XtGem Forum catalog
Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Tác giả: Lương Vũ Sinh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3212705

Bình chọn: 8.5.00/10/1270 lượt.

: "Sao, gia chủ mẫu của cô cũng ra ngoài chưa về? Ra ngoài từ hồi nào?" Nha hoàn đáp: "Gần một tháng nay. Kim Thế Di suy đoán, điều đó có nghĩa là cách thời gian Cốc Chi Hoa xảy ra chuyện không lâu thì liền hỏi: "Khi nào thì bà ta mới trở về?" Nha hoàn đáp: "Tôi làm sao biết? Người thích đi đâu, đi bao lâu, bọn chúng tôi không bao giờ dám hỏi!" Kim Thế Di ngồi nghĩ ngợi rồi lại hỏi tiếp: "Còn hai đệ tử phái Mang Sơn, một người tên là Trình Hạo, một người lên là Lâm Sinh nghe nói đang dưỡng bệnh ở nhà cô, nàng là bằng hữu của tôi, vậy cho tôi gặp họ được không?" Nha hoàn ấy nói: "Có phải hai người sư huynh đồng môn của tiểu thư vẫn hôn mê chưa tỉnh không?" Kim Thế Di mừng rỡ nói: "Đúng thế, đúng thế. Giờ họ có còn hôn mê không, đừng lo, tôi biết y thuật có thể chữa trị cho họ."

Nha hoàn ấy nói: "Hai vị đại gia ấy cũng rời khỏi đây từ lâu." Kim Thế Di rất lấy làm lạ, hỏi: "Họ hôn mê chưa tỉnh, sao có thể bỏ đi?" Nha hoàn ấy nói: "Đương nhiên là có người rước họ đi." Kim Thế Di hỏi: "Ai thế?" Nha hoàn ấy tựa như có vẻ bực đọc, nói: "Sao người lại hỏi lắm thế, làm sao tôi biết là ai? Tóm lại không phải bằng hữu của họ thì là huynh đệ đồng môn của họ." Nàng ta ngập ngừng rồi lại nói tiếp: "Trong nhà chỉ còn lại vài người chúng tôi, mỗi người để lại bái thiếp, đợi gia chủ mẫu tôi quay về, tôi sẽ cho bà biết." Nói rồi thì đóng sầm cánh cửa. Kim Thế Di vội vàng cao giọng hỏi: "Đợi đã, tôi còn một việc muốn hỏi cô nương, những người ấy rước họ đi từ khi nào?" Nha hoàn ấy bực dọc đáp: "Không nhớ rõ, hình như mười ngày trước." Rồi nghe tiếng bước chân của nàng bước vào nhà trong. Kim Thế Di chẳng hỏi được gì thì rất thất vọng, tiu nghỉu đi theo đường cũ trở về.

Đi một hồi thì chàng chợt nghĩ: "Lời lẽ của ả nha hoàn này có sơ hở nhiều lắm, nàng bảo Cốc phu nhân ra ngoài được gần một tháng mà bọn Trình, Lâm mới rời khỏi đây được hơn mười ngày. Hai người này bị hôn mê, Cốc phu nhân và chồng ba ta đều mang danh hiệp nghĩa, sao có thể bỏ mặc hai người này?" Nếu là trước kia Kim Thế Di đã xông vào nhà họ Cốc hỏi cho ra lẽ, nhưng giờ đây tính tình chàng thay đồi rất nhiều; lại nhớ Cốc phu nhân là nghĩa mẫu của Cốc Chi Hoa, nếu bà ta đúng là ở trong nhà, mình xông vào thì đôi bên rất khó ăn nói với nhau! Cho nên cuối cùng bỏ ý nghĩ đó, thầm nhủ: "Tối nay mình sẽ đến xem cho rõ ràng." Kim Thế Di buồn bã ra khỏi làng, chợt thấy có vài tên ăn mày con đi qua đi lại trong làng, tựa nhủ rất chú ý đến mình, tựa như thầm lấy làm lạ. Bọn ăn mày con thấy Kim Thế Di nhìn thì đến xin tiền, Kim Thế Di tuy nghi ngờ, nhưng cũng không thèm để ý, chỉ ném vài đồng tiền rồi bỏ đi.

