Duck hunt
Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Tác giả: Lương Vũ Sinh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3213370

Bình chọn: 7.5.00/10/1337 lượt.

ế Di thầm nhủ: "Nàng có nằm mơ cũng không ngờ lúc này mình đang ở bên cạnh nàng!", rồi chàng nhớ lại mình đã lừa nàng, không cho nàng biết mình còn sống, đột nhiên cảm thấy áy náy, bất giác thầm thở dài.

Kim Thế Di chợt nghe tiếng bước chân ở phía xa, chàng thất kinh, thầm nhủ:

"Mình phải cứu tỉnh họ, nếu không hai gã kia đuổi theo, mình phải đối phó với họ thì còn có ý nghĩa gì!" Kim Thế Di theo kế hoạch cũ, trước tiên giải huyệt cho Chung Triển, thấy khuôn mặt vô tư như một đứa trẻ của y thì Kim Thế Di thở dài, thầm nhủ:

"Hai người này mới đúng là một đôi giai ngẫu trời sinh, mình là nguyệt lão thì có gì đáng tiếc? Cuộc đời của Tâm Mai tốt đẹp hơn mình nhiều, chỉ cần nàng vui thì mình có gì phải đau lòng?" Thế rồi Kim Thế Di thi triển huyền công giải huyệt đạo cho Chung Triển, chàng cố ý ít dùng nửa phần nội lực, làm cho y tỉnh dậy chậm nửa khắc, nhưng sau khi tỉnh thì công lực lập tức hồi phục.

Tiếp theo chàng lại giải huyệt cho Lý Tâm Mai nhưng lại bớt đi một phần nội lực để cho Lý Tâm Mai tỉnh dậy trễ hơn Chung Triển. Giải huyệt xong xuôi, chàng thấy tóc Lý Tâm Mai rối bời thì nhẹ vuốt lại cho nàng. Kim Thế Di thầm nói với chính mình: "Đừng đau lòng, đừng đau lòng!" nhưng không biết thế nào mà đột nhiên hai giọt nước mắt rơi trên mặt Lý Tâm Mai.

Kim Thế Di nấp trong một cây đại thụ cành lá xum xuê, chỉ nghe bước chân càng lúc càng gần, quả nhiên đó là Bạch Lương Ký và người họ Hàn. Lúc này Chung Triển vừa tỉnh dậy, y đưa mắt nhìn xung quanh thì thấy ngạc nhiên, kêu lên thất thanh: "Sư muội, muội hãy ngồi dậy xem, chúng ta đang ở đâu đây?" Y kêu lênnhưng Lý Tâm Mai chẳng hề quay lại, còn Bạch Lương Ký thì kêu lớn: "Ồ, té ra tên tiểu tử nhà ngươi ở đây!" Chung Triển bật dậy rút kiếm đâm tới. Lúc này y đã phát hiện Lý Tâm Mai nằm bên cạnh vẫn chưa tỉnh. Chung Triển vừa kinh vừa giận thầm nhủ: "Dù có liều mạng cũng không để cho chúng làm hại Tâm Mai!" thế rồi lia cây trường kiếm tới.

Kim Thế Di thầm khen rằng: "Tên tiểu tử này không tệ, chẳng uổng mình trao Tâm Mai cho y!" Chung Triển tuy được chân truyền Thiên Sơn kiếm pháp nhưng công lực còn kém, lấy một địch một thì còn đủ sức, lấy một địch hai thì chẳng phải là đối thủ của Bạch Lương Ký và người họ Hàn. Kim Thế Di biết điều này, bản thân Chung Triển cũng biết, Kim Thế Di nấp trên cây đại thụ, nếu Chung Triển khiếp sợ bỏ chạy, chàng sẽ cứu Lý Tâm Mai, còn Chung Triển có rơi vào tay kẻ địch hay không thì chàng mặc kệ. Bạch Lương Ký còn cách Chung Triển mười trượng thì chợt nôn thốc nôn tháo ra, người họ Hàn cũng cả kinh, vội vàng hỏi: "Huynh... huynh làm sao thế..." nói chưa dứt lời thì thấy trong bụng đau nhói, sôi lên ùng ục rồi cũng nôn ra như Bạch Lương Ký.

Kim Thế Di kẹp hai cây độc long châm trong tay, chỉ đợi Chung Triển gặp nguy hiểm thì lập tức phát châm đả thương kẻ địch. Nay thấy bọn chúng chưa giao thủ mà đã như thế, chàng chưng hửng rồi lập tức hiểu ra, cười thầm rằng: "Lệ Thắng Nam thật nghịch ngợm, không biết nàng đã giở trò gì? Nhưng làm thế thì càng có ít sơ hở hơn." Nói thì chậm, sự việc diễn ra rất nhanh, Chung Triển đã đâm kiếm tới. Bạch Lương Ký vội vàng xoay người né tránh, y dùng một cây roi tra long, cây roi này dài hơn một trượng, cây roi cũng xoay một vòng theo y, chiêu này là cầu thắng trong bại, quả thực cũng có chân tài thực học.

Nhưng nhát roi này của y thì lực bất tòng tâm, chỉ nghe soạt một tiếng, đầu roi đã bị chém đứt mất ba tấc. Kẻ họ Hàn thì càng thảm hơn, y thi triển công phu Hồng sa thủ, vỗ tới một chưởng. Với công lực của y, chưởng này ít nhất cũng có thể gạt mũi kiếm của Chung Triển lệch sang một bên. Nếu kiếm của Chung Triển bị roi Bạch Lương Ký quấn lại thì một chưởng này đủ khiến cho Chung Triển ngã gục! Nhưng y không ngờ rằng cây roi của Bạch Lương Ký cũng bị Chung Triển chém đứt, càng không ngờ rằng y phát ra một chưởng thì chẳng hề có kình. Chỉ thấy kiếm quang lóe lên, hai ngón tay rụng xuống. Đó là nhờ y rút tay nhanh, chớ nếu không cả bàn tay cũng bị chặt đứt.

Số là Lệ Thắng Nam đã ngầm hạ độc, bỏ loại thuốc không mùi không màu vào trong bình trà của chúng, khi chúng đang nói chuyện thì bình trà đặt sát cửa. Lệ Thắng Nam đút một ống thổi nhỏ bằng cây ngân châm vào trong cửa sổ rồi thổi bột vào trong vòi bình trà, bọn chúng chẳng hề phát giác. Nói chuyện cả một lúc lâu, bọn chúng đương nhiên hơi khát nước cho nên mỗi người đều uống một ly đầy.

Hai người Hàn, Bạch sau khi uống trà không lâu thì nghe bên ngoài có âm thanh lạ, bọn chúng bước ra thì phát giác đồng bọn đã chết cứng. Thực ra kẻ ấy không hề chết, chỉ vì lúc đó không thể xem mạch tượng, còn tù binh thì mất tích, thế là cả hai vội vàng đuổi theo. Thế nhưng phát hiện chỉ có một mình Chung Triển nghênh địch, không có cao thủ nào bên cạnh thì mới yên tâm. Bọn chúng tuy không biết Chung Triển đã giải huyệt đạo như thế nào nhưng nghĩ bụng dù y có giải huyệt đạo thì công lực cũng không thể hồi phục. Nào ngờ lúc đó chất độc phát tác, chỉ thấy lục phủ ngũ tạng nhộn nhạo rất khó chịu, làm sao có thể xuất ra kình lực nội gia, thế là công lực