đi sau khi tiếng kêu không thoát ra khỏi cổ họngnàng.

Trời tháng Giêng thật đẹp. Một lớp tuyết mỏng phủ lên mặt đường,mặt nước và trên bùn nom loang loáng như một tấm gương vĩ đại lấp lánh phản chiếuánh mặt trời. Trời xanh mầu ngọc bích, không một gợn mây vương, trong vắt.

Mặt đất khô cứng, những cọng cỏ ngắn, dòn, rào rạo dưới mỗibước chân như khi người ta dẫm trên lối đi trải sỏi vụn.

Quanh vùng, trên những lối đi nhỏ hẹp cạnh hàng giậu thưa, vầngdương chiếu sáng và sưởi ấm bầu không khí trong lành, tinh khiết. Hương vị đầuxuân thoang thoảng, e ấp và đầy quyến rũ.

Song ở đây, trên đồng hoang, cái lạnh cắt da của những ngàyđông tàn vẫn còn nấn ná, chưa lui. Mary đang đi dạo trên đồng hoang, một mình.Gió buốt lướt trên mặt cô gái. Nàng băn khoăn tự hỏi: sao ngọn Kilmar bây giờkhông còn giữ vẻ rùng rợn, đầy đe dọa như trước? Sao nó chỉ còn là ngọn đồi cónhững chóp nhọn chia chỉa vươn lên nom hùng vĩ, âm u dưới vòm trời? Phải chăngsự sợ hãi trước kia đã làm cô mù quáng, không nhận ra vẻ đẹp thiên nhiên củanó? Hay vì kinh tởm lữ quán Giao Mai và Joss Merlyn mà Mary ghét lây cả cảnh vậtxung quanh?

Kìa! Đồng hoang vẫn biệt lập, lạnh lùng, các ngọn đồi vẫnkhông hiếu khách, song dưới mắt cô gái bây giờ chúng chả còn chút gì bí ẩn, ghêngười. Thật vậy, Mary nhìn cảnh vật bằng đôi mắt bình thản, dửng dưng.

Bây giờ đây, Mary Yellan hoàn toàn được tự do, nàng có thểđi đâu tùy thích. Ý tưởng của cô gái hướng về Helford yêu dấu và những đồng bằngxanh ngắt hiền hoà của miền Nam. Cô tha thiết muốn gặp lại làng mạc cùng nhữngkhuôn mặt quen thuộc. A! Helford! Nơi đó dòng sông rộng trong suốt chảy qua;Mary nhớ từng tiếng động, phân biệt từng mùi thơm, nàng nhớ từng con suối nhỏchảy ngoằn ngoèo gây nên tiếng róc rách êm tai như khúc nhạc thiên nhiên đầyquyến rũ!

Nơi đó là nơi người ta có thể yên lòng nghỉ ngơi sau nhữnggiờ nhọc nhằn ở ngoài đồng, trong trại.

Mùa hạ, lá rì rào, một


pacman, rainbows, and roller s