Cẩm Khê Di Hận
Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 327225
Bình chọn: 8.5.00/10/722 lượt.
ung thấy đã tìm ra manh mối vụ Huyền-âm độc chưởng, thì
việc theo dõi không mấy cần nữa. Song tính cẩn thận, hai người để Hồ Đề
tiếp tục dò la, biết đâu ?
Sáng hôm sau, Đào Thế-Kiệt tập họp anh hùng Lĩnh Nam, lên đường đi hồ Động-đình. Ông hỏi Nguyễn Giao-Chi:
– Cháu đã khỏe chưa?
Giao-Chi đứng dậy từ tạ:
– Vết thương lành rồi. Công lực cháu đã phục hồi. Hôm qua sư huynh
Công-tôn Thiệu cho cháu dùng Hà-thủ-ô, Nhân-sâm, Phục-linh, sức khỏe của cháu như thường, không có gì đáng lo nữa. Đa tạ sư bá.
Nói đến đây mặt nàng đỏ bừng lên, vì nghĩ đến hoàn cảnh bị thương, Đô Dương ghé miệng vào vú, mút chất độc cho nàng.
Đặng Thi-Sách nói:
– Các Sún đều đã trở về. Không thấy tung tích Sún Cao đâu. Bây giờ xin
Đào-hầu để Đào Kỳ, Phương-Dung với Sún Rỗ hộ tống Mã thái-hậu đi
Lạc-dương giao cho Quang-Vũ.
Đào Rhế-Kiệt gật đầu:
– Thôi chúng ta lên đường. Có ai đề nghị gì không?
Sún Rỗ nhìn Giao-Chi, rồi nó cười tủm tỉm :
– Sư phụ! Con muốn đề nghị một việc.
Đào Thế-Kiệt vốn thương học trò như con. Ông bảo Sún Rỗ:
– Con cứ nói.
Sún Rỗ đứng dậy nghiêm trang, làm ra vẻ ta đây là đệ tử danh gia:
– Thưa sư phụ! Thưa các vị anh hùng Lĩnh Nam. Mười một năm trước, khi sư phụ của tôi vắng mặt. Sư bá Nguyễn Tam-Trinh đứng ra gả tam sư tỷ
Thiều-Hoa cho Nghiêm đại ca. À quên Trần đại ca. Bây giờ hoàn cảnh Đô
đại ca với sư tỷ Giao-Chi cũng tương tự. Sư tỷ bị thương. Đô đại ca tùng quyền, vạch ngực, mút chất độc cứu sư tỷ. Sư tỷ là đệ tử danh môn chính phái, không thể để cho bất cứ người đàn ông nào đụng đến thân thể ngà
ngọc, trừ... ông chồng. Vậy con đề nghị: Sư phụ đứng ra gả sư tỷ
Giao-Chi cho Đô đại ca, để trả ơn vụ Hoàng sư tỷ ngày trước.
Đào Thế-Kiệt cười:
– Đúng đó! Đáng lý ra phải cưới xin đầy đủ. Song chúng ta đang trên
đường làm truyện vá trời. Ta đứng ra làm chủ cho hai cháu kết hôn. Sau
này sẽ cưới lại.
Đô Dương, Giao-Chi đến trước Đào Thế-Kiệt quì xuống lạy bốn lạy:
– Chúng cháu nguyện tuân lệnh sư bá.
Đào Thế-Kiệt nói lớn:
– Phu thê hướng về phương Nam, lễ tạ Quốc-tổ, Quốc-mẫu tám lạy.
Hai người làm theo. Đào Thế-Kiệt hô:
– Phu thê giao bái.
Đô Dương, Giao-Chi lạy nhau ba lạy.
Đào Thế-Kiệt hô:
– Xong rồi. Hai cháu bây giờ là vợ chồng. Hãy đứng dậy đi.
Công-tôn Thiệu, Vũ Chu cùng các tướng tới tặng quà mừng. Yến tiệc bày ra. Tiệc tàn, anh hùng Lĩnh Nam đi về phương Nam.
Đào Kỳ, Phương-Dung, Sún Rỗ đóng hai mươi cái tù xa giải bọn thị vệ
trong đó có cả Trịnh Quang, Hoàng Đức-Phi, Nguyễn Ngọc-Danh. Mã thái-hậu thì ngồi trên một xe ngựa, có màn che.
