Động Đình Hồ Ngoại Sử
Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 328875
Bình chọn: 8.5.00/10/887 lượt.
ĩ đến sư
muội hoặc Trần Năng lọt vào thành.
Hồ Đề bảo Sún Đen:
– Lục-phong quận-chúa làm cho quân sĩ trên thành tê liệt trong 50 chớp
mắt, như vậy sư tỷ có đủ thời giờ lên mặt thành. Sún Đen! Bây giờ em làm thế này: Một mặt em cho đội Thần-ưng bay lượn trên cao ngậm cỏ tẩm dầu
sẵn. Chị cho đội Thần -phong bất thần tấn công vào cửa Đông, nếu quân
Thục đốt lửa đuổi được Thần-phong thì cũng mất ít ra hàng trăm cái chớp
mắt, ngọn lửa và khói mới đủ sức đuổi Thần-phong. Bấy giờ sư tỷ
Phật-Nguyệt đã lên mặt thành rồi.
Nàng ngưng lại bảo Sún Lé:
– Em lựa lấy 10 Thần-ưng thực lớn chờ sẵn ở cửa Đông. Khi chị cho
Thần-phong tấn công quân trên thành, thì lệnh cho Thần-ưng ngậm một đầu
dây bay lên mặt thành quấn quanh cột cờ mấy vòng. Chị Phật-Nguyệt sẽ bám dây phi thân lên. Chỉ cần tới mặt thành là sư tỷ giết quân dễ như trở
bàn tay. Ta cũng sẽ lên theo sư tỷ Phật-Nguyệt để cùng đốt kho lương
thực. Khi kho cháy rồi, tất giặc đổ xô cứu hỏa. Chúng ta đi đốt dinh
Công-tôn Thiệu.
Trưng Nhị dặn Sún Lé:
– Em nhớ khi thấy lửa trong thành bốc cao, lệnh cho Thần-ưng tiếp tục thả cỏ tẩm dầu xuống những nơi bốc cháy.
Sún Lé cười khúc khích, Hồ Đề quát:
– Đây là quân lệnh nếu em vô phép thì chị chặt đầu có im ngay không?
Sún Lé bụm miệng nói:
– Chị Trưng Nhị coi bọn em là thần thá Trưng Nhị bảo Hồ Đề :
– Em nhớ lúc nào cũng phải duy trì đội Thần-phong bảo vệ cho mình và các Sún ở dưới thành. Riêng Sún Lé thì đã có chị bảo vệ.
Hồ Đề chỉ Sún Lé :
– Sún Lé có tài leo dây, leo cây còn hơn khỉ, vậy khi sư tỷ leo lên
thành, nó cũng leo được như thường, chị khỏi lo cho nó. Cần nhất kiếm
cho nó một cây cao, để nó leo lên đó dùng tù-và chỉ huy Thần-ưng. Chị
cần đề phòng địch dùng tên bắn mà thôi. Chứ trên đời này ngoài những đệ
tử Tây-vu ra, không ai có thể đuổi bắt được nó trên cây.
Đặng Vũ tuyên bố giải tán. Các tướng lục đục ra đi. Trưng Nhị dẫn
Phật-Nguyệt, Hồ Đề cùng các Sún theo quân đến cửa Đông. Chờ đúng canh
hai, Trưng Nhị nổ pháo lệnh, quân sĩ các mặt tấn công vào thành. Quân
Thục lại dùng tên đá bắn xuống như mưa.
Trưng Nhị đứng nhìn quân Thục chiến đấu, lòng đầy khâm phục, nói nhỏ với Phật-Nguyệt, Hồ Đề :
– Các sư muội thấy không, quân Thục chiến đấu dũng cảm vô cùng, trách
chi Đặng Vũ, Cảnh Yểm, Tế Tuân và Mã Vũ là những đại tướng, những cao
thủ vào sinh ra tử hàng hai chục năm, mà cũng bị thua. Vì sự nghiệp
Lĩnh-nam ta phải đánh họ, chứ thực sự trong lòng, ta muốn kết bạn với
họ. Đánh họ trong hoàn cảnh này thật đáng buồn.
