XtGem Forum catalog
Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Tác giả: Lương Vũ Sinh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3213083

Bình chọn: 8.5.00/10/1308 lượt.

ư Không Hóa." Kim Thế Di nói: "Tốt, ở đây có bút mực, mỗi người các ngươi đều viết cho ta..." Lệ Thắng Nam chợt cướp lời chàng: "Viết cho ta một bài thơ Đường!" Kim Thế Di chưng hửng, Lệ Thắng Nam nhướng mày nói : "Huynh cứ giao cho muội, đảm bảo huynh không sai." Chàng biết nàng đã hiểu ý mình, nhưng chàng không biết vì sao nàng lại bảo ba người này viết một bài thơ Đường.

Vân Trung Hiện nói: "Viết bài nào?" Lệ Thắng Nam làm ra vẻ nghĩ ngợi rồi nói: "Viết một bài không quá ngắn cũng không quá dài. Thôi được, hãy viết bài ‘Xem đệ tử của Công Tôn đại nương múa kiếm’ của Đỗ Phủ." Liễu Tam Xuân và Vạn Ứng Đang tỏ vẻ ngượng ngùng, lắp bắp nói: "Tôi... tôi chưa đọc qua bài này" Vân Trung Hiện thì đắc ý bảo: "Được, tôi lập tức viết, thư pháp không đẹp, mong cô nương thông cảm." Té ra hai người Liễu, Vạn là hạng dốt nát, Vân Trung Hiện là kẻ học đòi phong nhã, đọc thuộc thơ Đường, hai năm trước y đã viết bài thơ này tặng cho một đệ tử đắc ý.

Lệ Thắng Nam nói: "Được, các ngươi chưa đọc qua bài này, vậy hãy bắt chước viết theo y, ta mặc kệ chữ các ngươi có đẹp hay không, chỉ cần các ngươi chú ý viết cho ta." Vân Trung Hiện trải giấy, nâng bút viết: "Tích hữu giai nhân Công Tôn thị, nhất vũ kiếm khí động tứ phương. Quan giả như sơn sắc từ tang, thiên di vi chi đê ngang. Diệu như thúy xạ cửu nhật lạc, kiểu như quần đế vấn long tường. Lai như lôi đình thâu chấn nộ. Bãi như giang hải ngang thanh quan..." Kim Thế Di lớn giọng ngâm theo rồi khen rằng: "Thơ hay, thơ hay! Lai như lôi đình thâu chấn nộ. Bãi như giang hải ngang thanh quan. Kiếm thuật như thế quả thực ngàn năm sau cũng chẳng ai bằng! Thắng Nam, muội chọn bài thơ này thật có ý nghĩa, muội tập xong kiếm pháp cũng có thể được như đệ tử của Công Tôn đại nương!" Liễu Tam Xuân và Vạn Ứng Đang toát mồ hôi, viết theo Vân Trung Hiện từng chữ, chẳng dám chậm trễ. Vân Trung Hiện thấy chữ của bọn họ nghiêng nghiêng ngả ngả, tựa như trẻ con tập viết thì đắc ý lắm, đưa của mình cho Lệ Thắng Nam rồi cung kính nói: "Cô nương, mời cô nương đọc qua." Lệ Thắng Nam cười nói: tốt, viết rất đẹp" nói xong chữ đẹp thì Lệ Thắng Nam xỉa chỉ vào cổ họng của y, Vân Trung Hiện nằm mơ cũng không ngờ Lệ Thắng Nam lại đột nhiên ra đòn sát thủ, y chỉ hự lên một tiếng thì cổ họng đã bị đâm xuyên qua, máu chảy ra như suối, lập tức mất mạng.

Hai người Vạn, Liễu hoảng hồn đến nỗi đứng sững ra, chưa kịp nói hai chữ "tha mạng" thì Lệ Thắng Nam đã điểm vào tử huyệt của bọn họ.

