Giang Hồ Hữu Ngư
Tác giả: Trà Diệp Diện Bao
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 322440
Bình chọn: 7.5.00/10/244 lượt.
bạn với chàng!”
Dương Cảnh Thiên hạ tung thân lên trời, như hùng ưng triển cánh, cách mặt đất trăm trượng, như tên rời cung, hướng tới đối diện thiên giản mà phóng tới.
trăng sáng ở trên đỉnh đầu, gió lạnh thổi bên người, nhàn nhạt sương mù quanh người. Hà Trác Phương như lạc thân trong tiên cảnh, cảm giác sung mãn không thể nói nên lời.
Vô luận là nguy hiểm thế nào, Hà Trác Phương đều rõ ràng biết, bản thân không còn lựa chọn nào.
Dương Cảnh Thiên như hùng ưng triển cánh, tựu như chỉ có bản thân trên đại địa.
Giang Hồ Hữu Ngư
Tác giả: Trà Diệp Diện Bao
Chương 7: Thế ngoại chi gia
Dịch: rongbang
Biên dịch: niemdc
Biên tập: chudu
Nguồn: hoanguyettaodan
Đối diện vực sâu hun hút là núi non trùng điệp đỉnh cao thẳng tắp, cơ hồ không có đất bằng để dừng chân. Nhìn xuống dưới, Dương Cảnh Thiên trông thấy rất rõ ràng ở bên phải dãy núi là một mảnh đất bằng phẳng.
Dương Cảnh Thiên hít thở một hơi, buông người hạ xuống.
Hà Trác Phương lúc này hai mắt mở to, thấy đây là một mảnh đất trống ở lưng chừng núi, không tính là lớn, vốn chỉ rộng khoảng mười trượng. Trước mặt là vực sâu thăm thẳm không thấy đáy, sau lưng là vách núi cao vạn trượng không thể trèo. Nơi đây kỳ thật là một vùng đất chết giữa không trung. Hà Trác Phương ngơ ngẩn nói:
- Đây là vách núi chìa ra đúng không?
Dương Cảnh Thiên gật gật đầu nói:
- Không sai, ngoại trừ nơi này, căn bản không có địa phương nào cho chúng ta dừng chân.
Hà Trác Phương lo lắng hỏi:
- Vừa rồi, khi chàng tung người nhảy ra, cũng không có biết có chỗ tốt để dừng chân phải không?
Dương Cảnh Thiên nói:
- Đúng là như vậy, bất quá tất cả đều đã qua đi. Nàng không phải từng nói, nơi này có lối đi thông ra thế giới bên ngoài sao?
Hà Trác Phương gật gật đầu đáp:
- Đúng là có, nhưng mà có phải bên này không, ta cũng không rõ ràng lắm. Ta nhớ kỹ trong dãy núi này, có một cái khe núi nhỏ hẹp, vượt qua khe núi là một mảnh bình nguyên bao la, xuyên qua bình nguyên, vượt qua một ngọn núi lớn, là đến một toà tiểu trấn.
Dương Cảnh Thiên nhìn xung quanh, trước mặt là biển mây mù mịt, không có đường đi, đúng là đang tự giam thân trên bình đài cực cao, một nơi ba mặt đều là trời. Bình đài này có chu vi hơn mười trượng, nằm ở vị trí lưng chừng trời đất, lên không được, xuống cũng không xong. Trừ khi bay trở lại Kim Sa thôn, quả thật là một tử lộ.
Mặt sau bình đài to lớn này là một ngọn núi dựng đứng, trên đỉnh núi toàn là băng tuyết trắng xoá, đã không có cây cối, càng không có dã thú.
Hà Trác Phương lắc đầu nói:
- Chẳng lẽ thực sự là trời tuyệt đường người sao?
Dương Cảnh Thiên bình tĩnh nói:
- Không có gì đâu, cùng lắm thì đợi bọn chúng đi rồi, chúng ta lại bay trở lại.
Hà Trác Phương nói:
- Ta vốn tưởng rằng có thể tìm được lối ra bên ngoài, hoá ra chỉ là một mơ ước viễn vông mà thôi.
Dương Cảnh Thiên quan sát tứ phía một chút, thấy vách núi tối đen bên trái, tựa hồ có một huyệt động, hắn không suy nghĩ thêm, liền dùng sức đẩy một chút.
Ầm một tiếng, từ phía trên rơi xuống mấy khối đã lớn, Dương Cảnh Thiên dường như thấy được đường ra, vận lực đưa tay đánh mạnh vào những tảng đá lớn rời rạc trên vách núi.
“Uỳnh âm ầm!” một lần nữa dưới sự xô đẩy của nội lực, những tảng đá lớn ở phía trên không ngừng rơi xuống.
Hà Trác Phương thấy Dương Cảnh Thiên tay không phá núi, không khỏi mở to mắt kinh hô:
- Cảnh Thiên, chàng làm gì thế?
Dương Cảnh Thiên mỉm cười nói:
- Trời không tuyệt đường người. Trác Phương, nàng mau tránh ra, để khỏi bị đá rơi làm tổn thương.
Hà Trác Phương lo lắng nói:
- Cảnh Thiên, chàng phải cẩn thận một chút.
Sau thời gian một chén trà, một cái thông đạo đã xuất hiện. Dương Cảnh Thiên kinh hô:
- Trác Phương, ta đã tìm được thông đạo rồi.
Hà Trác Phương tiến lên nhìn, đây là một sơn đạo dài khoảng nửa dặm, hơn nữa về sau lại rộng dần ra.
Dương Cảnh Thiên mỉm cười:
- Nguyên lai, thông đạo này chỉ bị những tảng đá rơi xuống chặn lại, cũng không có bị hư hại gì, từ nơi này đi ra, nhất định là thế giới bên ngoài. Đi, chúng ta qua nhìn xem!
Nói xong dắt tay Hà Trác Phương, đi tới sơn động. Dương Cảnh Thiên dẫn theo Hà Trác Phương đi trong thông đạo vài trượng, trước mắt càng ngày càng tối dần. Lại đi một lúc nữa, đột nhiên ánh trăng chói mắt, bọn họ vội nhắm mắt lại, khi mở mắt lại, trước mặt là một thung lũng xanh biếc rực rỡ sắc màu, hoa cỏ rợp trời, cảnh đẹp cứ trải dài đến vô tận.
Dương Cảnh Thiên cùng Hà Trác Phương lớn tiếng reo hò, từ trong sơn động chạy ra. Dưới chân chính là cỏ mượt mềm mại, trong mũi ngửi thấy hương hoa thanh u, chim muông hót líu lo, quả tươi lủng lẳng trên cành, ai biết được sau huyệt động ở vách núi đen, lại có một nơi bồng lai tiên cảnh như vậy.
Dương Cảnh Thiên ôm Hà Trác Phương, quên đi tất cả lo âu, vội vàng thả bước về phía trước, chạy thẳng tới trước hơn dặm, mới gặp một ngọn núi cao chặn đường. Đưa mắt nhìn xung quanh, chỉ thấy bốn phía thung lũng núi cao bao bọc, dường như từ xưa tới nay ch