Đào Kỳ điểm lại, thiếu Hoàng Thị-Huệ. Chàng hỏi viên quan giữ tù. Y kính cẩn thưa:
– Hôm qua Tây-vu thiên ưng lục tướng đến lĩnh ra. Giờ này vẫn chưa trả về.
Đào Kỳ hỏi Sún Lé:
– Con Huệ lé đâu rồi?
Năm Sún nhìn nhau, ôm bụng cười lăn cười lộn. Đào Kỳ biết các Sún tác yêu tác quái gì đây. Chàng hỏi:
– Các sư đệ cho chim ưng ăn thịt rồi à?
Sún Lé ghé tai Đào Kỳ thuật:
– Trong lần hội quân ở Dương-bình-quan. Sư tỷ Hồ Đề tặng cho sư huynh
Công-tôn Thiệu mười con đười ươi đực, to lớn không thể tưởng được. Hôm
qua chúng nó lên cơn động đực chạy nhảy lung tung. Thằng Đen đề nghị bắt con Huệ lé cho đười ươi xài. Bọn em đồng ý, giao Huệ lé cho người giữ
đười ươi. Anh ta trói hai tay Huệ lé lại quẳng vào chuồng đười ươi. Mười con đười ươi xúm vào làm. Thế mà con Huệ lé vẫn chịu được. Nó không
những không sợ, mà còn tỏ ra khoái chí nữa.
Đào Kỳ nghe nói kinh hãi. Một lát, cai tù giải Hoàng Thị Huệ ra. Đào Kỳ truyền lệnh đóng tù xa, lên đường.
Phương-Dung ngồi cạnh Mã thái-hậu. Đào Kỳ cỡi ngựa Ô của Phương-Dung.
Sún Rỗ cỡi ngựa, trên đầu trăm Thần-ưng bay lượn theo tuần phòng.
Tối hôm đó tới Nghi-dương. Viên Thái-thú Nghi-dương, nghe tin vội ra ngoài thành đón. Y thấy Đào Kỳ thì chắp tay hành lễ:
– Thần, Tân Tang, Thái thú Nghi-dương, xin tham kiến Hán-trung vương và vương phi.
Đào Kỳ nói với y:
– Tôi hộ giá Mã thái-hậu về triều. Bảo rằng Mã thái-hậu là khâm phạm,
cũng không phải. Bảo là đương kim thái-hậu cũng chẳng đúng. Vậy không
dám phiền Thái-thú nhiều. Chỉ xin cho chúng tôi trú ngụ một đêm cũng đủ.
Thái thú Nghi-dương vội vã sai sửa sang chỗ cho Mã thái-hậu, Đào Kỳ, Phương-Dung ở. Truyền giam bọn thị vệ vào nhà tù.
Đợi cho Mã thái-hậu ngủ. Phương-Dung lén vào lấy trộm chiếc áo Hồ-cừu
của mụ. Nàng đem về phòng, dùng dao cắt chỉ ra. Quả nhiên phía trong, có nhiều chữ viết. Nàng đọc cho Đào Kỳ chép lại. Hai người không hiểu tý
gì về y học, nên chỉ biết chép nguyên văn. Chép xong Đào-Kỳ bàn:
– Chúng ta nên hủy chiếc áo này đi, thì Mã thái-hậu không còn hại người, rồi dùng nó để chế thuốc giải nữa.
Phương-Dung lắc đầu:
– Không nên. Ta cứ để đó, rình xem mụ chế thuốc ra sao đã. Biết đâu mụ
chẳng chép đơn thuốc giả hay thêm, bớt một vài vị thì sao?
Phương-Dung lén đem áo Hồ-cừu trả về chỗ cũ.
Sáng hôm sau, lại tiếp tục lên đường. Đến chiều tới Lạc-dương. Đào Kỳ gọi tướng giữ cổng thành Nam nói:
– Ngươi vào tâu với Thiên-tử rằng: Có Đào Kỳ, Phương-Dung ở Lĩnh Nam, hộ giá Mã thái-hậu về cung.
Quan giữ thành đã biết vụ Mã t