Cẩm Khê Di Hận
Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 326984
Bình chọn: 9.00/10/698 lượt.
ĩnh trọng binh toàn quốc. Không lẽ y lại
chịu lui ? Y nghĩ rằng: Quân của y toàn quân thiện chiến. Trong khi
Lĩnh-Nam chỉ có năm vạn binh thiện chiến. Quá nửa người Hán. Còn lại
toàn binh mới mộ, tướng mới cầm quân. Y không sợ, quyết định:
– Trước đây Lĩnh-Nam vương đánh Thục bằng bốn mũi : Độ-khẩu, Kim-sơn,
Kinh-châu, Hán-trung. Nay ta đánh Lĩnh-Nam cũng bằng hai đạo kỳ binh.
Một đạo vượt Kim-sơn, đổ xuống Xích-thủy. Một đạo vượt Ô-giang. Hai đạo
này thình lình đổ ra, tất Đào Kỳ đem quân Quế-lâm lên nghinh chiến. Bấy
giờ ta cho quân vượt Kim-sa-giang đánh xuống Tượng-quận. Đào Kỳ sẽ bó
tay, không còn quân cứu viện. Tượng-quận chỉ có năm vạn binh. Ta đổ hai
mươi vạn binh xuống đánh, hẳn phải chiếm được.
Các tướng đều khâm phục. Ngô Hán nói với Công-tôn Thi:
– Việc đánh bảy châu quận Ích-châu, để Hán-trung vương. Ích-châu được
phong cho Vương-gia. Vương Nguyên là giặc trong nhà, để Vương-gia lo
liệu. Xin Vương-gia cho biết tôn ý.
Công-tôn Thi nghe lời Lê Đạo-Sinh, phản cha, hại anh, những tưởng được
kế nghiệp cha, làm vua Ích-châu, Hán-trung. Chỉ phải chịu khuất nhận sắc phong của Quang-Vũ. Không ngờ, Kinh-châu vào tay Vũ Hỷ. Hán-trung,
Thành-đô vào tay Lê Đạo-Sinh. Cuối cùng Lê Đạo-Sinh cũng phải trao thành trì cho Ngô Hán, về lĩnh chức Lĩnh-Nam công, trong khi Lĩnh-Nam nằm
trong tay hoàng đế Trưng Trắc. Vũ Hỷ được phong hầu, mà đất thụ phong
vẫn còn ở trong tay người Việt. Y phải trao Kinh-châu do Mã Viện trấn
giữ.
Từ hồi ấy đến giờ, Công-tôn Thi đem tướng sĩ thuộc quyền, đi trước, đánh người nhà. Ngô Hán đi sau tiếp ứng. Đánh đến đâu, Ngô lại cho người
tiếp nhận đến đó. Binh hao, tướng tổn là binh của y, mà vẫn chỉ được cái danh Hán-trung vương hão huyền. Bây giờ Ngô Hán lại đẩy y phải lâm
chiến, đánh nốt bảy châu quận trong tay Vương Nguyên. Y đã linh cảm
thấy, sau khi diệt Vương Nguyên, bản thân y khó toàn.
Y miễn cưỡng đứng lên nói:
– Xin Đại tư-mã cứ yên tâm. Quân mã của tôi trên mười vạn người. Chỉ cần Đại tư-mã đánh xuống Tượng-quận. Quân Lĩnh-Nam rút đi, chúng tôi chiếm
lại bảy châu quận như trở bàn tay.
Ngô Hán hài lòng tiếp:
– Đạo Ô-giang thế nào cũng gặp trọng binh của Đào Kỳ từ Quế-lâm cứu
viện. Vậy tham quân Vương Hữu-Bằng làm chủ tướng. Đô đốc Lý Thái-Hiên
làm phó tướng. Khi vượt Ô-giang đánh vào Quế-lâm mà thấy quân Đào Kỳ
tới, phải đóng đồn chắc chắn cự địch. Mục đích cầm chân đạo binh trừ bị
của Đào Kỳ. Nhược bằng Đào Kỳ không gửi quân tiếp viện, thì đánh thẳng
vào bắc Tượng-quận, hợp với đạo binh của Chu Á-Dũng. Tham quân lĩnh năm
vạn bộ binh, ba vạn kị binh, cùng với năm vạn thủy binh.
