Tuyệt Thế Đường Môn
Tác giả: Đường Gia Tam Thiếu
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 3210172
Bình chọn: 7.00/10/1017 lượt.
có chút run rẩy, mùi hương thơm ngát và dáng vẻ bất lực thậm chí có chút yếu đuối của Vương Đông, chẳng hiểu tại sao trong lòng lại có chút chùn xuống.
Hắn lập tức buông hai tay của Vương Đông ra rồi nắm lấy mặt của Vương Đông, rồi bóp khuôn mặt xinh xắn kia lại, sau đó cười ha ha nói:
- Ngươi không phục thì ta biến ngươi thành heo. Ha ha, ngươi làm heo cũng được lắm, mau chu chu mỏ lên thì càng giống hơn.
- Hoắc Vũ Hạo, ta liều mạng với ngươi.
TUYỆT THẾ ĐƯỜNG MÔN
Tác Giả: Đường Gia Tam Thiếu
Chương 68: Sử Lai Khắc Giám Sát Đoàn (Thượng,hạ)
Dịch:Minh Minh
Nguồn: 4vn
Bờ hồ Hải Thần.
Có hai bóng người trông có vẻ giống nhau đang đứng ở đó.
- Thế nào rồi đại ca? Không có cơ hội ra tay sao?
Đái Hoa Bân oán hận hỏi.
Đái Thược Hành hừ lạnh một tiếng nói:
- Tốt nhất đệ nên dẹp cái ý nghĩ này đi. Không còn khả năng nữa đâu. Thiên phú của Hoắc Vũ Hạo còn tốt hơn đệ nhiều lắm. Nó có một kỹ năng Tinh Thần Tham Trắc cực kỳ có lợi cho đồng đội. Hơn nữa ta thấy Huyền lão thích nó lắm. Thực lực của nó trong hai trận đấu kia đã thuyết phục mọi người rồi. Huyền lão là ai chắc ta không cần nhắc lại. Còn nữa, chuyện vừa rồi làm mẹ tức giận lắm. May mà cha không có ở nhà, nếu không lần này đệ gặp phiền phức lớn rồi.
- Mẹ bảo ta nói với đệ nếu còn một lần nữa thì không ai giúp được đệ nữa đâu. Đệ có biết vì lần này mẹ phải chịu áp lực lớn đến mức nào không? Cho dù Hoàng Thất cũng không dám đắc tội đến học viện. Ta không ngờ đệ là kích động đến thế.
Đôi mắt Đái Hoa Bân đỏ bừng nói:
- Chẳng lẽ dễ dàng bỏ qua cho nó như vậy? Để người của chúng ta chết một cách vô ích sao?
- Ngu ngốc.
Đái Thược Hành vung tay tát Đái Hoa Bân một cái khiến Đái Hoa Bân lảo đảo suýt té ngã xuống mặt đất. Đái Thược Hành lạnh lùng nói:
- Năm nay đệ bao nhiêu tuổi rồi? Chẳng lẽ đệ không rõ lợi ích của gia tộc và tư thù cá nhân cái nào quan trọng hơn sao? Nếu chúng ta đang ở học viện bình thường thì tùy đệ muốn làm gì thì làm. Nhưng đây là Sử Lai Khắc, đệ không hiểu ý nghĩa của ba chữ Sử Lai Khắc này sao? Nếu còn muốn tiếp tục học tập ở đây thì đệ nên cư xử khiêm tốn một chút. Đây có phải là nơi muốn làm gì là làm đâu?
- Còn thằng nhóc Hoắc Vũ Hạo kia, chúng ta chẳng những không thể đối phó nó mà ngược lại còn phải lôi kéo nó nữa. Tuy bây giờ thực lực của nó còn yếu nhưng nó là Hồn Sư có Vũ Hồn Song Sinh mà vũ hồn còn lại là Vũ Hồn Cực Hạn nữa. Cho dù ở học viện Sử Lai Khắc đầy rẫy thiên tài, chắc hẳn nó cũng được xem là bảo bối. Hơn nữa sau chuyện lần trước, mấy lão gia hỏa kia nhất định sẽ bảo vệ nó cẩn thận hơn. Nếu có thể lôi kéo được nó thì gia tộc chúng ta được nhiều lợi ích như thế nào đệ có hiểu không? Đệ không nhớ mục tiêu mà mẹ đã đặt ra cho chúng sao?