Lệ Thắng Nam ra tay như điện chớp, cả Kim Thế Di cũng không ngờ nàng giết người, đang định ngăn cản thì đã không kịp nữa. Kim Thế Di tức giận nói: "Thắng Nam, sao muội lại ác độc đến thế, ta đã hứa không lấy mạng họ!" Lệ Thắng Nam cười rằng: "Đó là huynh hứa chứ muội không hứa! Đệ tử của Vân Trung Hiện toan bỏ chạy, nhưng hai chân lại không nghe lời." Lệ Thắng Nam lại vung một cây phi chùy, lấy mạng tên đệ tử ấy! Kim Thế Di chụp tay Lệ Thắng Nam, quát: "Muội giết người bừa bãi nữa, huynh sẽ phế võ công muội!" Lệ Thắng Nam cười nói" "Đại anh hùng, đại hiệp khách ơi, ngài nắm tay tôi đau lắm, ngài có buông tôi ra hay không? Nếu không buông từ rày về sau tôi sẽ mặc ngài! Tôi giết bốn người này là vì bất đắc dĩ!"

Kim Thế Di bất đồ buông lỏng ngón tay mình, nói: "Bốn người này tuy bỉ ổi nhưng rốt cuộc tội vẫn chưa đáng chết, tại sao muội lại giết họ?" Lệ Thắng Nam nói: "Uổng cho huynh đi lại trên giang hồ bao nhiều năm, bọn người này còn coi huynh là đại ma đầu. Hừ, cả một tí lý lẽ mà cũng chẳng hiểu. Huynh cứ ngồi xuống rồi muội sẽ nói cho huynh nghe." Kim Thế Di nghe nàng nói thế thì lửa giận cũng không bộc phát được, chỉ đành ngồi xuống nghe nàng nói.

Lệ Thắng Nam nhoẻn miệng cười: "Đáng tiếc ở đây không có gương để huynh xem bộ mặt hung dữ của huynh, cứ tựa như ăn thịt người ta." Kim Thế Di nói: "Muội mau nói, nếu có lý thì huynh sẽ không trách muội." Lệ Thắng Nam nói: "Huynh vốn muốn bảo ba gã này viết thư cho Tư Không Hóa, có đúng không?" Kim Thế Di nói:

"Đúng thế, huynh muốn bọn chúng viết một bức thư tiến cử, chúng ta cứ giả làm đệ tử của chúng, đem thư tiến cử đến gặp Tư Không Hóa." Lệ Thắng Nam cười nói:"Huynh nghĩ ra được diệu kế như thế, nhưng huynh có đảm bảo bọn chúng sẽ kín nhưbưng không?" Kim Thế Di nói: "Huynh có thể điểm á huyệt để bảy ngày sau chúng mới có thể nói chuyện trở lại." Lệ Thắng Nam nói: "Chúng có thể viết thư cho huynh, chả lẽ không thể viết lên giấy bí mật này hay sao?" Kim Thế Di nói: "Huynh sẽ dọa cho bọn chúng sợ mất mật, chắc là không dám làm thế." Lệ Thắng Nam nói: "Ba tên này là kẻ giảo hoạt, lời xưa nói rất hay, lượng nhỏ chẳng phải quân tử, vô độc bất trượng phu. Chi bằng cứ giết bọn chúng thì an toàn nhất." Những điều Lệ Thắng Nam lo, Kim Thế Di không nghĩ tới, nếu là mấy năm trước chàng cũng đã giết chúng.

Nhưng từ khi chàng quen biết Băng Xuyên thiên nữ, Lý Tâm Mai, Cốc Chi Hoa, tính tình dần dần thay đổi cho nên lúc nãy mới mạo hiểm tha cho ba người họ.

Nhưng giờ Lệ Thắng Nam nói thế thì chàng chẳng thể phản bác được, Lệ Thắng Nam lại cười: "Ai cũng cho rằng huynh là đại