Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Tác giả: Lương Vũ Sinh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3212664

Bình chọn: 10.00/10/1266 lượt.

g phòng Cốc sư muội, khi ngồi dậy thì chỉ như thấy có một bóng đen tựa như đang cõng một người lướt qua mái ngói đối diện, bà ta chưa kịp thi triển khinh công đuổi theo thì bị người đó ném một tấm ngói. Khi chúng tôi nhìn lại thì thấy trên trán bà ta còn sưng, máu vẫn chưa ngừng chảy." Kim Thế Di kinh hãi, thầm nhủ: "Cốc Chi Hoa đã được Lữ Tứ Nương chân truyền, võ công còn cao hơn cả Tào Cẩm Nhi, còn Cốc phu nhân tuy võ công hơi kém hơn nàng nhưng trên giang hồ cũng thuộc loại cao thủ nhất lưu, sao lại chẳng hề chống cự nổi, để kẻ đích bắt cóc Cốc Chi Hoa?" Lộ Anh Hào tiếp tục nói: "Lúc đầu tôi tưởng là bọn đệ từ của Mạnh Thần Thông, nhưng theo Bạch sư huynh nói, triệu chứng của hai sư huynh Lâm, Trình chẳng giống như bị thương bởi Tu la âm sát công, đáng tiếc hai người Lâm, Trình đều đã hôn mê thần trí, không thể nói chuyện, chúng tôi mời danh y đến chữa trị, mấy ngày sau họ vẫn chẳng hề tỉnh. Bởi vậy chẳng thể nào biết được chuyện gì đã xảy ra." Kim Thế Di vắt óc suy nghĩ, chỉ cảm thấy có rất nhiều điều kỳ lạ. Cốc Chi Hoa đã tự bỏ trốn hay bị người ta bắt cóc? Nếu bị người ta cắt cóc thì người này có lẽ là cùng một giuộc với Mạnh Thần Thông.

Bạch Anh Kiệt nói: "Lúc đầu tôi cũng nghi ngờ là Mạnh Thần Thông, nhưng thấy hai vị sư huynh không giống như bị Tu la âm sát công đả thương, vả lại lúc nãy còn gặp hai tên đệ tử của Mạnh Thần Thông, bọn chúng cũng tra hỏi tông tích của Cốc sư muội, có thể thấy Cốc sư muội không rơi vào tay bọn Mạnh Thần Thông."

Kim Thế Di thầm nhủ: "Còn có một lý do thứ ba nữa, bọn chúng vẫn chưa biết. Mạnh Thần Thông đang ở Bắc Kinh, tính lộ trình và thời gian, y không thể nào đến Tương Dương bắt con gái." Chính vì như thế, Kim Thế Di càng tin rằng chuyện này là một câu đố khó giải.

Lộ Anh Hào tiếp tục nói: "Theo quy củ của phái Mang Sơn chúng tôi, đệ tử nhận kim bài của chưởng môn nhân phải đem kim bài về nghe lệnh, bởi vậy kim bài này đã nằm trong tay Cốc sư muội." Kim Thế Di nói: "Như thế có phải tấm kim bài đã mất tích cùng Cốc cô nương không?" Lộ Anh Hào nói: "Chính là thế! Chúng tôi đang nôn nóng gặp chưởng môn sư tỷ. Giờ đây chưởng môn các phái vẫn còn ở chùa Thiếu Lâm, nếu muốn gặp sư tỷ, cũng chuẩn bị đến chùa Thiếu Lâm một chuyến." Kim Thế Di nói: "Hai người đang vội lên đường, ta không làm trễ nải công việc của hai người nữa. Hai người cứ lấy ngựa của hai tên kia mà dùng. Chúng ta tạm biệt ở đây, ngày sau sẽ gặp lại." Lộ Anh Hào đang định cung tay cáo biệt, Bạch Anh Kiệt chợt nói:

"Lần này đa tạ huynh đài đã giúp đỡ, cảm kích không nguôi. Nhưng không biết huynh đài có thể cho biết chân danh thực tính hay không?" Y vừa nói vừa vái dài Kim Thế Di.

Lộ Anh Hào ngẩn người, thầm nhủ: "Chả phải y đã nói danh tính rồi sao? Sao còn nghi ngờ y là giả nữa?" Nhưng lại lo Kim Thế Di không vui.

Kim Thế Di mỉm cười: "Bạch huynh quả nhiên là người cao minh. Các người gặp Tào chưởng môn chắc chắn sẽ biết ta là ai?" Lộ Anh Hào bất giác ngạc nhiên, trong khoảnh khắc này, y chưa kịp hỏi tiếp thì Kim Thế Di đã lắc người lướt ra, phóng lên ngựa vung roi chạy mất. Tuy Kim Thế Di nói cười với hai người Lộ, Bạch, nhưng trong lòng thì trĩu nặng, trên suốt quãng đường chàng luôn nhớ đến Cốc Chi Hoa, thầm nhủ: "Chi Hoa gặp nạn, mình sao có thể không lo? Đêm hôm ấy chỉ có hai người Trình, Lâm thấy mặt kẻ địch, nếu mình có thể giúp họ tỉnh dậy, có thể tìm ra một chút manh mối." Nghĩ đến đây thì đột nhiên chuyện xưa lại dâng lên trong lòng, đêm chàng gặp lại Cốc Chi Hoa ở Mang Sơn, Lệ Thắng Nam đột nhiên xuất hiện, rồi lại đánh đứt kinh mạch để bị trọng thương ngăn cản chàng đuổi theo Cốc Chi Hoa.

"Giả sử mình nói chuyện này cho Thắng Nam biết, nàng có chịu cho mình đến Tương Dương điều tra tung tích của Chi Hoa không? Giờ đây nàng vẫn chưa khỏe, nếu nàng không chịu đi cùng mình, mình có thể bỏ mặc nàng không?" Hình ảnh nàng thiếu nữ ấy khiến cho chàng rối bời lòng dạ!

Đó chính là: Lo rằng người gần không tha thứ, khó dứt mở lời nhắc chuyện xưa.

Muốn biết tiếp đó thế nào, mời xem hồi 44 sẽ rõ

Hồi Thứ Bốn Mươi Tư

Giai nhân biệt tích biết tìm đâu

Nghi án trùng trùng phí tâm lo



Kim Thế Di vẫn còn đắn đo, thầm nhủ: "Quay về gặp Lệ Thắng Nam rồi tính tiếp." Rồi chàng đến thị tập nhỏ mua quần áo, chàng lựa một hồi thì chọn được hai bộ nữ trang. Người trong thị tập thây chàng chọn nữ trang thì đều lấy làm lạ, nhưng vỉ chàng là một võ quan nên không ai dám hỏi.

Lúc này đã gần trưa, Kim Thế Di thầm nhủ: "Chắc Thắng Nam đang nóng lòng chờ đợi." Thế rồi vội vàng phóng ngựa quay về.

Quán trà cách thị tập không quá bốn năm dặm. Kim Thế Di phóng ngựa chỉ khoảng thời gian một cây nhang thì đã thấy quán trà trước mặt, đột nhiên thấy hai hán tử nông phu hớt hải chạy, Kim Thế Di lấy làm lạ, hỏi lớn: "Các người có chuyện gì thế?" Hai người thấy chàng là võ quan, càng kinh hoảng hơn, lắp bắp nói: "Có cường đạo, có cường đạo, cường đạo giết... giết người rồi!" Kim Thế Di cả kinh, nghĩ bụng chả lẽ Lệ Thắng Na


Duck hunt