Động Đình Hồ Ngoại Sử
Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 329684
Bình chọn: 7.5.00/10/968 lượt.
à Nam-hải nữ-hiệp,
Vương Phúc. Vừa vào trong thành, thì cổng đóng lại. Cung thủ hai bên bắn ra như mưa. Đào Kỳ quát một tiếng, rút kiếm múa như mây bay, như gió
cuốn. Nhấp nhô mấy cái chàng cũng bắt được Trần Thanh-Nhiên, Vương Phúc
đã bắt được Trần Thành-Triết.
Nam-hải nữ hiệp đánh quật lại cùng Hoàng Thiều-Hoa đẩy lui quân giữ
thành, mở tung cửa ải ra, quân Hán tràn vào như nước, hai bên đánh nhau
rối loạn trong đêm. Đào Kỳ đang tả xung hữu đột, được tin báo: “Thành
Việt-tây mở tung ba cửa, xua quân ra cướp trại Hán. Tình hình rất nguy
ngập”.
Đào Kỳ quát:
– Dù gì cũng phải chiếm được thành ai lui thì chém.
Quân Hán không dám lui lăn xả vào đánh. Đi đầu là Đào Kỳ, Thiều-Hoa,
Nam-hải nữ hiệp, Vương Phúc. Bốn ngươi đi đến đâu bên giặc giạt ra đến
đấy. Phan Hào vung chưởng đánh vào đỉnh đầu Nam-hải nữ hiệp. Bà vung
chưởng đánh xéo vào hông y. Y vội đổi hướng vòng tay xuống dưới đỡ
chưởng của bà. Hai chưởng gặp nhau, y cảm tưởng như đánh vào bị bông,
kình lực mất tăm mất tích. Nam-hải nữ hiệp vỗ lưng ngựa một cái, con
ngựa cất hai vó trước chồm đến trước mặt Phan Hào. Phan Hào ngơ ngác tự
hỏi:
– Trên đời sao có lối cỡi ngưạ kỳ lạ thế này? Hai bên đấu chưởng mà ngựa cất vó lên có khác nào tự tử không?
Y phát một chiêu mạnh như núi lở, đánh vào bụng ngựa của bà. Nam-hải nữ
hiệp là đệ nhất cao nhân của phái Sài-sơn. Tổ sư phái Sài-sơn là
Phù-đổng Thiên-vương nổi danh về tài kỵ mã. Cho nên đệ tử phái này đều
có thuật kỵ mã siêu việt. Bà đạp chân vọt người lên cao, hai chân biến
thành móc câu chụp vào đầu Phan Hào. Y kinh hoàng bật hai tay lên đỡ câu của bà, thì con ngựa của y đã bị ngựa của bà đặt hai chân trước lên
vai. Con ngựa của Phan Hào hí lên một tiếng đau đớn, ngã chúi đầu xuống
đất. Phan Hào vọt khỏi mình ngựa, đáp xuống, y thấy cổ đau nhói. Biết
gặp nguy hiểm, y lộn người ra sao lăn đi một vòng rồi đứng dậy, thì
Nam-hải nữ-hiệp đã đứng trước mặt kiếm chỉ vào cổ.
Phan Hào biết đối thủ không muốn giết mình, chứ nếu muốn thì y đã chết rồi. Y buông đao nói:
– Ta giận vì học nghệ không tinh, bị thua ngươi. Ngươi giết ta đi, ta không oán hận gì cả.
Nam-hải nữ hiệp thấy y hào sảng, bà thu kiếm về nói:
– Phan tướng-quân hồi ta bằng tuổi người, võ công ta thua người xa. Thôi ngươi về đi. Người còn trẻ mà tài đã sớm trổ, giết đi thật uổng.
Phan Hào nhặt kiếm, phóng vào đêm tối. Đào Kỳ chiếm được thành, leo lên
dịch lâu coi. Doanh trại Hán lửa ngút trời. Trong bốn trại, một trại bị
quân Thục tràn ngập. Còn ba trại đang giao chiến ác liệt. Chàng nói với
Nam-hải nữ hiệp:
– Xin sư bá ở lại giữ thành. Chúng cháu tiếp cứu trại mình.