Ngô Hán trao binh phù cho Chu Á-Dũng:
– Tướng quân mang ba vạn bộ binh, lên núi Kim-sơn, xuất phát từ Mỹ-cơ
vượt Trường-giang vào Kim-sa-giang đánh Chiêu-thông. Từ Chiêu-thông đánh thẳng về Bồ-lăng, uy hiếp Khúc-tĩnh.
Ngô Hán lấy binh phù trao cho Lưu Thương:
– Đạo binh thứ nhất do Hoành-dã đại tướng-quân Sơn-tang hầu vượt
Kim-sa-giang đánh thẳng về Khúc-tĩnh. Quân-hầu lĩnh năm vạn bộ binh, ba
vạn thủy binh, ba vạn kị binh.
Ngô Hán liếc nhìn Cáp Diên:
– Hổ-nha đại tướng-quân An-bình hầu cùng tôi mang đại quân bức Mễ-dịch,
Độ-khẩu, đánh thẳng vào Tượng-quận. Nếu Phùng Vĩnh-Hoa rút đạo binh
Tượng-quận giúp Vương Nguyên về. Chúng ta bắt Vương Nguyên không khó.
Ngược lại y thị để đạo binh Tượng-quận lại giúp Vương Nguyên thì
Tượng-quận bỏ trống. Chúng ta lấy Tượng-quận như thò tay vào túi lấy đồ. Hôm nay là ngày 10 tháng hai. Hẹn đúng ngày 16 tháng ba tất cả đồng
loạt tấn công vào Lĩnh-Nam. Xin Hoài-dương hầu chuẩn bị binh mã. Khi
Hán-trung vương đánh đến đâu, tiếp quản thành trì. Để Vương-gia có thể
rảnh tay tiến binh.
Vương Bá biết Ngô Hán nhận chỉ dụ của Quang-Vũ, xua Công-tôn Thi xung
vào chỗ chết đánh chiếm thành trì. Chiếm rồi, Hán tiếp quản. Rút cục
Công-tôn Thi vẫn tay trắng.
Tan buổi họp, Vương Bá dẫn Chu Tái-Kênh, Trần Năng, Đinh Xuân-Hoa trở về Thành-đô. Vương Bá thở dài:
– Ngô Hán quả có tài dùng binh. Tôi ước tính, dù hai đạo Kinh-châu, Nam-hải không xuất binh. Y cũng chiếm được Tượng-quận.
Trần Năng lắc đầu:
– Ngô Hán cầm quân đã lâu. Kinh nghiệm có thừa. Sau khi bị chúng tôi lừa một trận, y khôn ra. Trước đây, y đã tiến sát Thành-đô. Sơ xuất một
chút, bị chúng tôi lừa, chỉ còn một người, một ngựa về Trường-an chịu
tội. Bây giờ y thiết kế làm như đánh Tượng-quận. Thực ra Tượng-quận là
hư. Bảy châu quận Ích-châu còn lại mới là thực. Y đã thông minh lại tài
trí, nay thấy Thiên tử ân sủng Quân-hầu, nghi ngờ y. Gì mà y không hiểu? Cho nên kế hoạch y dự trù vậy, mà không phải vậy. Cứ suy ngay một việc: Y cầm quân bấy lâu, y biết rõ tình hình Vương Nguyên, Tượng-quận. Thế
mà trong buổi họp, y không trình bày tình hình địch. Rõ ràng y sợ sau
này Quân-hầu tranh công với y. Vậy tốt hơn hết, Quân-hầu phải cử tế tác
dò xét tình hình bên địch, cùng tình hình Ngô Hán một lúc, đến khi cần
thì ra tay.
Vương Bá ngẫm nghĩ một lúc, rồi nói:
– Đúng như lời phu nhân nhận xét. Bây giờ ta phải cử người dọ xét tình
hình Ngô Hán, Vương Nguyên và Tượng-