Đái Hoa Bân nghe Đái Thược Hành nói thế liền im lặng, mặc dù ánh mắt hắn vẫn đầy vẻ tức giận nhưng ít nhất cũng không làm loạn nữa.
Sắc mặt Đái Thược Hành dịu xuống một chút:
- Được rồi, đệ về đi, đừng suy nghĩ nhiều nữa. Tuy đệ khó mà thay đổi được vị trí của Hoắc Vũ Hạo, nhưng vị trí của những người khác chưa chắc đã vững vàng. Đệ phải cố gắng nhiều lên mới có cơ hội vào Sử Lai Khắc Thất Quái. Có lẽ sau cuộc thi này ta đã đủ tư cách tốt nghiệp rồi, ta sẽ về nhà trước chuẩn bị cho chuyện mà mẹ đã sắp đặt.
- Dạ.
Đái Hoa Bân gật đầu nói, sau đó quay đầu bước đi, trong lòng nghĩ thầm: "Đái Thược Hành, ngươi chỉ sinh sớm hơn ta vài năm thôi. Nhất định sẽ có ngày ta vượt qua ngươi, để lúc đó ta xem ngươi còn dám ở trước mặt ta diễu võ dương oai nữa không."
***
Sáng sớm, dưới làn sương, một đoàn người bước ra khỏi cửa học viện Sử Lai Khắc. Theo tuổi tác, có lẽ bọn họ là học viên của học viện Sử Lai Khắc, nhưng bọn họ lại không mặc đồng phục mà mặc đủ loại quần áo khác nhau, có quần áo vải bình thường lẫn quần áo rực rỡ nữa.
Tuy nhiên, quần áo đẹp không có nghĩa mặc lên sẽ đẹp, quần áo vải không có nghĩa sẽ bình thường. Ví dụ điển hình là Diêu Hạo Hiên và Giang Nam Nam.
Diêu Hạo Hiên mặc một bộ quần áo hết sức sang trọng nhưng vì dáng người ốm yếu nên trông có chút dung tục, còn Giang Nam Nam chỉ mặc một bộ quần áo vải bình thường nhưng lại vô cùng xinh đẹp.
Bộ quần áo ngày trước Hoắc Vũ Hạo mặc đến học viện giờ đã không còn mặc vừa nữa rồi, nhưng đấy là bộ quần áo do mẹ hắn may cho hắn nên hắn vẫn giữ gìn cẩn thận bên trong Nhị Thập Tứ Kiều Minh Nguyệt Dạ. Hiện giờ hắn đã cao ráo hơn trước rất nhiều, hắn mặc bộ quần áo màu đen trông vô cùng gọn gàng. Tuy hắn chưa được 13 tuổi nữa nhưng dáng vẻ trông như thiếu niên 14 15 tuổi vậy.
Hiện giờ Vương Đông không còn cao hơn Hoắc Vũ Hạo nữa, nhưng dáng người hắn vẫn thon cao như trước, thêm vào dung mạo thanh tú khôi ngô và đôi mắt to xinh xắn khiến người ta không thể không chú ý. Nếu nói trong nhóm người này Giang Nam Nam là cô gái xinh xắn nhất thì hắn là chàng trai khôi ngô nhất.
Đoàn người đang đi dưới buổi bình mình này không ai khác chính là hai chiến đội Sử Lai Khắc Thất Quái dự bị và chính thức. Dẫn đầu vẫn là Huyền lão, nhưng lúc này có thêm một người nữa đó chính là chủ nhiệm của lớp Hoắc Vũ