Động Đình Hồ Ngoại Sử
Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 329034
Bình chọn: 9.00/10/903 lượt.
lại ngày xưa Phù-đổng Thiên-vương còn nhỏ tuổi cũng cầm quân đánh giặc, tại sao Lục Sún không được trấn
thủ thành này ? Bên Trung-nguyên trước đó có cậu bé 12 tuổi là Cam La
làm Tể-tướng được, thì chúng tôi cũng làm tổng trấn được chứ ?
Đặng Vũ không biết nói sao, nhìn Trưng Nhị cầu cứu. Trưng Nhị nhìn Hồ Đề, nàng cũng lắc đầu.
Lâu-thuyền tướng-quân Đoàn Chí nói :
– Trong hịch nói rằng ai bắt được Công-tôn Thiệu mới được làm trấn thủ thành Bạch-đế, vậy mấy Sún có bắt được y không đã ?
Đặng Vũ cũng nói :
– Đúng đấy, các Sún có bắt được Công-tôn Thiệu không nào ?
Sún Lé nhìn các bạn rồi cùng cười :
– Được Đại tư-mã hứa như thế phải không ?
Đặng Vũ gật đầu :
– Tôi hứa chắc như vậy, nếu các em bắt được Công-tôn Thiệu, ta cho các em làm tổng trấn thành này.
Sún Lé vỗ tay một cái, Sún Lùn, Sún Rỗ mở cửa phòng bên cạnh, dẫn một
người bị trói, mình đầy thương tích, đầu bịt một tấm khăn. Sún Lé mở
khăn trùm đầu, thì ra là Công-tôn Thiệu.
Trưng Nhị giật mình :
– Các sư đệ, làm sao các sư đệ bắt được y ?
Sún Lùn nói :
– Khi Công-tôn Thiệu bắn Sún Lé, chúng em chui trong bụi cây đuổi theo y về đến đây. Y vào phủ điều khiển gia đình rút lui, rồi mới đeo kiếm
định đốc thúc quân tiếp tục chiến đấu. Mỗi đứa chúng em mang theo một
con trăn. Chúng em đồng quăng ra quấn y. Y hết dẫy nổi, chúng em mới
trói lại, chiếm phủ này.
Sún Rỗ tiếp :
– Bây giờ kho tàng của y thuộc về Lục Sún. Lục Sún đồng trấn thủ thành Bạch-đế. Ha, ha...
Sún Lé vỗ tay :
– Thành Bạch-đế này có bốn cửa, mỗi Sún trấn một cửa. Trung ương thì Sún Rỗ thống lĩnh. Sún Lé này làm quân sư. Binh sĩ có thêm 600 thần-ưng.
Tuyệt hảo, tuyệt hảo.
Sún Cao tiếp :
– Chúng ta sẽ vẽ hình lên cờ. Cờ của ta thì có một Sún cao nghệu, còn cờ Sún Rỗ thì có hình tổ ong.
Cứ thế, mỗi Sún một câu, làm Đặng Vũ không biết làm sao trả lời cho
xuôi. Trưng Nhị tìm ra một lối giải quyết, nàng muốn trêu Đặng Vũ, nháy
Hồ Đề nói :
– Có lẽ phải cho Lục Sún trấn thủ thành Bạch-đế mới được. Vì trong hịch
đã hứa như vậy. Nếu bảo Lục Sún không đủ tài trấn thủ, thì Lục Sún sẽ
không chịu, vì chúng đã xuất trận hai lần đều thành công. Nếu bảo chúng
còn nhỏ, thì tại sao lại cho chúng lâm trận.
Nàng nói với Đặng Vũ :
– Xin Đặng đại tư-mã cho biết sẽ đề cử ai làm phó tướng cho Lục Sún, vì chúng chưa đủ kinh nghiệm trị quân.
Đặng Vũ càng luống cuống nói với Trưng Nhị :
– Trưng cô nương, cô nương là quân sư, việc này xin để cô nương quyết định.
