Polaroid
Liên Thành Quyết - Full

Liên Thành Quyết - Full

Tác giả: Kim Dung - Hàn Giang Nhạn

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 326851

Bình chọn: 9.00/10/685 lượt.

nửa hàm râu, bỗng chàng lại nghĩ:– Dù ta nhổ hết râu, nhưng còn mái tóc dài, chân tướng cũng bị tiết lộ. Lão ác tăng này rượt theo ta từ bờ sông Trường Giang, dĩ nhiên đã nhìn rõ đầu tóc bù xù của ta.Với quyết định đã làm là làm cho đến nơi, chàng giơ tay lên nắm lấy mấy sợi tóc khẽ giựt một cái liền nhổ ra được ngay.Địch Vân nhổ râu chưa đau mấy, nhưng nhổ tóc cho hết làm chàng đau đớn vô cùng.Địch Vân đối với Đinh Điển có một mối tình nghĩa thâm trọng. Chàng coi chuyện nhổ râu tóc còn là việc nhỏ. Đã vì Đinh đại ca thì dù chàng có phải chặt chân tay cũng quyết chẳng chau mày.Nguyên chàng tuổi còn nhỏ lại là người thôn dã, ít hiểu việc đời mới nảy ra chủ ý vụng về cổ quái như vậy. Giả tỷ chàng là người đứng tuổi từng trải giang hồ thì dĩ nhiên không hành động một cách ngốc dại.Địch Vân chỉ sợ lão ác tăng nghe thấy hơi thở của mình, chàng liền vừa nhổ râu tóc vừa bước rất chậm chạp để lùi ra xa. Sau chừng nửa giờ chàng tới giữa sân.Lại qua một lúc lâu Địch Vân ra tới cổng sau miếu thổ địa. Những giọt mưa lớn trút xuống mặt chàng bất giác chàng thở phào một cái nhẹ nhõm.Ở ngoài miếu, chàng không còn lo Bảo Tượng nghe rõ động tĩnh nên nhổ râu tóc mau hơn.Cuối cùng cả mái tóc dài và hàm râu quai nón, Địch Vân đã nhổ hết sạch sẽ.Chàng lại đem những râu tóc nhổ ra rồi vùi xuống đống bùn để phòng ngừa Bảo Tượng có thể phát giác những điều khả nghi.Địch Vân đưa tay lên sờ cái đầu trọc lóc và hàm râu trụi hết, miệng lẩm bẩm:– Bây giờ ta không còn là “Lão tặc” mà đã biến thành “Thằng trọc”. Chàng không nhịn được phải cười thầm tự nhủ:– Vừa rồi ta nhổ loạn nhổ ẩu một hồi tất trên đầu và dưới cằm còn huyết tích loang lổ, vậy ta phải rửa sạch để khỏi lộ ngấn tích.Thế rồi chàng ngửa đầu lên cho nước mưa tưới xuống bộ mặt lem luốc.Chàng lại nghĩ:– Đầu mặt ta không còn chỗ sơ hở, nhưng quần áo ta mặc, lão ác tăng có thể nhận ra cũng là hỏng bét. Ồ! Không có quần áo thay sao ta không bắt chước hắn cởi hết ra để mình trần trục thì đã sao?Chàng liền cởi hết áo quần, chỉ để lại tấm Ô tằm giáp và nó biến thành áo lót.Muốn giải quyết vấn đề không quần, chàng liền dùng áo ngoài quấn quanh người.Địch Vân còn sợ Bảo Tượng nhận biết lai lịch tấm Ô tằm giáp, liền lăn mình xuống đống bùn để ngoài tấm áo đó dính đầy đất cát.Hiện giờ Đinh Điển có sống lại, e rằng trong lúc nhất thời cũng không nhận ra chàng nữa.