chịu nổi lực phản chấn của đối phương?
Đường Kinh Thiên lo Kim Nhật sẽ bật dậy rồi nhảy bổ về phía Giang Nam, nào ngờ lần này chàng lại sai nữa, chỉ thấy Kim Nhật bật người dậy, mặt lộ vẻ kinh hãi, chẳng dám nhìn đến Giang Nam, mà co giò chạy thục mạng. Giang Nam cười ha hả: "Giặc tay dài, nay ngươi đã biết Giang Nam ta lợi hại rồi chứ!" Những người trong lều đều chạy ra, tám người chia làm bốn nhóm, chiếm ở bốn hướng, Kim Nhật chạy về phía Lý Tâm Mai và Chung Triển. Chung Triển biết bản lĩnh của Giang Nam, thấy Giang Nam có thể đánh ngã người này thì hơi ghen tị, thế là vung cây trường kiếm tiện tay đánh ra một chiêu Hoành giang tiệt đấu, chặn kẻ địch lại, nào ngờ Kim Nhật vung cây gậy đánh ra như sấm giật điện chớp, Chung Triển chỉ cảm thấy một nguồn lực dồn tới như dời núi lấp biển, hổ khẩu chấn động, cây trường kiếm cong queo suýt nữa rơi xuống. Lý Tâm Mai đánh ra một chiêu Phân hoa phất liễu, mũi kiếm đâm vào chỗ trống, chiêu này rất tuyệt diệu, nhưng mũi kiếm vừa chạm phải người Kim Nhật thì trượt sang một bên, Lý Tâm Mai thâu tay không kịp thế là chồm người về phía trước. Kim Nhật xoay người, thấy có một thiếu nữ thì dừng gậy trên không, vung tay trái chụp lấy nàng. Té ra y là một ma đầu có tiếng ở Tây Tạng, bình sinh rất tự phụ, vì giữ sĩ diện không muốn dùng gậy đánh một thiếu nữ trẻ tuổi mà chỉ muốn bắt sống nàng làm con tin để phá vòng vây.
Đường Kinh Thiên đã sớm để ý, thấy Kim Nhật phóng về phía Lý Tâm Mai thì lập tức thi triển khinh công Bát bộ cản thiềm, chàng đứng ở phương vị trung ương, cách Lý Tâm Mai cũng khá gần, trong chớp mắt đã phóng tới. Kim Nhật thấy đây là người lúc nãy đã dùng thần mãng bắn mình, lòng run sợ, thế là thả Lý Tâm Mai vunggậy và chưởng xoay sang tấn công Đường Kinh Thiên.
Đường Kinh Thiên lia thanh kiếm, đánh ra một chiêu Cử hỏa thiêu thiên, chặn cây gậy của đối phương lại, cây Du long kiếm lợi hại đến thế mà khi giao nhau với cây gậy chỉ nghe một tiếng coong vang lên chấn động lỗ tai. Té ra cây gậy này được làm bằng loại nghiên thạch cứng rắn hơn bất cứ kim loại nào, cây Du long kiếm tuy có thể chém sắt chặt ngọc nhưng chẳng làm gì được cây gậy. Đường Kinh Thiên thất kinh, vội vàng rút kiếm ra, nói thì chậm, sự việc diễn ra rất nhanh, hai người đã chạm nhau một chưởng, chỉ nghe bốp một tiếng, Kim Nhật đã thối lui đến ba trượng, còn Đường Kinh Thiên thì không thu được đà cho nên cũng loạng choạng thối lui đến sáu bảy bước.
Đường Kinh Thiên vừa đứng vững thì lập tức giơ kiếm lên xem, thấy cây Du long kiếm vẫn chưa sao thì mới yên lòng. Chỉ nghe Kim Nhật lớn giọng nói: "Tôn giá có phải là Đường thiếu chưởng môn của phái Thiên Sơn không? Võ công giỏi lắm, bội phục, bội phục! Các vị đã đến đúng theo lời hẹn, Mạnh tiên sinh sai tôi đến đây cảm tạ các vị, tiếp đãi không chu đáo, mong được thứ tội!" Giọng nói của y tựa như tiếng kim loại gõ vào nhau nghe rất chối tai, nói xong câu ấy thì đã lướt lên đến lưng chừng núi. Đường Kinh Thiên lạnh mình, thầm nhủ: "Té ra lại là một sứ giả của Mạnh Thần Thông, ma đầu này quả nhiên thần thông quảng đại, danh đồn không ngoa, có nhiều kỳ nhân dị sĩ cam lòng nghe theo y." Chàng nghĩ chưa dứt thì chợt nghe một tiếng hú dài, Phùng Lâm đã lướt qua người chàng, bà ta thi triển khinh công tuyệt đỉnh phóng vọt người lên như cơn gió, thân pháp của bà ta còn cao hơn Kim Nhật nhiều. Đường Kinh Thiên và Kim Nhật vừa mới giao thủ, tuy chỉ có vài chiêu nhưng đôi bên đều thi triển tuyệt học cả đời, về mặt binh khí thì đôi bên không ai hơn ai, nhưng về nội công thì Đường Kinh Thiên hơi nhỉnh hơn, có điều Kim Nhật cũng chỉ thối lùi hơn Đường Kinh Thiên mấy bước, đủ thấy công lực của y cũng thuộc hàng cao thủ võ lâm. Lúc này Phùng Lâm đã đuổi theo, những người khác thì đều ngừng bước.
Băng Xuyên thiên nữ cười nói với chồng: "Xem ra dì còn háo cường hơn cả người trẻ tuổi, cần gì phải đuổi theo y." Nàng chỉ nghĩ Phùng Lâm háo thắng nên đích thân ra tay tỉ thí với Kim Nhật.
Đường Kinh Thiên ngẩng đầu kêu lên: "Không xong!" Té ra Phùng Lâm không đuổi về hướng của Kim Nhật, Kim Nhật chạy về phía đông, còn Phùng Lâm thì lại lẩn mất trong khu rừng ở phía tây. Nơi ấy cây cối rậm rạp hơn phía đông. Một hồi sau vợ chồng Trần Thiên Vũ chạy tới đáp tạ Đường Kinh Thiên, Đường Kinh Thiên cũng chào hỏi họ, Trần Thiên Vũ nói: "Chúng tôi cũng nhận được lời hẹn của Tào Cẩm Nhiđến Mang Sơn tụ hội. Lúc nãy người đó tự xưng là sứ giả của Mạnh Thần Thông đến đón chúng tôi, không biết thế nào mà y vừa gặp Giang Nam thì đã biến sắc, đòi bắt Giang Nam, bởi vậy chúng tôi mới động thủ." Khi chàng đang nói thì Giang Nam chạy tới thở hổn hển, trả kiếm cho U Bình, chàng ta cười hì vì: "Gã này thật lợi hại, tôi đá gã một cước nhưng lại ê cả mông. Nhưng tính ra y thiệt nhiều hơn, tôi té cũng đáng. Hừ hừ, xem thử lần sau có dám bức hiếp tôi nữa không. Ồ, Đường đại hiệp, không ngờ lại gặp ông ở đây, chúng ta đã nhiều năm không gặp." Đường Kinh Thiên cười nói: "Giang Nam, ngươi tới đây!" Giang Nam nói: "Đường đại hiệp có gì chỉ giáo?" Đường Kinh Thiên nói: "Giang Nam, võ công