Trưng Nhị thấy để Lục Sún đùa vui như vậy cũng đủ. Nàng biết Lục Sún hơn ai hết : Cái gì cũng phải có lý, không được coi chúng là trẻ con thế
thôi. Nàng nghĩ : Không cho chúng làm Tổng trấn thì muôn ngàn lần chúng
không chịu. Chi bằng đem cái sở đoản của chúng ra dọa. Lục Sún là những
đứa trẻ ồn ào, sợ cô độc. Vậy hãy đem cái cô độc ra dọa chúng.
– Đặng tư-mã đồng ý cho Lục Sún trấn thủ thành Bạch-đế. Vậy Tham-tướng
đâu hãy lấy sổ sách ra, bàn giao thành cho Tây-vu Thiên-ưng lục tướng.
Tham tướng bưng ra một chồng sổ sách gần một trăm cuốn nói :
– Đây là sổ ghi chép lương thảo của thành. Xin Tiểu tướng quân ghi nhớ
trong đó chép gạo, muối, cá khô, bò, trâu, lợn, gà nuôi quân.
Sún Lé cầm lên coi, nó chỉ đọc được hai chữ trên bìa cuốn sổ. Nó lắc đầu nói với Sún Đen :
– Đen ơi ! Hỏng rồi mày thử đọc xem.
Sún Đen lắc đầu :
– Mày học giỏi nhất, cũng chỉ biết được, mười tám, mười chín chữ, mà còn chịu thua thì tao làm sao mà đọc được.
Viên Tham tướng đưa tiếp cuốn sổ ghi quân số, tên tuổi từng binh sĩ một. Cuốn sổ dày hơn gang tay. Tiếp theo là cuốn ghi kế hoạch phòng thủ.
Lục Sún nhìn nhau ngẩn người. Sún Rỗ nói với Sún Lé :
– Mày khôn nhất trong bọn, mày giữ sổ sách. Bọn tao chỉ biết Ục nhau thôi.
Viên Tham-tướng trình bày gần hai mươi loại sổ sách. Lục Sún ngơ ngẩn nhìn nhau chưa biết nói sao.Trưng Nhị tiếp :
– Sau đây bọn ta vào Thành-đô. Các sư đệ ở lại thành Bạch-đế cho đến già.
Lục Sún vào thành Bạch-đế bắt được Công-tôn Thiệu, đòi làm Tổng-trấn cho vui, chứ thật sự chúng đâu có thích làm quan. Bây giờ nghe Trưng Nhị
bảo chúng nó phải ở lại đây cả đời. Sáu đứa nhìn nhau, sợ hãi ra mặt.
Sún Hô là đứa nghĩ xa nhất, nó hỏi Hồ Đề :
– Sau khi đánh xong Thục, sư tỷ có về qua đây không ?
Hồ Đề lắc đầu :
– Bọn ta theo ngã Độ-khẩu về Lĩnh-nam. Mười năm sau, ta cho người đến thăm các sư đệ.
Sún Cao là đứa nhát nhất, nó nói :
– Thôi chúng mày ở lại mà làm Tổng trấn. Tao theo sư tỷ đánh Thành-đô
rồi trở về rừng Tây-vu. Chứ ở đây chỉ có sáu đứa, buồn bỏ mẹ đi í! Mười
năm sau sư tỷ mới đón về Lĩnh-nam thì chết bỏ bu !
Sún Lùn, Sún Rỗ, Sún Hô, Sún Đen cũng nói :
– Thôi bọn tao cũng không ham cái chức Tổng trấn đâu. Đã không biết chữ thì làm sao mà đọc sổ sách.
Sún Lé hỏi Đặng Vũ :
– Thưa Đại-tư-mã, luật nhà Hán có cho phép nhường chiến công cho nhau
không ? Ví như anh em chúng tôi có công có thể nhường cho một tướng khác chẳng hạn ?
Đặng Vũ gật đầu :
– Các em muốn tặng cho ai ?
Sún Lé nhìn các bạn nó rồi nói:
– Chúng mày ạ! Tao nghĩ rằng chúng mình còn nhỏ quá không làm Tổng-trấn
được, chi bằng nhường