Địch Vân bụng bảo dạ:– Không hiểu hiện giờ hình thù ta biến đổi đến thế nào? Chờ đến lúc trời sáng ta sẽ soi xuống đầm nước xem sao?Chàng lần mò đi tới một gốc cây lớn, dùng ngón tay móc đất thành một huyệt động để chôn dấu cái bọc nhỏ.Bất giác chàng tự hỏi:– Nếu ta trốn thoát được độc thủ ác tăng, bảo vệ được đại ca bình yên thì ngày sau ta phải tìm đến tạ Ơn người đã buộc vết thương cho ta và tặng bạc cùng đồ trang sức. Nhưng người đó là ai?Trời vừa hửng sáng, Địch Vân lén lút đi về phía nam rồi rẽ qua mé tây.Chàng đi chừng được hơn một dặm thì trời sáng tỏ. Mưa rào vẫn chưa ngớt.Địch Vân đoán chắc Bảo Tượng còn ở miếu chưa bỏ đi. Chàng muốn kiếm một món khí giới nhưng ở giữa nơi hoang dã này thì tìm đâu ra được?Chàng đành lượm một phiến đá nhọn hoắt dấu vào sau lưng, định bụng hễ gặp cơ hội là đâm vào yếu huyệt trên người ác tăng, may ra kết quả được tính mạng hắn cũng chưa biết chừng. Có điều chàng đánh một đòn thành công hay không là còn nhờ trời.Địch Vân soi mặt xuống đầm nước thấy hình thù mình rất cổ quái. Chàng không nhịn được phải phì cười, rồi chàng lại cảm thấy nỗi đau khổ thê lương không bút nào tả xiết.Trong lòng nhớ tới Đinh Điển, chàng không thể chờ đợi tìm thứ binh khí thích hợp hơn, lại nhằm hướng đông tiến về phía miếu Thổ thần.Địch Vân bụng bảo dạ:– Ta phải làm bộ điên điên khùng khùng, hay là một tên khất cái vô lại ở vùng này mới được.Lúc gần tới miếu, chàng lớn tiếng hát ngao một khúc sơn ca. Miệng chàng nói:– Hỡi cô nàng ở trái núi bên kia! Hãy nghe ta hát đây:Mấy lời nhắn nhủ cô nàng,.Lấy chồng chớ lấy tình lang nhà giàu.Vương tôn công tử cơ cầu.Lấy chàng chó ghẻ trọc đầu A Tam.Ngày trước khi còn ở thôn quê, thuộc tỉnh Hồ Nam, chàng đã quen hát với Thích Phương tại ngoài đồng ruộng hoặc bên khe suối có đến hàng ngàn hàng vạn câu sơn ca.Theo phong tục ở Hồ Nam, những khúc sơn ca đều tùy ngẫu hứng, tùy cảnh tượng mà đặt ra. Lời lẽ thô sơ, vần thơ ép uổng, chẳng khác câu chuyện ngày thường là mấy, nhưng nó cũng bộc lộ tình ý thiên nhiên.Địch Vân miệng cất tiếng hát, trong lòng lại chua xót. Từ ngày chàng vào ngục đến giờ đã năm năm, không được dắt tay Thích Phương đi chơi để hát ngao nữa.Bây giờ tuy cựu điệu trùng ca nhưng cảnh trước mắt lại ly kỳ cổ quái. Người nghe chàng hát chẳng còn là cô tiểu muội xinh đẹp mà là một đại hòa thượng hung dữ, thân thể trần truồng.Địch Vân vừa hát vừa ngó trước ngó sau, chậm chậm tiến gần đến miếu thổ địa.Trong lòng rất đỗi khẩn trương, chàng bắt chước giọng đàn bà đáp lại:Trọc đầu lại muốn lấy ta,.Ta là một gái như hoa giữa rừng,.Thấy người đầu trọc mà cưng,.Vì không cần lược...Chàng chưa hát hết câu thì Bảo Tượng ở trong miếu đã chạy ra. Lão lấy tấm áo dài quây quanh mìn