Insane
Cẩm Khê Di Hận

Cẩm Khê Di Hận

Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 326445

Bình chọn: 10.00/10/644 lượt.

c nhịp nhàng, mười đội quân tiến ra. Mỗi đội

đẩy một xe. Hai bên xe có ba mươi con hổ hộ tống.

Mã Huống hô binh sĩ chuẩn bị nghênh chiến. Thình lình các xe mở nắp ra.

Trên mỗi xe có một dàn Thần-nỏ. Nỏ-thần bắn loạt đầu. Gần ngàn thiết kị

ngã xuống. Ngựa hí, người kêu rung động trời đất. Nỏ-thần tác xạ loạt

thứ nhì, đàn thần hổ gầm lên xung vào trận. Khoảng nhai dập miếng trầu,

hơn hai ngàn thiết kị bị bắn ngã hết. Mã Huống dùng kiếm gạt tên, nhưng y vẫn bị thương ở vai. Y cùng trên trăm thiết kị sống sót lui trở lại.

Đào Nhất-Gia cầm tù và thổi một hồi. Các xe chở nỏ, đoàn Thần-hổ biến mất trong rừng.

Lưu Long cùng đại quân đã qua sông. Y vừa lên bờ, thấy Mã Huống cùng đám tàn quân người đầy thương tích chạy trở về. Lưu Long hỏi:

– Cái gì đã xảy ra?

Mã Huống đáp:

– Thần-nỏ, Thần-hổ.

Lưu Long cho dàn quân tiến lên. Chỉ thấy xác quân Hán, xác ngựa chồng

chất nhau ở ven rừng, máu còn tươi, chưa đông đặc. Lưu cho Tế-tác dò

thám, nhưng không một bóng người, một bóng thù.

Lưu chia quân làm hai cánh. Y lĩnh một cánh đi trước. Mã Huống lĩnh một

cánh đi sau. Đến đèo An-phùng, y cho quân xuống ngựa, vào rừng nghỉ ngơi nấu cơm ăn, chờ Mã Huống tới.

Bỗng có tiếng sáo tỉ tê, nỉ non từ đâu vọng lại. Lưu Long đã từng nhe

tiếng sáo này do Hồ Đề tấu một lần. Trong lòng y sinh hồi hộp. Thình

lình ngựa hí lên inh ỏi. Quân sĩ náo loạn la ôi ối:

– Rắn! Rắn nhiều quá! Rắn từ đâu đổ ra cắn ngựa.

Lưu Long rút gươm quát:

– Mau lấy lửa đốt lên đuổi rắn.

Bây giờ Lưu Long mới biết tiếng sáo tỉ tê, nỉ non, là hiệu lệnh cho

Thần-long tấn công. Đào Nhất-Gia ngồi trên ngọn cây cao. Chàng nhìn rất

rõ tình hình quân Lưu Long. Chàng bảo Lê Diệu-Tiên sư trưởng Thần-long:

– Em cho thu quân mau.

Diệu-Tiên cầm sáo thổi một hồi. Thần-long biến vào rừng mất. Trong khi

đó nào người, nào ngựa của Lưu Long hơn nghìn bị rắn cắn. Chúng xúm vào

cứu chữa lẫn nhau.

Lưu Long cho tế tác vào rừng dò thám, rừng vẫn im lìm, không một bóng người. Y tức đến điên người, lên được:

– Con mẹ nó thằng Sún Lé! Ông mà bắt được mày, thì ông băm ra thành từng miếng một.

Y cho lệnh tiến quân lên đèo An-phùng. Đứng trên đỉnh đồi, y chỉ cho các tướng nhìn về phía Đông:

– Kìa, núi Thường-sơn kia. Chúng ta phải chiếm núi bằng mọi giá. Từ đây

đến đó không xa bao nhiêu. Tế tác cho biết trên núi có hai vạn quân trấn đóng, ta có mười vạn, ta nuốt chúng như không.

