Động Đình Hồ Ngoại Sử
Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 329090
Bình chọn: 9.5.00/10/909 lượt.
rưng Nhị gật đầu :
– Như vậy chúng có thể mang nổi bốn cân (2kg ngày nay). Em cho truyền
tin gọi đoàn Thần-ưng về đây ngay, đêm mai chúng ta chiếm thành.
Hồ Đề nhìn Trưng Nhị tủm tỉm cười. Đặng Vũ ngẩn người ra. Tuy nhiên vì
tự ái, y không hỏi Trưng Nhị sẽ dùng kế gì. Y vội cho ngựa lưu tinh đến
cảng Cổ-lăng, xin Phật-Nguyệt cho đội Thần-ưng về trợ chiến. Sáng hôm
sau bọn Sún Lé lục tục trình diện. Chúng là trẻ con, chẳng biết quân
pháp, chẳng biết chủ soái là gì, miệng cứ bô bô kể cho Hồ Đề nghe đám
Thần-ưng đánh giặc. Đặng Vũ nhìn sáu đứa trẻ mặt mũi lem luốc. Y bật
cười hỏi Sún Lé :
– Em đã cho Thần-ưng ăn chưa ?
Sún Lé cười :
– Chúng nó nhá thịt binh Thục no rồi không cần ăn nữa. Bây giờ tập họp
chúng lại, không cho ăn. Mai chúng đói, xuất trận thì tuyệt hảo. Chúng
sẽ đớp thịt binh Thục cho Đặng đại tư-mã coi.
Hồ Đề hỏi Sún Lé :
– Em có thể cho Thần-ưng tha một sợi dây lên cao, bảo chúng cột dây vào cây cột được không ?
– Dễ quá, cứ để vật đó trước mắt, em thổi tù-và, chúng dùng chân cặp. Em thổi hai tiếng chúng bay lên. Em thổi hai tiếng lớn, một tiếng nhỏ,
chúng bay vòng quanh, dây cuộn vào cột.
Trưng Nhị gật đầu:
– Đêm nay chúng ta dùng hỏa công đốt thành Bạch-đế. Chúng ta có 600
Thần-ưng, mỗi Thần-ưng một lần mang bốn cân, hai lần là tám cân, cộng
chung có khoảng 4000 cân tẩm dầu, thả vào thành rồi dùng tên lửa bắn,
thì thành Bạch-đế thành tro, thành than.
Sún Đen hỏi:
– Sư tỷ, vậy là đêm nay bọn em nướng chả Công-tôn Thiệu với Vũ Chu phải
không? Phàm là anh hùng Lĩnh-nam làm việc gì cũng quang minh chính đại.
Em muốn báo cho tướng sĩ trong thành biết trước. Hoặc họ đầu hàng, hoặc
họ bị nướng chả. Chị bảo có nên không?
Đặng Vũ bế bổng Sún Đen lên:
– Bọn chúng ta là tướng soái đánh dư trăm trận mà thua một chú bé 16
tuổi. Sún Đen, em nói đúng đó, bây giờ ta cho thư-lại chép mấy trăm tờ
hịch của Lĩnh-nam vương cho quân bắn vào thành, như vậy biết đâu quân
Thục không sợ mà buông gươm đầu hàng.
Sún Lé tiếp:
– Đặng đại tư-mã muốn cho quân Thục sợ mà buông gươm đầu hàng ư? Dễ lắm, bây giờ Đặng đại tư-mã viết thêm một đoạn vào hịch của Nghiêm đại-ca
rằng Thành-đô bị Đào đại-ca bao vây. Phía Bắc Ngô Hán tiến sát Thành-đô. Thành Bạch-đế bị cô lập vì mất Trường-giang. Thủy quân bỏ chạy, mặt
Đông thì bị chúng ta bao vây. Tiến không được mà lui thì hết đất sống.
Chi bằng đầu hàng được bảo toàn tính mệnh, hoặc muốn cũng được giữ
nguyên quan chức.
