Liên Thành Quyết - Full

Liên Thành Quyết - Full

Tác giả: Kim Dung - Hàn Giang Nhạn

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 326844

Bình chọn: 7.00/10/684 lượt.

thuyền nào ở bờ sông mà bức bách nhà đò chở lão rượt theo thì ta khó lòng thoát khỏi độc thủ của lão.Trong lúc hoang mang, chàng lại khấn khứa:– Đinh đại ca! Đinh đại ca! Đại ca sống khôn chết thiêng đừng để tên ác hòa thượng kia gặp được thuyền để rượt theo.Trên mặt sông Trường Giang, thuyền bè xuôi ngược rất nhiều, may ở chỗ cách bờ phía bắc mấy dặm đều không có thuyền đậu.Địch Vân vận hết sức bình sinh bơi thuyền vào bờ phía nam.Mặt sông khúc này tuy không rộng lắm, nhưng nhiều cây to rườm rà, Bảo Tượng không nhìn thấy nữa.Địch Vân áp thuyền vào bờ, chuồn cái gói nhỏ vào bọc, ôm thi thể Đinh Điển lên bộ.Đột nhiên chàng nhớ tới điều gì liền quay trở lại đẩy mạnh con thuyền ra ngoài. Chàng mong Bảo Tượng xa xa còn nhìn thấy thuyền lững lờ trôi và hắn cho là chàng vẫn còn ở trong thuyền cứ tiếp tục đuổi theo.Chàng vội quá chẳng cần lựa đường cứ chạy thẳng về phía nam, mong cho dời khỏi bờ sông càng xa càng tốt.Địch Vân chạy chừng hơn một dặm, bất giác la thầm:– Khổ rồi! Khổ rồi!Một giòng nước trắng xóa hiện ra trước mắt. Chính là sông Đại Giang.Nguyên con sông này tới đây uốn khúc chạy về phía nam.Địch Vân vội trở gót, thấy mé hữu có một tòa phá miếu bé nhỏ liền ôm thi thể Đinh Điển chạy tới.Chàng toan đẩy cửa bước vào thì đột nhiên đầu gối nhủn ra phải ngồi phệt xuống, không đứng dậy được nữa.Nguyên chàng bị thương máu ra nhiều quá đã bị hư nhược, lại cố gắng chèo thuyền rồi ôm xác chết chạy bổ nháo bổ nhào, nên đã sức cùng lực kiệt. Chàng mệt nhoài không chống nổi nữa.Địch Vân gắng gượng hai, ba lần cũng không ngồi ngay lên được, đành nằm ghé xuống thềm mà thở hồng hộc.Chàng thấy chiều trời dần dần tối lại mới hơi yên dạ, nghĩ thầm:– Chỉ mong trời chóng tối thì lão ác tăng Bảo Tượng không thể kiếm thấy ta được.Hiện giờ tuy Đinh Điển chết đã lâu rồi, nhưng trong lòng Địch Vân vẫn coi y là người bạn rất thân thiết.Chàng nằm ở ngoài cửa miếu chừng quá nửa giờ, khí lực dần dần hồi tỉnh.Chàng lồm cồm bò dậy ôm thi thể Đinh Điển lên, đẩy cửa bước vào.Đây là một ngôi miếu thờ thổ địa, thần tượng bằng đất vừa nhỏ vừa lùn, hình mạo rất buồn cười.Địch Vân sau nhiều lần bị khốn đốn, ngó thấy những thần tượng nhỏ bé, bỗng sinh lòng kính úy. Chàng khép nép quỳ xuống dập đầu trước thần tượng, cảm thấy an ủi thêm được mấy phần.Chàng ngồi trước tượng tòa ôm đầu giương mắt lên ngơ ngác nhìn Đinh Điển. Lúc này chàng chẳng khác con chim phải tên sợ cả cây cong, trong lòng rất đỗi băn khoăn.Trời mỗi lúc một tối đen, chàng dần dần yên tâm trở lại.