ết hả? Mày còn nói kiểu thế là tao cho mày thăng ngay.
Việt Tiến cười cười nói:
- Ý chú là chú nhường chỗ cho anh ngồi cạnh người đẹp để anh sướng hả?
- Biến!
Hai người đùa vui qua lại, giúp anh bình tĩnh hơn nhiều, có thể chú ý để tâm vào việc học. Bất quá ngồi thêm được một lúc anh vẫn không thể nào học được. Vì bàn có nhiều người ngồi, nên anh và Thu Ngọc cứ ngồi sát vào nhau, khuôn mặt dễ thương và hương thơm từ mái tóc, từ cơ thể cô bay vào mũi khiến anh ngất ngây, những gì nghe được thì lọt từ tai này rồi chui qua tai kia, trả lại thầy hết rồi. Không chỉ như thế, cả tiết học anh lại tiếp tục chịu những con mưa đạn bằng ánh mắt của các nam sinh trong lớp. Ừ thì đúng, người đẹp đang ngồi cạnh anh, mấy thằng khác GATO đến muốn giết người là điều tất nhiên, anh cũng bó tay không làm gì được. Nhưng giờ là đang trong giờ học à nha, không thể gây ảnh hưởng đến người khác, phải để người ta học nữa chứ.
Chẳng qua anh vẫn quyết tâm chày cối, chống chọi với áp lực khủng khiếp, rồi mỗi lần đến giải lao là anh lại lôi cái điện thoại cục gạch không biết từ thời nào ra vọc, hơn nữa, lâu lâu lại bồi những câu “ừ, thì hử, hả”, cười cười nói nói với Ngọc ra chiều tâm đắc khiến cho mấy thằng kia tức đến bể phổi mà không làm gì được, và cũng không thể nói thẳng là muốn đổi chỗ, kiểu đó quá thô lỗ. Khi chuông reo báo hết tiết cuối cùng, Việt nhanh chóng vọt ra bởi nếu còn chần chờ, anh sẽ bị đè bẹp ngay vì biển người quanh cô gái đó mất. Việt Tiến chạy lại anh hỏi.
- Này, cảm giác ngồi gần ngay người đẹp thấy thế nào? Quá tuyệt chứ hả?
- Cũng được, có điều bữa sau ta không ngồi đó nữa, gần bảng quá, nhìn đau mắt khiếp.
Quốc Việt nói trái với lòng. Việt Tiến cười khinh khỉnh:
- Cũng được? Gần người đẹp thế mà cũng được, tao mà như được như mày thì...
Quốc Việt cười lớn đáp:
- Ha ha, mày thấy được thì cứ ngồi thử đi, thôi tao về đây.
Việt Tiến nhắc nhở Quốc Việt:
- Ừ, mà chiều nhớ đi đấy, có thêm mấy thằng lớp mình nữa.
- Ok, chiều tao sẽ ra.
Quốc Việt vừa đi vừa trả lời. Anh nhớ lại tình cảnh khi nãy, liền thở phào nhẹ nhõm, rồi cười lên mấy tiếng, vừa rồi tuy khổ cực nhưng cũng rất kích thích, khẹc khẹc, Thu Ngọc à? Được đới. Đầu anh bắt đầu nghĩ đến mấy cảnh “happy ending”. Anh vừa ra tới cổng trường thì bỗng nhiên xuất hiện ba gã sinh viên ăn mặc khá bảnh với vẻ mặt bất thiện đi tới đứng chắn trước mặt anh. Một thằng tóc đinh cầm điếu thuốc, một thằng tóc chẻ giữa khá đẹp trai và một thằng tóc vàng. Thằng đầu đinh châm thuộc hút và hỏi cộc lốc:
- Mày tên gì?
Quốc Việt ngẩn ra, tự dưng ở đâu mọc ra mấy cái thằng này rồi hỏi một câu xấc láo, nếu không phải đang đứng trước cổng trường chứ với cái tính xấu của anh thì anh đã cho hắn một đạp gãy xương rồi, thầm nghĩ bụng: “Vốn nghe ĐN là thành phố bình yên, không ngờ mới vào chưa được bao lâu thì đã thế này, được rồi, mày thích kiểu du côn thì ông cũng chiều mày.” Anh bèn đút hai tay vào túi quần, ngẩng đầu, vẻ bất cần, hất hàm đáp lại:
- Thế mày là thằng nào mà hỏi tao câu đó?
- Ơ, cái thằng này...
Gã kia rõ ràng không ngờ anh sẽ phản pháo một câu như thế, nên nổi giận giơ tay lên định đấm thì thằng đứng giữa giơ tay ngăn lại, bảo:
- Không được đánh, ở đây là trường học, mày dẹp ngay cái tính nóng nảy đó cho tao.
Rồi hắn quay sang nói với Quốc Việt:
- Tao tên Đình Hiếu, tao có chuyện muốn nói với mày.
- Chuyện gì?
Quốc Việt tiếp tục đáp lại bằng cái giọng tưng tửng, thách thức người khác. Đình Hiếu hơi chút tức tối trong lòng, có điều ngoài miệng vẫn lạnh lùng nói:
- Tao muốn mày tránh xa Thu Ngọc ra, cô ấy là của tao.
"Hừ, tìm mình gây sự hoá ra là vì gái, cái @#$#@ nó!" Quốc Việt thầm khinh bỉ, nhếch mép cười mỉa:
- Mới vào học mà đã muốn giành gái rồi sao, tao không điên như mày, cút sang một bên.
- Mày muốn chết...
Hiện có nhiều sinh viên đi học về nhưng tiếng của bốn người nói khá nhỏ nên dù đứng chửi nhau giữa cổng trường vẫn không ai biết. Tên đầu đinh nóng lắm rồi, hắn nghiến răng ken két định động thủ nhưng Đình Hiếu trừng mắt nhìn khiến hắn rụt lại, Đình Hiếu biết không nên đánh nhau ở đây. Hắn hừ lạnh một tiếng và đe:
- Việt, mày ăn nói cho cẩn thận, tao đang rất tử tế với mày đấy, đừng có được nước lấn tới, tao nhắc lại lần nữa, tránh xa Thu Ngọc ra.
Quốc Việt bắt gặp Đình Hiếu vẫn dửng dưng trước kế khiêu khích của mình, anh càng thấy thú vị, bèn tăng thêm cường độ:
- Tránh cái mốc xì, chả liên quan éo gì đến tao, mà mày là cái đếch gì của Thu Ngọc mà đòi đuổi tao.
Đình Hiếu giờ đã rất giận nhưng vẫn còn có thể kiềm chế:
- Thu Ngọc là người yêu của tao từ cấp ba, mày liệu hồn mà cút!
Quốc Việt sực nhớ lại lúc trên lớp, khi Thu Ngọc vào có liếc qua hắn ta hai ba giây gì đấy, nhưng ánh mắt như nhìn một người bạn mà thôi. Lời này có lẽ là do thằng hâm vì yêu đơn phương sinh hoang tưởng đứng trước mặt này chỉ là láo toét, anh bèn châm một câu đau hơn ong đốt:
- Người yêu từ cấp ba? Im cái @#$# mày đi, nếu đúng như thế thì cô ấy đã không đến chỗ tao mà qua chỗ mày rồi, hừ, tao chả có thời gian đôi co với mày, cút sang một bên để