Polaroid
Động Đình Hồ Ngoại Sử

Động Đình Hồ Ngoại Sử

Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 328991

Bình chọn: 7.00/10/899 lượt.

cánh vút lên trời bay

lượn. Sún Cao thổi bốn tiếng. Thần-ưng chia làm bốn toán lượn vòng tròn

trên bốn cửa thành.

Sún Cao nói:

– Chị Hồ Đề, em cho Thần-ưng thả thật thấp cho chị coi nghe.

Nó thổi bốn tiếng nữa. Thần-ưng từ trên cao lao xuống thành, tới sát

ngọn cây thì há mỏ cho những tờ hịch bay ra, rồi vút lên cao, hợp thành

đàn. Sún Cao cầm tù và thổi mấy tiếng, cả đoàn 100 Thần-ưng bay về đậu

trên cây cổ thụ trước trướng của Đặng Vũ. Trưng Nhị ra lệnh cho viên

tướng phụ trách tiếp vận chuẩn bị 2000 bó cỏ, mỗi bó nặng bốn cân, tẩm

dầu sẵn, đến giờ Dậu thì phải đủ. Nàng nói với Đặng Vũ:

– Chúng ta chuẩn bị đánh thành đêm nay.

Các tướng sĩ nghe Trưng Nhị nói vậy đều phấn khởi tinh thần, cho binh sĩ ăn uống, nghĩ ngơi, đợi đêm tấn công. Trưng Nhị thăng trướng truyền

lệnh;

– Trong thành hiện còn bốn vạn nhân mã, hai vạn Kỵ-binh tinh nhuệ. Nếu

chúng ta bức quá giặc cùng đường thì phải chống cự, sĩ tốt bị thương

nhiều. Chúng ta mở đường cho giặc chạy. Mục đích là chiếm thành tiêu hao nửa quân số là đủ. Suốt một giải phía Đông Ích-châu do Công-tôn Thiệu

chỉ huy. Các ải Lương-bình, Phong-đô, Võ-lăng cũng còn trên bốn vạn

người ngựa. Nếu chúng đồng kéo đến cứu thành Bạch-đế, thì không biết đến bao giờ chúng ta mới vào được Thành-đô. Đêm nay, làm sao chiếm được

thành Bạch-đế, giết được Công-tôn Thiệu thì suốt một giải phía Đông-Thục giặc như rắn mất đầu không người chỉ huy, chúng ta tiến dễ dàng. Đánh

thành, chúng ta mở cửa Tây và Bắc cho chúng chạy. Các đạo quân mai phục

phải đợi cho giặc đi qua một nửa rồi mới đổ ra đánh cắt nửa sau.

Các tướng đồng cúi đầu khâm phục. Trưng Nhị tiếp:

– Công-tôn Thiệu, Vũ Chu võ công cao cường. Ở đây có Đặng đại tư-mã,

Phiêu-kỵ đại tướng-quân Sầm Bành, Kiến-oai đại tướng-quân Cảnh Yểm,

Bô-lỗ đại tướng-quân Mã Vũ và sư tỷ Phật-Nguyệt địch lại chúng. Vậy sư

tỷ Phật-Nguyệt phụ trách bảo vệ Lục Sún đánh thành. Còn bốn vị phục binh từ Giang-khẩu đến Ôn-tuyền chặn đánh Công-tôn Thiệu, Vũ Chu. Sư đệ Hồ

Hác chia đội Thần-tượng ra làm bốn theo trợ chiến với các vị tướng quân.

– Đại tướng-quân Lưu Long và Lâu-thuyền tướng quân Đoàn Chí đặt dưới

quyền điều khiển của sư bá Lại Thế-Cường, dàn thủy quân từ Cổ-lăng đến

Vân-dương, không cho giặc qua sông, cũng để ngăn đạo quân từ Võ-lăng lên cứu viện.

– Chinh-lỗ đại tướng-quân Tế Tuân điều quân đánh vào cửa Bắc thành. Nhớ

đánh thật gấp không cho giặc ra khỏi thành. Sư thúc Trần Năng đi theo

giúp Cảnh tướng-quân.