Địch Vân nằm bên thi thể Đinh Điển cũng như cảnh tượng ở trong phòng lao nhỏ hẹp mấy năm trước.Chưa đến nửa đêm, trời lại đổ mưa lúc ào ào, lúc rả rích, tùy theo trận to hay trận nhỏ.Địch Vân cảm thấy trong mình giá lạnh liền co người lại tựa vào bên Đinh Điển. Đột nhiên chàng sờ vào làn da lạnh ngắt của xác chết liền nhớ tới đại ca chết rồi, không còn nói năng gì nữa, nỗi bi khổ trong lòng nổi lên dào dạt.Trong tiếng mưa rào bỗng có lẫn tiếng bước chân lạo xạo vang lên đang đi về phía miếu thổ địa. Tiếng bước chân đạp trên bùn lầy nhưng đi rất lẹ.Địch Vân giật mình kinh hãi, tai nghe tiếng bước chân mỗi lúc một gần, vội đem thi thể Đinh Điển dấu vào gầm bàn thờ. Còn chàng thu hình ở phía sau khám thần.Tiếng bước chân càng gần bao nhiêu, trống ngực Địch Vân càng đập mạnh bấy nhiêu.Một tiếng kẹt vang lên. Cửa miếu bị người đẩy ra. Tiếp theo là tiếng người thóa mạ:– Con mẹ nó! Không hiểu tên “Lão tặc” kia trốn đi đâu mất? Trời lại đổ mưa làm cho lão gia toàn thân ướt sũng.Đúng là thanh âm Bảo Tượng. Lão là người đã xuất gia mà miệng còn chửi mẹ là không được. Lão tự xưng là “Lão gia” lại càng láo toét.Địch Vân chưa hiểu nhiều về thế sự, mấy năm nay hàng ngày chàng được nghe Đinh Điển nói cho hay những điều mắt thấy tai nghe trên chốn giang hồ, không đến nỗi ngơ ngẩn như gã thiếu niên nơi thôn dã ngày trước nữa. Chàng nghĩ thầm:– Bảo Tượng đã cải trang làm sư lại ăn mặn, giết người, tuyệt không úy kỵ gì. Chắc hắn là một tên đại đạo cực kỳ hung ác.Bỗng nghe Bảo Tượng lại thốt ra những câu chửi bới toàn là ô ngôn uế ngữ mỗi lúc một nhiều. Rồi hắn ngồi phệt xuống trước bàn thờ.Tiếp theo chàng nghe tiếng sột soạt, thì ra lão cởi quần áo ướt vắt hết nước phơi lên trên thần đàn.Bảo Tượng nằm xuống đất, chẳng bao lâu nổi tiếng ngáy pho pho. Hắn ngủ say rồi.Địch Vân bụng bảo dạ:– Tên ác tăng này cởi hết quần áo, để thân thể lõa lồ nằm ngủ trước thần tượng mà không sợ tội ư?Rồi chàng lại nghĩ:– Ta nhân cơ hội này lượm một tảng đá lớn đập chết hắn đi để tránh khỏi đại họa lâm đầu.Tuy chàng tính vậy nhưng một là chàng không muốn tùy tiện giết người, hai là chàng biết võ công Bảo Tượng cao thâm gấp mười mình, nếu không đánh chết được hắn để hắn còn cơ hội phản kích là mình không toàn tính mạng.Lúc này giả tỷ chàng lén lút theo hậu viện trốn đi thì Bảo Tượng nhất định không hay, nhưng thi thể Đinh Điển còn đặt ở dưới gầm thần đàn, chàng có biết rõ sáng mai là mình phải chết cũng không bỏ đi.Ngoài sân vẫn mưa rả rích. Địch Vân trong lòng bàng hoàng không biết làm thế nào, chỉ mong sớm mai trời tạnh,


Teya Salat