Teya Salat
Giang Hồ Hữu Ngư

Giang Hồ Hữu Ngư

Tác giả: Trà Diệp Diện Bao

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 322421

Bình chọn: 7.5.00/10/242 lượt.

à Trác Phương tịnh không sai biệt nhiều.

Nhưng Dương Cảnh Thiên hết sức ưu ái cùng nhẹ nhàng trên từng tấc da thịt của Hà Trác Phương, hắn cẩn thận dẫn phát ra không ngừng tiếng rên tỉ cùng tiếng thở gấp của Hà Trác Phương. Cuối cùng hắn nói nhỏ:

- Ta bắt đầu đây!

- Ừ…

Hà Trác Phương lúc đầu thì có thể cố ép thanh âm của mình xuống, nhưng đến lúc Dương Cảnh Thiên toàn lực sờ soạng trên thân thể nàng, làm cho toàn thân nàng tựa hồ như đều căng cứng lên, rốt cuộc tới cuối cùng cũng không ngăn được dục hỏa trong cơ thể bộc phát, cơ thể nàng căng lên.

- Không…..a…!

Trên trời mặt trăng đã nhập vào mây, dưới mặt đất hai người cũng hòa vào nha, đã đạt tới đỉnh vu sơn.

Giang Hồ Hữu Ngư

Tác giả: Trà Diệp Diện Bao

Chương 6: Đại bàng tung cánh

Dịch: deathnote

Biên dịch: niemdc

Biên tập: chudu

Nguồn: hoanguyettaodan

Sau trận long tranh hổ đấu, bình tỉnh lại, Dương Cảnh Thiên vì sao lại khoát cái trường bào cho Trác Phương, đặt nàng ngồi vào lòng ngực của mình? Hà Trác Phương nhìn lại bụi cỏ vừa rồi, tâm trạng có chút không tự nhiên, nhưng gương mặt lại có nét cười.

Dương Cảnh Thiên nhẹ giọng gọi:

- Trác Phương

Hà Trác Phương nghiêng đầu nhìn lên, miệng cười yếu ớt.

Dương Cảnh Thiên hỏi:

- Nàng có mệt mỏi không? Vừa rồi có làm nàng đau không?

Hà Trác Phương thấp giọng cười :

- Mười năm qua, đây là bữa tối khoái lạc nhất mà thiếp có, trước kia thiếp chưa từng nếm cái tư vị tuyệt vời này!

Nói rồi cảm thấy thẹn thùng vô hạn, nàng chỉ biết cúi đầu. Dương Cảnh Thiên sửng sốt nói:

- Chẳng lẽ trước đây nàng chưa từng nếm khoái cảm này?

Hà Trác Phương lắc đầu cười buồn:

- Không có, trước đây hắn trên người ta động vài cái rồi xong. Chàng thì cả canh giờ mà vẫn chưa thỏa mản, thiếp chưa từng được vậy bao giờ.

Nói nhiều như vậy, Hà Trác Phương cảm thấy thẹn thùng vô cùng, dù sao việc đó cũng không phải là việc mà nữ nhân nên nói.

Dương Cảnh Thiên kinh ngạc, đắc ý nói:

- Không thể nào! Quách Lân nhìn vậy mà yếu ớt! Khó trách vừa rồi nàng lại đau đến khóc thét như heo bị giết.

Hà Trác Phương thẹn thùng vô cùng, vừa cười cười vừa nhìn Dương Cảnh Thiên một cảnh hung hăng. nằm trong lòng ngực hắn gắt giọng nói:

- Cái gì mà giết heo, khó nghe chết đi được, đều tại bảo bối ngươi quá thô lại dài, không tin là lần đầu mà chàng có thể kiên trì tới cả một canh giờ như thế.

Dương Cảnh Thiên đắc ý cười:

- Đương nhiên, không nhìn xem Dương Cảnh Thiên này là ai?

Hà Trác Phương cảm thấy có vật cứng cứng tập kích lần nữa hạ thể minh, thân thể nhất thời run rẫy, thế nhưng lại nhìn mệnh căn Dương Cảnh Thiên thẹn thùng mà hỏi:

- Cảnh Nhiên, sao của chàng lại có thể cứng vậy …

Dương Cảnh Thiên không giải thích mà tỏ ra đắc chí :

- Ta đều trước giờ như thế!

Hà Trác Phương nhất thời không dám tưởng tượng chính mình sao có thể thỏa mãn dục vọng đang tăng vọt của Dương Cảnh Thiên, vừa rồi một hồi kịch chiến, đã hoàn toàn làm nàng có phần không tiếp nổi.

Hà Trác Phương chợt cất giọng buồn bã:

- Cảnh Thiên, chúng ta làm ra việc này rồi, sau này làm sao bây giờ?

Dương Cảnh Thiên sửng sốt nói:

- Ờ, việc này ta không có nghĩ tới. Ta lại không có thể cấp lễ vật cho Quách Lân, mang nàng về làm lão bà cho ta?

Hà Trác Phương vừa nghe không khỏi khó chịu song cũng vô cùng buồn cười, nhìn Dương Cảnh Thiên mà nói:

- Không phải, Hắn rốt cuộc không thể so sánh với ngươi, thiết nghĩ ta không cần phải về Quách gia nữa. Song nói thế nào thì người ta rời muốn bỏ Quách Lân cũng phải làm cho rỏ ràng!

Dương Cảnh Thiên vừa mới nếm thử tư vị diệu dàng của đàn bà, nghe lời nói của người phụ nữ này, hắn chỉ hận không thể lập tức giết chết Quách Lân. Nếu có thể vậy thì có thể danh chính ngôn thuận mà cùng Hà Trác Phương ở cùng một chỗ.

‘Nhà vàng giữ người đẹp’, Kim Sa thôn lớn như vậy, liệu có chỗ nào lưu được đại nhân vật này không?

Dương Cảnh Thiên cảm thấy vô cùng lo lắng.

Hà Trác Phương nhìn Dương Cảnh Thiên không có biện pháp, nóng nảy nói:

- Chàng không có biện pháp à!”

Dương Cảnh Thiên cuối cùng cũng đáp:

- Trước hết chúng ta sẽ về nhà, sau đó từ từ bàn kế …

Hà Trác Phương vội la lên:

- Ngươi nếu sau này không đoái hòa, ta sẽ tố cáo với mọi người rằng ngươi cưỡng gian ta!

Dương Cảnh Thiên cả kinh:

- Cái gì?

Hà Trác Phương miệng mỉn cười:

- Hiện tại ta có chết cũng không trở về, ta chỉ cần ở cùng ngươi thôi.

Dương Cảnh Thiên vòng tay ôm Hà Trác Phương mà nói:

- Nếu ta cưỡng gian, ta có thể để cho nàng như thế này sao?

Vừa nói vừa đùa giỡn song nhủ của nàng. Hà Trác Phương mặc dù đã là ng