Liên Thành Quyết - Full
Tác giả: Kim Dung - Hàn Giang Nhạn
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 327172
Bình chọn: 7.5.00/10/717 lượt.
m thấy trước ngực đau nhói, lão bị địch nhân ám toán rồi.Người lão còn chìm xuống dưới đáy tuyết dĩ nhiên không thể la gọi, lão liền vung đao mau lẹ tuyệt luân chém tới, lão cảm thấy chém trúng địch nhân nhưng hiển nhiên đối phương không bị thương nặng, lão lại vung đao chém nữa.Thủy Đại và Hoa Thiết Cán xoay mình trở lại nhìn thấy dưới tuyết động đậy mà không thấy người.Chỉ trong khoảnh khắc trên mặt tuyết trắng có lẫn máu đỏ hồng Thủy Đại la lên:– Nguy rồi! Lục đại ca và tên ác tăng kia đang đánh nhau dưới làn tuyết.Hoa Thiết Cán đáp:– Đúng thế! Tên ác tăng... tên ác tăng đó bị thương rồi.Thực ra lão chẳng có cách nào biết được là ai bị thương, lão mong thế mà nói vậy.Nguyên Huyết Đao Lão Tổ nghe tiếng Lục Thiên Trữ hô hoán, biết lão nhất định tung mình nhảy vào hang liền quay lại ẩn dưới làn tuyết gần táng đá.Lục Thiên Trữ đã võ công cao cường lại lịch duyệt phong phú muốn ám toán lão không phải chuyện dễ.Nhưng lúc này lão từ trên cao mấy chục trượng nhảy xuống hang tuyết là một việc trước nay lão chưa từng trải, dĩ nhiên phải ngưng thần đề tụ chân khí vận kình chống đỡ cho khỏi bị thương. Lão thấy Huyết Đao Tăng hiển nhiên trốn mất rồi, ngờ đâu trong làn tuyết sâu lại có địch nhân mai phục, thật là một trường hợp bất ngờ.Lão là một nhân vật vào hạng nhất võ lâm ở Trung Nguyên tuy bị thương ở trước ngực rồi lão cũng đả thương được địch nhân. Lão chém luôn ba đao vào trong đám tuyết sâu và lão biết hành tung Huyết Đao Tăng như quỉ mỵ, chẳng thể lơ là trong nháy mắt.Ba nhát đao này lão nhắm mắt chém bừa, luồn kình lực không phải tầm thường.Huyết Đao Tăng bị thương rồi phải gắng gượng chống đỡ, lão lùi lại một bước không ngờ phía sau chỗ đặt chân xuống tuyết chưa rắn lại, chân bước vào quảng không, lập tức chìm xuống.Lục Thiên Trữ còn biết ba đao liên hào, không để địch nhân kịp thở hết ba đao liên hoàn này lại tới ba đao liên hoàn khác.Lục Thiên Trữ chém ba đao của mình tấn công địch nhân nhất định phải lùi lại phía sau, lão liền tiến lại đánh mạnh hơn nhưng chân lão đột nhiên sa xuống và người lão cũng chìm luôn.Cả hai người đều là những cao thủ bậc nhất đương thời tuy bị hãm vào trong vòng khốn quẫn kỳ dị mà tâm thần không hề rối loạn.Hai người đều là những cao thủ bậc nhất đương thời tuy bị hãm vào trong vòng khốn quẩn kỳ dị mà tâm thần không hề rối loạn.Cả ha người mắt chẳng nhìn thấy gì, người đã ở dưới làn tuyết sâu thì đừng nói đến chuyện nghe tiếng gió để phân biệt phương hướng, cả công phu chiến đấu trong đêm tối cũng không dùng được.Có điều tâm ý hai người giống nhau ở chỗ hễ chân đứng vào đất rắn là đều sử dụng đường đao pháp tinh diệu nhất của mình để chém tới.Lúc này đầu người ngập tuyết đến hơn mười trượng, trừ phi giết chết được địch nhân, không thì chẳng ai dám vọt lên trước, người nào trong lòng khiếp sợ muốn trốn cho thoát nạn là lập tức bị đối phương chém chết.Địch Vân nghe ngoài động có tiếng hô hoán vang lên một lúc rồi im bặt, chàng thò đầu nhìn ra ngoài chẳng thấy Huyết Đao Lão Tổ đâu mà lại thấy làn tuyết trắng bên tảng đá lớn đùng đình, không khỏi lấy làm kỳ lại, sau khi nhìn nhận một lúc mới rõ dưới làn tuyết có người đang chiến đấu.Chàng lại ngửng đầu lên ngó thấy Thủy Đại và Hoa Thiết Cán đứng bên sườn núi chú ý nhìn xuống hang, vẻ mặt ra chiều nóng nảy, chàng biết ngay hai người đang đánh nhau dưới làn tuyết là Huyết Đao Lão Tổ và Lục Thiên Trữ.Thủy Sanh rất quan tâm đến phụ thân cũng thò đầu ra coi thì thấy Thủy Đại và Hoa Thiết Cán đang để hết tâm thần nhìn xuống đáy hang, nhưng quãng cách xa quá trong lúc nhất thời nàng không dám la gọi.Hoa Thiết Cán và Thủy Đại nóng lòng ra tay viện trợ Lục Thiên Trữ mà không biết làm thế nào.Thủy Đại nói:– Hoa nhị ca! Tiểu đệ thử nhảy xuống coi.Hoa Thiết Cán vội cản trở đáp:– Không được đâu, tứ đệ mà nhảy xuống hố tuyết thì đánh bằng cách nào?Ở dưới đó không nhìn thấy gì lỡ đánh nhầm Lục đại ca thì sao?Chính lão đã lỡ tay đâm chết người bạn thân như tình cốt nhục là Lưu Thừa Phong, gây nên lòng hối hận suốt đời.Tình trạng này dĩ nhiên Thủy Đại cũng biết, lão mà nhảy xuống vực tuyết thì ngoài cách kiếm chém bừa không còn làm gì được để phân biệt đâu là bạn đâu là thù.Lão chém Huyết Đao Tăng hay Lục Thiên Trữ cũng vậy mà thôi, ngược lại lão bị Huyết Đao Tăng hay Lục Thiên Trữ chém trúng cũng chẳng có gì để phân biệt.Nhưng bên mình còn hai tay cao thủ đứng chơi mà để một mình Lục đại ca liều mạng với Huyết Đao Tăng dưới đáy tuyết cũng không yên lòng.Thủy Đại nghĩ tới Lục đại ca vì cứu con gái mình mới tới đây, hiện giờ lão đang trải qua cơn nguy hiểm phi thường mà hắn đứng trên cao tự thủ bàng quang càng nóng ruột như đốt, hắn chỉ dậm chân xoa tay mà không nghĩ được cách gì.Nếu hắn nhảy xuống rồi thì tánh mạng cũng không xong, vì nhảy xuống là phải gia nhập chiến cuộc hơn nữa lão nhìn mặt tuyết lay động rung rinh mà nhảy bừa xuống không chừng lại đè trúng đầu Lục Thiên Trữ, nên lão ngần ngại chưa dám hành động.Tuyết trắng dưới hang rung rinh một lúc rồi dần dần yên lại, Thủy Đại và Hoa Thiết Cán đứng ở trên sườn núi đã nóng ruột thì Địch Vân