cũng không biếtcó thắng được Mạnh Thần Thông hay không. Thế rồi vợ chồng Đường Kinh Thiên dẫn khách vào Băng cung, Băng Xuyên thiên nữ không gặp Lý Tâm Mai đã lâu cho nên đôi bên rất thân mật. Kim Thế Di vốn là bằng hữu của Băng Xuyên thiên nữ, lúc đầu Lý Tâm Mai biết chàng cũng là nhờ Băng Xuyên thiên nữ. Nay Lý Tâm Mai gặp lại biểu tẩu thì không khỏi nhớ đến Kim Thế Di. Đường Kinh Thiên hỏi Phùng Lâm: "Thưa dì, nghe nói dì đã ra biển một chuyến?" Phùng Lâm lắc dầu, khẽ nói: "Ta rất hối hận đã đi chuyến này." Đường Kinh Thiên liếc mắt nhìn thì thấy Lý Tâm Mai rầu rĩ, chàng vội vàng đổi sang chuyện khác không hỏi nữa.
Vợ chồng Đường Kinh Thiên đã nghe nói Kim Thế Di đã chết, lúc này thấy mẹ con Phùng Lâm như thế thì biết chuyện này không phải giả, sợ làm cho Lý Tâm Mai buồn cho nên không dám hỏi nhiều. Băng Xuyên thiên nữ cũng thầm đau lòng trước cái chết của Kim Thế Di.
Đêm ấy mẹ con Phùng Lâm ở cùng một phòng, Lý Tâm Mai nhớ lại chuyện xưa, trằn trọc chẳng yên giấc, đến canh ba mới mơ màng chợp mắt.
Nàng mơ thấy tựa như đã đến Xà đảo, trên đảo có nhiều hoa thơm cỏ lạ, chợt thấy Kim Thế Di ngắt một bông hoa mỉm cười với nàng, Lý Tâm Mai chạy đến, Kim Thế Di vừa thấy nàng thì nét cười biến mất, lạnh lùng nói: "Trả đóa hoa cho cô!" rồi chàng ném đóa hoa tới, đóa hoa biến thành một đóa hoa mai hai màu đỏ trắng, Lý Tâm Mai kêu lên: "Này, sao huynh đối xử với muội như thế?" Ngay lúc này bên cạnh Kim Thế Di chợt xuất hiện một thiếu nữ, đó chính là Lệ Thắng Nam. Lệ Thắng Nam xô nàng rồi nói: "Ngươi không được ở đây, ngươi không được gặp Thế Di ca ca của ta nữa!" Lý Tâm Mai ngã xuống đất, trời xoay đất chuyển, cảnh sắc trên đảo thay đổi hoàn toàn, hoa thơm cỏ lạ biến mất, nước biển tràn lên, Kim Thế Di và Lệ Thắng Nam nắm tay nhau, phát ra tiếng cười nghe rất chối tai rồi đạp sóng đi mất! Lý Tâm Mai thất thanh kêu lên: "Thế Di ca, huynh đừng đi." Ngay lúc này chợt thấy mẹ nàng vội vàng chạy đến, kêu lớn: "Tiểu tặc ngươi còn chạy đi đâu?" Lý Tâm Mai hoảng sợ đến nỗi toát mồ hôi lạnh toàn thân, khi mở mắt ra thì thấy mẹ ngồi bên cạnh, nàng mới biết mình vừa nằm chiêm bao, chỉ nghe Phùng Lâm nói: "Mai nhi, con đã tỉnh chưa? Con đã sợ phải không? Có mẹ bên cạnh, con không cần phải sợ tên tiểu tặc ấy." Lý Tâm Mai cắn ngón tay, cảm thấy rất đau, mới biết không phải nằm mơ, nàng ngạc nhiên vội vàng hỏi: "Mẹ, mẹ thấy gì?" Phùng Lâm nói: "Mẹ đang nằm mơ màng thì thấy hình như có một bóng đen nhảy vào cửa sổ, mẹ dùng chân đèn ném y mà không trúng, thân pháp của người ấy nhanh đến cực điểm, có lẽ mắt mẹ bị hoa, nghi thần nghi quỷ cũng không chừng. Con... con có thấy gì không?" Lý Tâm Mai kêu lên: "Chả lẽ không phải nằm mơ, là chàng, là chàng đến thăm con?" Phùng Lâm nói:
"Con nằm mơ thấy gì? Chàng nào?" Lý Tâm Mai nói: "Con... con đã thấy Kim Thế Di, chàng cười với con rồi sau đó bỏ chạy." Nàng vốn muốn nói đến Lệ Thắng Nam, nhưng không biết thế nào mà trong lòng rất ghét Lệ Thắng Nam cho nên không nhắc. Phùng Lâm nghiêm mặt nói: "Con chỉ nói càn, người chết làm sao có thể sống dậy? Mai nhi, nghe lời mẹ, mẹ chỉ có một mình con, con đừng nghĩ ngợi nhiều khiến mẹ lo lắng." Lý Tâm Mai nói: "Con vốn đang nằm mơ, nhưng mẹ... mẹ thực sự thấy có bóng người?" Lúc này Phùng Lâm cũng rối lên, thân pháp của người ấy quá nhanh, bà ta không thấy được mặt của y, nhưng giờ nghĩ lại thì không giống như Cơ Hiểu Phong, trong võ lâm còn ai có khinh công cao cường như thế? Bởi vậy bà ta mới ngờ rằng mình hoa mắt, nghe con gái nói thì đột nhiên thấy quả nhiên người ấy hơi giống Kim Thế Di! Nhưng nghĩ lại thì bà ta lập tức tự phản bác: "Mình nghĩ đi đâu thế? Kim Thế Di đã mất mạng trong bụng cá, làm sao có thể là y? Con gái mình nằm chiêm bao, mình cũng nằm chiêm bao theo hay sao?" Phùng Lâm nhặt chân đèn rồi châm đèn lên, trong phòng vẫn nguyên vẹn chẳng mất thứ gì, bà ta thầm cười: "Nếu mình bị mất đồ thì thật buồn cười." Lý Tâm Mai chợt kêu lên: "Mẹ, con mất một vật."
Phùng Lâm thất kinh, hỏi: "Con mất gì?" Lý Tâm Mai nói: "Cây ngọc thoa trên đầu của con, ồ, ở đây, sao lại nằm ở đây?" Phùng Lâm nhìn theo ánh mắt con gái, chỉ thấy cây ngọc thoa nằm ngay ngắn bên gối, Lý Tâm Mai nói: "Con nhớ rất rõ ràng, trước khi đi ngủ con vẫn còn cắm trên đầu." Từ việc này có thể chứng thực có người đã lẻn vào phòng, Phùng Lâm không nghi ngờ mình hoa mắt nữa, nỗi thắc mắc trong lòng càng nhiều hơn. Người đó là ai? Nếu là Cơ Hiểu Phong tại sao y lại rút cây ngọc thoa trên đầu của con gái mình mà lại không lấy? Đó là ý gì? Phùng Lâm nghĩ lại người đó tuyệt đối không phải là Cơ Hiểu Phong. Còn những cao thủ trên đời thì đâu có rảnh đùa như thế? Người đó là ai? Sao hành vi của y kỳ lạ như thế? Dù Phùng Lâm vắt óc mà cũng chẳng hiểu. Bà ta còn chưa nghĩ xong thì chợt nghe Băng Xuyên thiên nữ kêu lên: "Dì ơi, mau ra đây!" Phùng Lâm mở cửa phòng, hỏi: "Chuyện gì thế?" Băng Xuyên thiên nữ nói: "Trong phòng con có một chuyện lạ!" Băng Xuyên thiên nữ thấy mẹ con Phùng Lâm mở cửa bước ra thì ngạc nhiên hỏi: "Hai người vẫn chưa ngủ sao?" Phùng Lâm cười nói: "