Khi về đến Tương Dương thì trời đã về chiều, ở góc bên ngoài thành có lão ăn mày, Kim Thế Di liếc nhìn bóng y thì thầm cười: "Sao hôm nay cứ gặp toàn ăn mày thế này?" Chợt kẻ ăn mày ấy quay đầu lại, Kim Thế Di vừa nhìn thì giật mình, té ra đó chính là Dực Trọng Mâu.

Lúc này Kim Thế Di đã thay đổi y phục không còn mặc quan phục nữa nhưng vẫn còn dùng thuốc dị dung, Dực Trọng Mâu không nhận ra chàng, tuy cảm thấy người này hình như quen mặt nhưng không để ý.

Kim Thế Di chậm bước, thầm nhủ: "Dực Trọng Mâu đến Tương Dương làm gì?"

Ngay lúc này có ba người bước ra cửa thành, người đi đầu ăn mặc rất sang trọng, tai to mặt lớn tựa như là một người nhà giàu, còn hai người kia là kẻ theo hầu, tên nhà giàu này liếc nhìn Dực Trọng Mâu rồi mắng: "Ăn mày thối nhà ngươi ở đâu mà đến đây xin ăn, bọn công sai không chịu can thiệp, thật là mất thể diện người Tương Dương chúng ta." Dực Trọng Mâu nghênh ngang đáp rằng: "Ta ngồi đây bắt rận, đâu có chặn trước cửa thành xin ăn!" Tên nhà giàu cả giận mắng: "Ăn mày thối dám lắm lời!" Dực Trọng Mâu điềm nhiên nói: "Mùi trên người ngươi còn thối hơn ta nhiều."

Tên nhà giàu ấy kêu lớn: "Phản rồi, phản rồi?" nói thì chậm, sự việc diễn ra rất nhanh, hai tên tùy tùng của y đã nhảy bổ về phía Dực Trọng Mâu, một tên quát: "Công sai không quản thì ta quản!" Một người quát: "Ngươi dám đôi co với Tề đại gia ta lột da ngươi!" Kim Thế Di đứng nhìn, thầm cười: "Để hai tên này nếm khổ."

Nghĩ chưa dứt thì chợt thấy hai tên tùy tùng ấy ra tay như điện, một tên dùng thủ pháp Phân thân thác cốt, một tên dùng công phu Uyên ương liên hoàn thoái, đường quyền đánh ra vù vù, nào phải là tùy tùng bình thường, rõ ràng đây là hai cao thủ nội gia!

Dực Trọng Mâu vốn đang nằm dưới đất, hai tên này ra đòn quá bất ngờ, suýt nữa đã đá trúng vào người y, may mà y ứng biến nhanh, thi triển tuyệt kỹ của Cái Bang là Giáng long thủ, ngồi dưới mặt đất mà thân hình cứ xoay tựa như trôn ốc, giật chân của tên tùy tùng kéo ra sau.

Ngay lúc này, tên tùy tùng còn lại đã sử dụng công phu Phân thân thác cốt, chụp về phía Dực Trọng Mâu. Kim Thế Di vừa thấy bọn chúng ra tay thì biết hai tên tùy tùng này chẳng phải hạng tầm thường nhưng Dực Trọng Mâu có thể đối phó dư sức, bởi vậy cứ mặc kệ bọn họ, lại chú ý đến tên nhà giàu họ Tề kia.

Chỉ thấy ngón tay y búng một cái, một luồng ngân quang bật ra, đó là tuyệt kỹ phóng mai hoa châm đâm huyệt, đối với Kim Thế Di thì đó