– Chinh-di đại tướng-quân Tang Cung đánh cửa Nam, có sư muội Lê Chân trợ lực, cần giữ chắc không cho giặc xuất thành.

– Phấn-oai đại tướng-quân Lưu Hân, sư muội Phật-Nguyệt, Lục Sún và tôi đánh cửa Đông.

– Trận này hoàn toàn nhờ sức sư muội Hồ Đề và Tây-vu Thiên-ưng lục tướng.

Trưng Nhị ngừng một lúc tiếp:

– Thành Bạch-đế cao 20 trượng. Hào phía ngoài rộng 15 trượng, sâu 2

trượng. Dưới hào đầy chông gai, rất khó đánh. Hôm qua chúng ta tổn thất

gần một vạn người mà không thu được thắng lợi gì. Hôm nay phải tận dụng

đoàn Thần-ưng và Thần-phong.

Hồ Đề lắc đầu:

– Lần trước chúng ta dùng Thần-phong đánh Xuyên-khẩu, giặc đã biết rồi

nên đã chuẩn bị để chống lại. Chỉ cần đốt lên mấy cụm khói là đoàn

Thần-phong bỏ chạy. Em nghĩ chúng ta không nên dùng tới nữa thì hơn.

Trưng Nhị lặng thinh suy nghĩ một lúc lâu mới nói:

– Như vậy chúng ta chỉ có thể dùng Thần-ưng đốt thành mà thôi. Thành

Bạch-đế rất rộng, chúng ta đốt gì bây giờ? Và làm thế nào để đốt? Tôi

nghĩ nên đốt kho lương thực, làm nát lòng quân Thục và đốt dinh Công-tôn Thiệu. Vậy chúng ta cho Thần-ưng thả cỏ tẩm dầu, rồi dùng tên lửa bắn

lên là thành công.

Hồ Đề, Trần Năng, Lê Chân đồng gật đầu. Lại Thế-Cường là người kinh nghiệm nhiều, ông nói:

– Từ ngoài thành đến kho lương và dinh Công-tôn Thiệu khá xa, làm sao

chúng ta bắn tên lửa tới được? Chỉ có cách duy nhất cho Thần-ưng ngậm cỏ đốt sẵn từ ngoài thành thả vào tốt hơn.

Sún Đen lắc đầu:

– Sư bá! Nếu đốt sẵn cỏ ở ngoài cho Thần-ưng thả vào, chỉ nửa đường là cỏ cháy lớn, tất Thần-ưng bị nướng chín mất.

Trưng Nhị hỏi Phật-Nguyệt:

– Khinh công phái Long-biên tuyệt vời, vậy sư muội có cách nào vào trong thành được không?

Phật-Nguyệt lắc đầu:

– Tôi chỉ có thể vọt lên cao được hơn hai trượng mà thôi. Mà thành cao tới 20 trượng, làm sao vào được?

Sún Lé nheo mắt cười:

– Giả như có một sợi dây từ trên thành thòng xuống, sư tỷ cần bao nhiêu cái chớp mắt có thể lên trên thành?

Mọi người bật cười vì lối dùng chớp mắt làm đơn vị đo thời gian đó của

Sún Lé, nhưng ai cũng phải phục vì lối đo lường đó rất hợp với hoàn

cảnh.

Phật-Nguyệt ngơ ngác:

– Chỉ cần mười chớp mắt là đủ. Mỗi chớp mắt tôi lên được 2 trượng, với

20 trượng tôi cần mười chớp mắt. Nhưng trên mặt thành quân sĩ lăn đá,

bắn tên làm sao mà lên được. Trưng sư tỷ, sư tỷ định bảo tôi lên mặt

thành làm gì?

Trưng Nhị đáp:

– Sau khi thả cỏ tẩm dầu vào thành, sư muội châm lửa đốt kho lương và

dinh Công-tôn Thiệu. Công tác này cần người võ công cao. Hiện Trần Năng

với sư muội có thể địch lại Thiệu và Vũ Chu, nên tôi mới ngh