Hồ Đề phất tay ra hiệu, Hoàng Long đưa ống tiêu lên miệng thổi, âm thanh nhu hòa vọng đi rất xa. Từ xa có tiếng vù vù, càng lúc nàng gần, rồi
một đàn ong bầu đen thui bay đến rợp trời, nhào xuống tấn công quân quân Thục. Quân Thục kinh hoảng ngã lăn trên mặt thành, ôm đầu chạy. Viên
tướng trấn thủ hô lớn :
– Đốt lửa lên !
Y vừa ra lệnh, vừa vung đao gạt ong, nhưng đoàn Thần-phong đã lọt lưới
đao, đốt y. Đao pháp của y bị rối loạn, người y bị hàng trăm ong bầu bu
vào. Y nghiến răng chịu đựng chỉ huy sĩ tốt đốt lửa.
Dưới thành Sún Lé đã chuẩn bị. Thấy quân trên mặt thành rối loạn, nó
huýt một tiếng sáo, có năm Thần-ưng ngậm một đầu dây bay lên cao, chúng
lượn bốn vòng quanh cây trụ trên mặt thành cho dây quấn chặt vào.
Phật-Nguyệt cầm dây giật thử thấy chặt, nàng bám vào đầu dây tung mình
leo lên, vèo một cái đã tới mặt thành. Nàng chưa kịp đứng vững, thì một
loạt tên hàng trăm mũi từ dưới thành bắn vào nàng. Nàng rút kiếm, ánh
thép loang loáng chém đứt loạt tên. Bấy giờ nàng mới nhìn thấy bên dưới, hàng trăm cung thủ núp sau ụ đất hướng lên trên thành. Họ thi nhau bắn, nhưng kiếm pháp của Phật-Nguyệt cực kỳ linh diệu, không mũi tên nào
trúng được nàng.
Nàng gọi lớn :
– Cho một người chỉ huy Thần-phong lên đây.
Vừa nói nàng vừa vung kiếm gạt tên. Thấp thoáng, đã thấy một người đứng
sau nàng cầm vòi thổi tu tu. Đàn Thần-phong từ trên cao nhào xuống tấn
công đám xạ thủ. Chúng ôm đầu chạy tán loạn. Bấy giờ Phật-Nguyệt mới
nhìn lại phía sau, thì Hồ Đề, Trưng Nhị, Sún Lé, Hoàng Phong đã lên mặt
thành. Hoàng Phong chỉ huy đoàn Thần-phong tấn công đám cung thủ. Bây
giờ quân Thục đã đốt lửa lên rồi. Hoàng Phong thổi ống tre cho đoàn
Thần-phong trở về.
Trên mặt thành, Hồ Đề, Trưng Nhị, Hoàng Phong thả dây xuống mặt thành.
Bọn dũng sĩ Hán leo lên, rồi họ lại thả dây khác xuống. Chỉ một lát sau
hơn một trăm người lên được.
Quân Thục chiến đấu như một đàn sư tử, dù họ gặp những cao thủ như Phật Nguyệt, Trưng Nhị tấn công.
Sún Lé vừa lên mặt thành, nó đã nhìn thấy gần chân thành một cây khá
cao. Nó quăng sợi dây vào cành cây rồi đu mình sang. Nó còn lơ lửng trên không, một mũi tên xé gió bắn đứt sợi dây. Nó rơi xuống như một quả mít rụng. Vừa xuống đất, một binh Thục lia đao chém vào đầu nó. Nó lăn đi
một vòng tránh khỏi. Người đội trưởng nhảy đến ôm lấy nó định bắt sống.
Nó kinh hoảng huýt lên tiếng sáo. Lập tức trong cái túi bên hông nó, một con trăn vọt ra quấn lấy viên đội trưởng. Thoát nạn, nó bám lấy cây leo lên cao. Hai binh sĩ Thục chạy đến lia