Đào Kỳ, Thiều-Hoa, Vương Phúc mở cổng thành dẫn thiết kỵ xung vào trận.
Trại đầu tiên do Đào Hiển-Hiệu chỉ huy. Chàng đứng trên cao đốc chiến.
Quân Thục đã đến hàng rào thứ nhì mà không tiến được nữa. Tướng Thục
thấy Hán có viện binh, thì lui trở lại, hàng ngũ chỉnh tề chạy về phía
Đông. Đào Kỳ sang cứu trại thứ nhì, trại này do Nguyễn Nhân chỉ huy mặt
Nam, Nguyễn Nghĩa chỉ huy mặt Bắc. Chàng chưa kịp nhảy vào vòng chiến,
thì Phan Hào xuất hiện. Y ra lệnh lui quân. Trước khi lên ngựa y hướng
về Nam-hải nữ hiệp nói :
– Xin hẹn ngày tái ngộ.
Bây giờ trời đã sáng Vương Phúc bảo Phan Hào :
– Phan phò mã, để ta tiễn người về Hán-nguyên, nếu không phục binh không cho người đi đâu.
Phan Hào điểm lại quân còn không đầy một vạn, phần lớn bị thương. Y dẫn binh đi theo Vương Phúc.
Quả nhiên đến Ly-ty thấy phục binh của Nguyễn Tín, Nguyễn Nghĩa phục ở đây. Vương Phúc chắp tay nói :
– Phan Hào chùng ta là con một nhà, ngươi là rể, ta là con nuôi, mà cũng là kẻ thù của Công-tôn Thuật, vì vậy chúng ta đi hai đường. Hôm nay
tiễn ngươi đi hẹn một mai gặp lại.
Đào Kỳ kiểm điểm lại binh mã, thấy hao hết hai vạn, ba sư trưởng và mười bốn lữ trưởng tử thương. Số bị thương gần hai vạn. Chàng lo lắng nói :
– Ta có 15 vạn quân mang từ Lĩnh-nam, trong các trận trước chỉ chết có
mấy trăm người, không ngờ trận này mất hai vạn, bị thương hai vạn chỉ
còn mười vạn, với bốn vạn hàng binh, làm sao vào Thành-đô được ?
Đào Hiển-Hiệu thấy anh buồn, an ủi :
– Trước khi xuất binh, Trưng Nhị, Phương-Dung, Vĩnh-Hoa cùng Nghiêm Sơn
đã tính rằng giặc thủ, ta công, thì giặc mất một ta mất hai. Thế mà từ
hôm đánh Độ-khẩu tới giờ, quân anh em Vương Phúc đầu hàng trước sau có
năm vạn, quân Phan Hào chết hơn năm vạn nữa, như vậy là họ hao hết 9
vạn. Đàng lẽ ta phải mất 18 vạn, mà nay mới mất có hai vạn là đại thắng
rồi. Tam ca mau viết thư về hậu cứ cho sư thúc Lương Hồng-Châu bổ sung
kịp thời.
Hoàng Thiều-Hoa cũng nói :
– Nhiệm vụ của chúng ta là chiếm Độ-khẩu, rồi án binh, mục đích làm náo
động Ích-châu. Thế mà nay ta chiếm trước sau hơn bảy thành là quá sức
rồi. Bây giờ nên án binh giữ quân chờ các đạo kia vào Thành-đô. Nếu
chúng ta đánh gấp quá, Công-tôn Thuật đem đại quân đến đây, chúng ta
nguy mất. Không biết hiện giờ Đinh Công-Thắng đã tiến đến đâu rồi ? Ta
cần chờ tin tức đạo Kim-sơn đã.
Chiều hôm đó có tin Trần Quốc báo về, đã chiếm xong Mỹ-cơ, xin cử người
