của ngươi cũng khá đấy." Rồi nắm lấy tay chàng, trước tiên dùng hai phần nội lực, sau đó lại tăng lên năm phần, Giang Nam đột nhiên kêu ối chao.
Đường Kinh Thiên vội vàng buông tay, Giang Nam kêu lên: "Đường đại hiệp, tôi đâu có đắc tội với ông, làm sao ông vừa gặp mặt đã mạnh tay như thế?" Đường Kinh Thiên cười rằng: "Ta chỉ thử võ công của ngươi, ta phải chúc mừng cho ngươi, không ngờ chỉ trong vòng mấy năm mà ngươi tựa như đã đổi khác, cứ tiến bộ như thế thì không cần mười năm ngươi cũng liệt vào hàng cao thủ nhất lưu." Đường Kinh Thiên miệng thì khen Giang Nam, trong bụng thì thấy ngạc nhiên. Đúng thế, võ công của Giang Nam quả là có tiến bộ, chàng đã dùng năm thành công lực mới khiến Giang Nam kêu đau, chỉ trong mấy năm mà tiến bộ như thế, đối với Giang Nam cũng là chuyện hiếm có, nhưng Đường Kinh Thiên không thể không hoài nghi, võ công của Kim Nhật chẳng qua chỉ kém mình chút ít, Giang Nam làm thế nào mà đánh ngã được y? Điều đó khiến cho Đường Kinh Thiên nghĩ mãi mà không ra.
Đường Kinh Thiên hỏi: "Giang Nam, tại sao người Hồi ấy muốn bắt ngươi?"
Giang Nam nói: "Cũng là vì Kim đại hiệp, tên giặc tay dài và bọn ma đầu đuổi theo Tàng Linh thượng nhân, bị Kim đại hiệp dần cho một trận, lúc đó tôi đi cùng Kim đại hiệp, sau lần đó Kim đại hiệp cũng truyền võ công cho tôi. Tên giặc tay dài không làm gì được Kim đại hiệp cho nên vừa gặp tôi đã trút giận." Trần Thiên Vũ nói:
"Giang Nam, đệ làm thế nào mà đánh thắng người ta?" Xem ra Trần Thiên Vũ cũng ngạc nhiên.
Giang Nam cười hì hì: "Đệ cũng đâu có biết, y bắt nạt đệ, huynh cũng biết Giang Nam này, thích mềm chứ không thích cứng, y bắt nạt đệ thì dù y là ông trời, đánh không lại cũng đánh, đệ chỉ dốc hết sức mình liều mạng với y mà thôi." Nói rồi chàng phủi bụi trên người. Chàng nói tỉnh như không, tựa như chẳng hề biết lúc đó rất nguy hiểm. Trần Thiên Vũ ngạc nhiên, nghiêm mặt nói: "Giang Nam, lần này đệ may mắn thắng được người ta, lần sau phải tự lượng sức mình, đừng đem mạng của mình ra đùa nữa." Trần Thiên Vũ nói như thế, Giang Nam chỉ đành vâng dạ, không dám trả lời,nhìn bộ dạng chàng hình như là không phục lắm.
Đường Kinh Thiên nhớ lại chuyện lạ xảy ra ở Băng cung, giật mình thầm nhủ:
"Chả lẽ có người ngầm giúp y?" Đang định tra hỏi cho rõ ràng, Giang Nam chợt nói: "Có thật là Kim đại hiệp đã chết không?" Lúc này Lý Tâm Mai và Chung Triển đang chạy tới, Đường Kinh Thiên nhíu mày, nghĩ ngợi rồi nói: "Dì của tôi và biểu muội đã tận tay nhặt di vật của y ở Xà đảo, lại lấy được gậy sắt của y trong bụng cá mập, cái chết của Kim Thế Di khiến cho chúng ta đều đau lòng, nhưng đó là sự thực." Thực raĐường Kinh Thiên cũng hơi nghi ngờ cái chết của Kim Thế Di, nhưng chàng nghĩ hy vọng sống sót của Kim Thế Di quá mong manh, vết thương của Lý Tâm Mai vừa mới lành, vả lại tình cảm với Chung Triển ngày càng nhiều, cần gì phải cho nàng biết nỗi nghi ngờ của mình.
Lý Tâm Mai nói: "Giang Nam, xin chào. Các người đang nói gì thế?" Đường Kinh Thiên nói: "Không có gì, chúng tôi chỉ đàm luận võ công, mấy năm không gặp mà võ công của Giang Nam đã tiến bộ rất nhiều, chúng tôi đang khen y." Giang Nam cười hì hì: "Không dám, không dám. Tôi có được một chút bản lĩnh như hôm nay là toàn nhờ Kim đại hiệp và cô nương chỉ điểm. Ồ nói đến Kim đại hiệp, tôi lại nhớ đến chuyện cũ, lúc đó Lệ cô nương lừa cô, bảo là Kim đại hiệp đi Giang Tô tìm chúng tôi khiến cô nương phải đi một đoạn đường khá xa, hôm đó tôi có nhắc nhở, cô nương có còn nhớ không? Cô nương đến Lao Sơn, vậy có gặp Kim đại hiệp không? Có phải đã chứng minh Lệ cô nương đúng là nói dối không. Hừ, Lệ cô nương này thật là xấu!" Đường Kinh Thiên đã lảng sang chuyện khác nhưng không ngờ Giang Nam lại nhắc đến Kim Thế Di, không những thế còn cứ xổ hàng tràng, Trần Thiên Vũ nói: "Giang Nam, đệ bớt nói vài câu có được không!" Chỉ thấy Lý Tâm Mai đã đỏ ửng đôi mắt, nàng khẽ nói: "Đa tạ ngươi đã nhắc ta, đáng tiếc ta đã hiểu ra quá muộn, đến Lao Sơn thì không gặp nữa. Chao ôi, mãi mãi không gặp chàng nữa." Giang Nam tựa như muốn nói gì đó nhưng thấy Trần Thiên Vũ tỏ vẻ khó chịu cho nên không dám nói tiếp. Lý Tâm Mai đang cơn đau đớn nên nàng không để ý, Đường Kinh Thiên thì lại tăng thêm nỗi nghi hoặc.
Băng Xuyên thiên nữ nói: "Dì đã về!" Lúc này Trần Thiên Vũ mới thở phào, khẽ kéo Giang Nam sang một bên, dặn đừng nhắc đến Kim Thế Di. Trong chớp mắt, Phùng Lâm đã tới, chỉ thấy bà ta rầu rĩ, tựa như đang lo lắng điều gì đó, Giang Nam hỏi: "Có đuổi được tên giặc tay dài không?" Lúc nãy chàng không thấy Phùng Lâm đã đuổi theo ngược hướng của Kim Nhật.
Phùng Lâm lạnh lùng nói: "Tên giặc tay dài ấy đáng cho ta đuổi theo sao?"
Giang Nam nghe thế thì cụt hứng. Đường Kinh Thiên hỏi: "Có phải kẻ địch võ công cao cường không?" Phùng Lâm tiu nghỉu đáp: "Không biết, ta đã gặp ma! Đừng hỏi nhiều nữa!" Bình thường Phùng Lâm rất thích nói đùa với bọn tiểu bối nhưng lúc này tâm trạng lại thất thường, khiến Đường Kinh Thiên cũng ngạc nhiên, không dám hỏi tiếp.
Mọi người đâu ngờ rằng, té ra võ công Phùng Lâm cao nhất, mắ