Đặng Vũ há hốc mồm ra ngạc nhiên vì lời của Sún Lé. Nguyên bọn Lục Sún
được Hồ Đề truyền thụ võ công, nhưng nàng chỉ coi bọn chúng là sư đệ,
chứ không coi là đệ tử. Trong 72 động Tây-vu của nàng đa số toàn là
người vùng rừng núi, nói năng tự do. Bọn Sún là những đứa trẻ thông
minh, mỗi khi hội họp Hồ Đề cho chúng được phát biểu ý kiến như người
lớn. Vì vậy mấy hôm nay chúng đã hiểu tình hình hai bên... Sún Lé, nó
đưa ra những lời bàn mà không ai ngờ nổi.
Trưng Nhị di chuyển từ Giao-chỉ sang Quế-lâm cùng Hồ Đề, Lục Sún. Nàng biết Lục Sún có trí thông minh đặc biệt. Nàng khen:
– Ý kiến của Sún Đen thật tinh tế. Kế hoạch công thành của Đặng đại
tư-mã vẫn giữ nguyên, thêm vào việc truyền hịch của Sún. Ta treo giải
thưởng dù bên Thục hay bên Hán, người nào giết hoặc bắt được Công-tôn
Thiệu sẽ được làm trấn thủ thành Bạch-đế. Tất cả của cải tịch thu được
của y sẽ thưởng cho hết. Làm như vậy Công-tôn Thiệu sinh nghi ngờ mọi
người, khiến y ăn không ngon, ngủ không yên.
Nàng cầm bút thảo:
Đại tư-mã nhà Đại-Hán truyền hịch cho các tướng sĩ trong Bạch-đế thành được rõ:
Lĩnh-nam vương lĩnh chức Tả tướng-quốc truyền hịch hứa rằng các ngươi
đầu hàng thì được giữ nguyên chức tước. Ta là thuộc hạ của người sẽ
tuyệt đối tuân theo mệnh lệnh mà thi hành. Vậy nếu các người giết hoặc
bắt được Công-tôn Thiệu ta cho làm trấn thủ thành Bạch-đế. Phàm những
của cải tịch thu được của y, ta thưởng cho hết.
Các ngươi có biết không? Đạo quân Lĩnh-nam 30 vạn, đã chiếm Hán-nguyên,
Giang-an và Long-xương. Đạo quân Tây-xuyên đã chiếm được Dương-bình
quan, Ba-trung. Chỉ một sớm, một tối là tiến vào Thành-đô. Các ngươi ở
trong thành Bạch-đế tiến thì không xong, lui thì không nẻo. Thủy-quân đã bỏ chạy, lương thảo ngày một cạn. Các ngươi mau mở cửa thành đầu hàng
thì mạng sống chức tước được giữ, lương bổng không bị mất, gia đình được bảo trọng.
Đêm nay ta dùng Thần-ưng đốt thành nhưng chỉ để cảnh cáo các ngươi thôi. Neéu các ngươi không đầu hàng, đêm mai ta quyết sẽ nướng các ngươi
thành than.
Vậy ta truyền hịch cho các ngươi rõ.
Đặng Vũ sai cầm bản thảo giao cho thư-lại chép. Đến trưa thì đã chép được trên ngàn tờ. Trưng Nhị hỏi Hồ Đề:
– Sư muội định cho Thần-ưng truyền hịch, hay dùng tên bắn vào thành.
Hồ Đề bảo Sún Lé:
– Em là thủ lĩnh của Lục Sún, cho em quyết định.
Sún Lé bảo Sún Cao:
– Này Sún Cao, Sún Cao cho một tốt Thần-ưng làm việc đi?
Sún Cao cầm tù-và thổi năm tiếng liền, một đám Thần-ưng đậu trên cây bay xuống trước mặt. Sún Cao cho mỗi Thần-ưng ngậm 10 tờ hịch, rồi hú hai
tiếng chỉ lên thành Bạch-đế. Đoàn Thần-ưng vỗ