Y cho lệnh đổ đồi. Quân xuống đến lưng chừng đèo, lại dồn cục. Kị mã trở lại báo:

– Thưa Quân-hầu, giữa đường có ba ngôi mộ mới chôn. Không biết địch có mưu kế gì. Xin Quân-hầu định liệu.

Lưu Long phi ngựa lên trước: Giữa đường, năm ngôi mộ mới đắp. Y cùng các tướng lại coi. Bất giác y nổi giận càn hông. Ngôi thứ nhất đề:

Nơi đây an giấc ngàn thu của Lưu Tú.

Mộ thứ nhì đề:

Nơi đây an giấc ngàn thu của con điếm già Mã Xuân-Hoa.

Còn ngôi thứ ba đề:

Nơi an nghỉ ngàn thu của đại công thần lòn trôn nhà Hán là Lưu Long

Giữa ngôi mộ có lá cờ Lĩnh-Nam phất phới. Lưu Long phóng chưởng đánh vào cột cờ đến rắc một tiếng. Cột cờ từ từ đổ xuống.

Lập tức nhiều tiếng hú rung động rừng núi. Đá từ trên cao lăn xuống ầm ầm. Lưu Long tỉnh ngộ chửi thầm:

– Ta bị trúng kế bọn Lĩnh-Nam. Thì ra chúng dùng cột cờ trêu tức ta. Ta đánh gẫy cột cờ, tức hiệu lệnh cho đoàn Thần-hầu lăn đá.

Y truyền lệnh cho quân đổ đèo gấp. Thế là đoàn quân của y với Mã Huống

bị cắt làm đôi. Xuống đến chân đèo. Y nhìn lại, trên chót vót đỉnh núi

Đào Nhất-Gia với quận chúa Lý Lan-Anh đang ngồi tấu nhạc, uống trà. Đào

Nhất-Gia nói lớn:

– Lưu tướng quân! Tương-dương cửu hùng trước sau Sầm Bành, Tế Tuân bị sư huynh ta giết. Cảnh Yểm rơi đầu ở điện Vị-ương. Tang Cung, Lưu Hân bị

chúng ta cho Thần ưng ăn thịt. Nay chỉ còn Mã Vũ, Phùng Tuấn, Đoàn Chí,

với ngươi. Hôm nay ngươi phải chết.

Lưu Long giận cành hông. Y truyền lệnh cho quân vây đồi bắt Đào

Nhất-Gia. Quân sĩ vừa đến sát chân đồi. Từ trong các bụi cây, mười dàn

Thần-nỏ bắn ra tua tủa. Thiết-kị bị trúng tên. Người ngựa chồng chất lên nhau. Từ hai phía hông, đoàn Thần-hổ, Thần-báo gầm lên rung động trời

đất, đổ ra chọc sâu vào trận Hán. Thiết-kị lui trở lại.

Từ lúc qua sông đến giờ. Lưu Long chỉ thấy có một Sún Lé với quận chúa

Lý Lan-Anh. Đoàn thiết kị hùng tráng của y chết hơn ba ngàn, mà y chưa

được bắn một mũi tên, đánh một chiêu võ. Y cho rút lui ra xa. Chờ hậu

quân của Mã Huống.

Thám mã báo: Sau khi Đào Nhất-Gia cho Thần-hầu lăn đá cắt mặt đường lên

núi của hậu quân. Nó ra lệnh cho Đào Khang, sư trưởng Thần-tượng, từ

trong rừng xông ra tấn công. Giao chiến được hơn giờ, Mã Huống phải cho

quân rút lui về bên kia sông Chương-giang.

Bây giờ Lưu Long mới cảm thấy lo sợ. Tiến lên, không biết sẽ ra sao. Lui lại, đường không có. Y hối hận, chỉ vì nghe lời Mã thái-hậu đốc thúc,

muốn lập công đầu, hăm hở đi trước. Bây giờ không biết có sống mà về

được không?

Mãi tới lúc mặt trời lên. Y mới được tin cho biết Phùng Đức đem quân

vượt sông Đông-khê, đã tới Thường-sơn. Y vội vã cho quân tiến lên, giao

hội được với Phùng Đức.

– Tình hình thế nào?

Phùng Đ