ắt hiện lên chút bất mãn. Ban đầu Tiến cắt ngang lời cô không nói, sau đó cô chưa kịp hỏi Việt những điều mình đang thắc mắc thì Tiến lôi Việt đi rất nhanh nên dĩ nhiên bất mãn trong lòng.
Việt và Tiến vô ý không quan tâm tới. Việt tò mò muốn biết rốt cuộc thằng bạn đang làm cái gì, bèn hỏi:
- Này, tin vui của mày là gì? Mau nói tao biết, nếu thật sự quan trọng thì tao đi cùng, không thì thôi. Tao bận rộn lắm.
- Hôm nay mày bận gì thì cũng vẫn phải nghỉ để đi với tao, chỉ lần này thôi, lần sau tao sẽ không nhờ mày giúp nữa.
- Nhờ tao giúp à? Được rồi, đi thì đi.
Thằng bạn đã mở lời nhờ giúp Việt không tiện từ chối. Hơn nữa, anh cũng rất tò mò không rõ rốt cuộc cái gì khiến cho Tiến gấp gáp như thế. Anh bằng lòng đi theo cậu ta.
...
Vũ trường Hồng Hoang, một trong những vũ trường có tiếng ở thành phố. Khi đi vào trong vũ trường này, bạn có thể bắt gặp đủ loại tầng lớp xã hội, thượng vàng hạ cám đủ đều có cả.
Dưới ánh đèn màu nhấp nháy, vô số nam nữ thanh niên thi nhau nhảy nhót, lắc lư điên cuồng trong tiếng nhạc ầm ĩ. Bên cạnh đó, ở khu vực quầy rượu, có vài người uống một mình hay uống với gái; cũng có một số nhóm gồm hai ba người ngồi với nhau nói chuyện. Tất nhiên, đã là vũ trường thì không thể thiếu gái, họ không ngừng liếc mắt nhìn xung quanh, tìm kiếm con mồi.
Trong một góc phòng tối tăm của quán bar, một thanh niên mặc quần áo bảnh chọe, tóc dựng đứng, nhuộm hai line nâu và đen. Tay phải hắn ta cầm ly rượu, tay kia ôm một cô gái khuôn mặt tuy bình thường nhưng thân hình nóng bỏng. Cô gái vòng tay bá cổ gã thanh niên, cả người ngồi gọn trong lòng hắn. Ở trên cánh tay hắn ta xăm một con rắn hổ mang lớn màu xanh uốn lượn, phùng mang, thè lưỡi, nhìn rất dữ tợn. Mắt của gã ánh lên sự sắc lạnh, nhưng không mang vẻ nham hiểm mà gã có dáng dấp người kinh doanh hơn.
Đứng xung quanh hắn là ba người thanh niên khác, dáng vẻ bặm trợn, hai mắt nhìn ngang liếc dọc liên hồi. Đầu tóc bọn chúng thì nhuộm đủ màu xanh đỏ tím vàng. Nổi bật nhất là một gã đứng gần người thanh niên tóc nâu đen đấy. Khuôn mặt hắn ta cực kỳ dữ tợn, thân hình to cao, vạm vỡ, cơ bắp cuộn cuộn; tạo cho người khác cảm giác sợ hãi không dám đến gần. Những người này dường như là mấy tên đàn em của thanh niên xăm hình kia. Tên đại ca lắc nhẹ ly rượu đỏ ở trên tay, nhấm một chút rồi nói với giọng tức tối:
- Hừ, thằng nhóc này giỏi đấy, hẹn tao ra đây, vậy mà giờ vẫn chưa thấy mặt nó, xem ra phải “nhắc nhở” thằng đấy biết đúng giờ là như thế nào.
Hắn ta quay sang tên đô con đang đứng bên cạnh nói:
- Cường, mày xem nó đã đi trễ mấy phút rồi? Nếu trong năm phút nữa mà thằng đó không đến thì có việc cho mày làm đấy.
Tên đó xem đồng hồ rồi trả lời:
- Dạ nó đã trễ hơn mười phút rồi, em...
Tên Cường chưa nói xong thì từ ngoài cửa xuất hiện ba người, dáng điệu rất vội vã. Ba người này đi tới trước mặt thanh niên đứng đầu, nói:
- Anh Thiên, em xin lỗi vì đã đến trễ, ông bà già em tối nay không hiểu tại sao đột nhiên quản chặt hơn bình thường nên đến trễ.
Gã thanh niên tóc hai line tên là Thiên cười lạnh, nói:
- Được rồi, tao cũng không muốn so đo cái này với mày làm gì, ngồi đi. Đình Hiếu, chú mày nói có vụ mới. Nghe giọng mày, có vẻ cần phải giải quyết ngay lập tức?
Thì ra người đã hẹn gặp anh Thiên này chính là Đình Hiếu, kẻ bị Quốc Việt đánh cho thảm bại vào sáng hôm qua. Đình Hiếu vốn giao thiệp rộng rãi với các băng xã hội đen. Hắn rất căm hận Việt, nhưng hắn cũng tự biết không đấu lại anh, cho nên hắn định nhờ xã hội đen thanh toán Việt giùm hắn. Gã thanh niên tên Thiên này khá nổi tiếng xung quanh khu vực hắn sống. Đình Hiếu và gã đã thực hiện khá nhiều phi vụ trước đây nên Hiếu rất tin gã. Đình Hiếu gật đầu trả lời câu hỏi của gã thanh niên:
- Đúng vậy anh Thiên, nhưng đây chỉ là chuyện cá nhân của em thôi.
Tên Thiên trợn trừng hai mắt, quát:
- Cái gì? Chuyện cá nhân? Chỉ vậy thôi sao? Hừ, tao tưởng mày có vụ gì ngon lành nên mới đi ra đây, giờ mày giở quẻ, muốn chơi tao hả?
Thiên rất tức giận Đình Hiếu vì đã hẹn hắn chỉ để nhờ giải quyết việc riêng cho tên này. Hiếu khi nghe tên Thiên nói vậy thì hoảng hốt, vội vàng giải thích:
- AA! Anh Thiên, anh đừng vội tức giận. Em đúng là gặp việc khó khăn, không tự giải quyết được, chính vì thế em mới nhờ đến anh.
Tên Thiên ngạc nhiên:
- Ái chà! Chú mày không giải quyết được à? Thế bố mẹ chú mày không đứng ra hay sao mà mày phải nhờ đến tao? Hay thật đấy.
Hiếu lắc đầu cười khổ:
- Chuyện này ba mẹ em mà biết được là em xong luôn.
Tên Thiên bật cười:
- Hả? Xem ra mày đã làm ra việc gì rất xấu rồi, hà hà! Càng lúc càng ngon đấy. Được rồi, mày nói anh nghe xem nào.
Hiếu bắt đầu kể lại:
- Vâng, anh Thiên, đầu đuôi câu chuyện là như thế này...
Hiếu kể lại sơ sơ tình hình, đương nhiên là cũng thêm thắt chút để nghe qua thì bọn hắn trở thành kẻ bị hại. Vừa nghe xong, Thiên đã vỗ đùi cười lớn:
- Ha ha, mày vì gái mà đánh nhau, ha ha! Cả ba chúng mày hợp lại mà cũng không đánh được hắn sao? Thật thú vị, quá thú vị. Ha ha!
Hiếu tiếp tục kể lể than thở là Việt trâu bò thế nào, như là