Kiếm Và Anh Đào
Tác giả: Hồng Trà - Cực Lạc Di Hà
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 321602
Bình chọn: 8.5.00/10/160 lượt.
i, lòng thầm nghĩ nếu là mình thì chắc chẳng khác gì con ngốc, ấy thế mà tất cả mọi thứ, kể cả đám lá vàng khô xơ xác kia lại như biến thành một thứ trang sức vàng tinh tế.
“Cứ gọi tớ là Niko”. Đứa trẻ giới thiệu, trông nó không có vẻ gì là sẽ tố giác Inoue, thậm chí dưới tròng mắt muốn lộn ngược ra ngoài của tên trộm – Inoue Yuu, nó còn buộc gọn tay áo, bỏ dép và thoăn thoắt leo lên cây với một tốc độ kinh hoàng mà ngay cả bọn con trai cũng phải chịu thua. “Cứ lấy thoải mái, dù sao tớ cũng không ưa cây hồng này!”
Nếu như nói tại Thiên Điểu quận này, Hanamichi là số một thì ngoài nơi Niko ở - không một đạo quán nào dám tranh giành vị trí số hai. Nếu như nói Hanamichi nổi tiếng với những Geigi xinh đẹp khéo léo với tài ăn nói thì nơi Niko ở lại vô cùng đặc biệt khi tất cả người ở đó, kể cả những đứa trẻ chưa được chọn để học việc đều có thể chơi một loại nhạc cụ nào đó, hoặc hát, hoặc múa,…
Về sau, mỗi khi rảnh rỗi hay có thứ gì đó, Inoue lại ba chân bốn cẳng chạy đến đạo quán cuối phố. Đối với nó, được nói chuyện, ăn hồng hoặc bánh trong khi thưởng thức kĩ nghệ của Niko là một trong những điều hay ho nhất ở Thiên Điểu quận, tất nhiên là còn có cả chị Maki dễ thương hay tặng quà nữa.
Niko dáng người mảnh dẻ, làn da trắng đến mức không cần thoa phấn. Gương mặt không tròn mà hơi xương xương, khóe mắt hơi dài nhưng con ngươi lúc nào cũng mang một vẻ gì đó đượm buồn. Đôi tay gầy gò dưới lớp áo dường như hơi run rẩy nhưng lại vô cùng uyển chuyển trong từng điệu múa, khéo léo tinh tế nhưng cũng đầy tâm tư trong từng tiếng đàn. Ở Niko, người ta có thể dễ dàng bắt gặp vô vàn những điều trái ngược nhưng lại thu hút bổ sung lẫn nhau đến kì lạ.
Mọi chuyện cứ trôi qua nhẹ nhàng cho đến một ngày cuối năm mười ba tuổi, giữa những bông tuyết nhỏ bắt đầu gieo mình trong không khí, Nikaido chuyển đến Hanamichi. Inoue không rõ lí do vì sao bạn mình lại rời đạo quán cũ nhưng nó có lần nghe lén đám Maiko và Geigi nói chuyện, rằng một đứa xinh đẹp như vậy tất nhiên sẽ là con mồi béo bở trong mắt các đạo quán khác… rồi may mắn làm sao khi bà chủ của chúng ta đã ngọt nhẹ với oka bên kia để mang về được con nhóc đó.
‘Con nhóc xinh đẹp’ mà mọi người nhắc tất nhiên là Niko, nhưng có lẽ phải chỉnh thành ‘thằng nhóc xinh đẹp’ mới đúng. Vì thật ngạc nhiên, không một ai trong Hanamichi, kể cả những người bên ngoài trừ oka đạo quán kia biết được bí mật thực sự của Niko, hay Nikaido.
Inoue Yuu cũng vậy.
“Đừng lo, chẳng phải hôm nay cậu đã gặp tớ rồi sao?”
“Không giận chứ?”
“Không!”. Inoue vui vẻ nói. “Nhưng vẫn phải có quà đó!”
“Sao tớ quên được.”
Nói rồi Niko nhìn xung quanh, sau khi đã chắn chắn trong vườn lúc này chỉ có hai đứa, nó đi đến một bức tường đá gần cổng rồi cúi xuống gạt luống hoa mọc đằng trước, lôi ra một hộp gỗ khá lớn.
“A!”
“Tớ có làm ít bánh ngọt, cậu cầm đi!”
“Ôi, Niko. Thật tốt quá.” Inoue ôm lấy hộp bánh chặt đến nỗi như muốn nhét luôn tất cả vào người. Không cần xem qua cũng biết bên trong tuyệt vời như thế nào, thật muốn về phòng thật nhanh để thưởng thức thứ bánh này.
“Và có chuyện này nữa… Inoue… giúp tớ được không?” Niko gọi tên nó, hơi lúng túng.
“Tất nhiên…!” Inoue đồng ý.
....................................................
(*) Oiran: là một dạng gái điếm cao cấp có kết hợp trình diễn nghệ thuật trong xã hội Nhật. Khác với Geigi, là những người trình diễn nghệ thuật cho khách thưởng thức, và đây là nhiệm vụ chính của họ; còn oiran có thể trình diễn - nhưng họ không được đào tạo bài bản và công phu như geigi, và nhiệm vụ chính của họ là quan hệ tình dục. Có thể mường tượng như sau: trong một căn phòng, Geisha đứng phía trên đàn/hát/múa; Oiran ở dưới ngồi rót rượu và tiếp chuyện cho khách; sau đó Oiran và khách sẽ qua phòng khác để hành lạc.
Mười lăm tuổi, như người ta vẫn thường nói là cái tuổi mơ mộng nhất trong cuộc đời một đứa trẻ. Và Inoue Yuu, cho dù có lười biếng, thích ăn hồng, uống trộm sữa bò cùng những thói quen khác người đến đâu đi chăng nữa cũng không phải là ngoại lệ.
Bởi thế khi Niko mở lời nhờ vả, Inoue lập tức đồng ý ngay. Một nửa vì muốn giúp bạn, nửa kia do tò mò… vì điểm đến không ở đâu khác mà chính là y quán của đại phu Hiten, một con người khá nổi tiếng với vẻ ngoài và tài năng cao siêu, tất nhiên là dưới lời truyền miệng đầy ca tụng của phái nữ.
Sau khi đã trò chuyện chán chê, Niko quay trở về nghỉ ngơi còn Inoue xin oka quản lý khu nhà cho phép mình ra ngoài. Hôm nay đạo quán đóng cửa nên công việc cũng không nhiều lắm, oka lại mới được kha khá tiền thưởng nên vui vẻ chấp thuận, khi Inoue chuẩn bị rời đi còn hào phóng cho nó vài đồng tiền để tiêu vặt.
“Cuối cùng cũng được ra ngoài Thiên Điểu quận rồi!”. Inoue khoác một chiếc áo cánh mỏng màu nâu bên ngoài bộ Yukata vàng mỡ gà, chân đi đôi dép tốt nhất, hứng khởi xoa hai tay vào nhau. Cái lồng đèn giấy đỏ đung đưa trên đầu như thích thú với niềm vui của Inoue.
Vào ban ngày, nơi đây thật sự rất khác. Nếu như những người sống bên ngoài, phía bờ kia của hồ Mizuna chỉ nói về Thiên Đ