Cẩm Khê Di Hận
Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 326940
Bình chọn: 10.00/10/694 lượt.
ong nữ, một trong Lục-phong nữ đánh trận Xuyên-khẩu, Bạch-đế, Trường-an. Khi thành đại nghiệp, Trưng hoàng
đế phong Lục-phong nữ là Thiên-Phong lục công chúa. Thiên-Phong lục công chúa tuân chỉ dụ hoàng đế huấn luyện được hơn năm trăm thiếu nữ biết
chỉ huy Thần-phong. Nàng hiện chỉ huy Thần-phong thuộc quân đoàn sáu
Tây-vu yểm trợ đạo Tượng-quận. Sư của nàng gồm có năm mươi thiếu nữ, chỉ huy hàng mấy triệu ong. Nàng nghe Chu Tái-Kênh khảng khái nhận nhiệm vụ nguy hiểm. Hùng khí bốc dậy, nàng nói:
– Theo em nghĩ, lòng người khó dò. Em xin lĩnh sư Thần-phong cùng với
anh Cao Đà dẫn sư Thần-hổ phục ở Nga-biên. Trường hợp Chu lão bá, Vương
tiên sinh thất bại, cứ chạy đến đó. Chúng em tung Thần-phong, Thần-hổ
cản đường. Trong đêm tối, dù chúng có trăm vạn hùng binh, cũng bó tay.
Vũ Lăng, sư trưởng Thần-ưng tiếp:
– Em gửi theo Thanh-Phong công chúa một đội Thần-ưng. Nếu có gì nguy hiểm. Chúng sẽ bay về cầu cứu.
Phùng Vĩnh-Hoa gật đầu.
Đoàn người ăn cơm chiều xong, lấy ngựa lên đường, xe chở Thần-hổ, Thần-phong cùng lục tục lên đường theo.
Phùng Vĩnh-Hoa ngồi viết biểu tâu về triều đình Lĩnh-Nam và bản dinh Đại tư-mã Đào Kỳ đầy đủ chi tiết kế hoạch dự tính. Bà xin hoàng đế, Đại
tư-mã duyệt xét kế hoạch, tùy nghi tiếp viện. Biểu viết xong, sai
Thần-ưng mang đi liền. Bà đi đi, lại lại trong dinh, lòng đầy lo lắng,
thỉnh thoảng lại thở dài. Đào Tam-Lang thắc mắc:
– Chị Vĩnh-Hoa. Không biết chị có điều gì không an tâm?
Phùng Vĩnh-Hoa gật đầu:
– Tuy chưa đánh nhau. Nhưng ta biết trận này sẽ thắng Ngô Hán. Sau khi
thắng, ít nhất ta cũng tổn thất từ hai tới ba vạn quân. Ta cần có tráng
đinh bổ xung. Tráng đinh phải có thời gian một tới hai năm mới có thể
trở thành binh sĩ thiện chiến. Nếu Ngô Hán lại xua đại binh đánh xuống.
Ta lấy quân đâu ngăn cản y? Huống hồ kể cả quân Tượng-quận, ta chỉ có
mười vạn. Trong khi Ngô Hán tới hai mươi vạn. Hết hai mươi vạn này. Y có hai mươi vạn khác.
Đào Tam-Lang hiểu ra:
– Bấy giờ ta cứ thủ trong thành. Dễ gì y đánh được?
Phùng Vĩnh-Hoa thở dài:
– Dĩ nhiên chỉ có đường đó.
Đêm đã sang canh tư. Phùng Vĩnh-Hoa luôn ngửa mặt lên trời theo dõi tin
tức Thần-ưng báo về. Bà mệt quá, vừa chợp mắt đi một chút, có tiếng
Thần-ưng ré trên không. Bà vội chạy ra coi:
Một Thần-ưng đáp xuống. Sư trưởng Vũ Lăng gỡ thư ở ống tre dưới chân
Thần-ưng trình Phùng Vĩnh-Hoa. Bà mở ra đọc. Vỏn vẹn mấy chữ: Đại sự
hoàn hảo. Bà mừng quá, mặt tươi lên. Một lát có tiếng chân ngựa phi, rồi Chu Tái-Kênh, Vương Nguyên về tới. Vương Nguyên vào trướng. Ông tường
thuật sơ lược:
– Chúng tôi vào đến dinh Công-tôn Thi. Y cùng vợ con đang ôm nhau khóc.
Theo y dự đoán, chắc chắn khi chiếm xong Ích-châu, Quang-Vũ sẽ ra lệnh
giết y. Y hối hận đã hại cha, giết anh, phá sự nghiệp Thục. Giữa lúc đó
chúng tôi đẩy cửa bước vào. Y tưởng tôi tới giết y. Y quì xuống xin chịu tội. Tôi giảng cho y biết rằng tôi tới để tôn y làm hoàng đế Thục, nếu y chịu đem bản bộ quân mã đánh úp Ngô Hán. Tôi thuyết rằng, với quân sĩ
của y, với tài dùng binh của tôi, mà đánh tập hậu Ngô Hán. Rồi cùng một
lúc, Lĩnh-Nam đánh trước mặt. Ngô Hán tất bại. Chúng tôi tiến về chiếm
lại Thành-đô. Biết đâu chẳng tái lập lại nghiệp cũ ? Bằng như ngồi chờ
Quang-Vũ giết. Y bẻ tên thề. Để y yên lòng, tôi quì xuống khấu đầu gọi y là hoàng thượng. Y mừng quá.
Phùng Vĩnh-Hoa thở phào. Bà truyền mời các tướng soái bí mật về họp ở
Độ-khẩu để nhận lệnh. Ba hôm sau các tướng soái Thục, Việt đều tề tựu.
Tuy Phùng Vĩnh-Hoa lĩnh chức Tư-đồ, một trong ba đại thần lớn nhất triều Lĩnh-Nam. Nhưng bà vẫn nể Tượng-quận tam-anh. Bà mời ba vị ngồi ở ghế
ngang hàng. Đầu tiên bà trình bày diễn tiến mỗi việc triều Hán, cùng
quyết tâm diệt Lĩnh-Nam của Quang-Vũ, cho đến kế sách đánh Lĩnh-Nam.
Khác với tổ chức triều Hán. Tướng soái ra lệnh, người dưới chỉ biết tuân theo, và biết nhiệm vụ của mình. Nguyên do Quang-Vũ không tin người
dưới, chỉ cho biết một phần kế hoạch. Nếu tướng sĩ có làm phản cũng
không sợ. Ngược lại triều đình Lĩnh-Nam gồm toàn những người đồng tâm
nhất trí. Hoàng đế Trưng Trắc ban chỉ dụ: Khi họp bàn kế sách đánh giặc. Các tướng tham dự đều được góp ý kiến, được thông qua mọi chi tiết. Để
lỡ ra một tướng tử trận. Bất cứ tướng nào khác cũng có thể thay thế.
Bà hỏi Tượng-quận vương Hàn Bạch:
– Xin Vương gia cho biết, lương thảo tích trữ đủ cho binh sĩ dùng trong bao lâu?
Hàn Bạch đáp:
– Công chúa đừng lo. Tượng-quận không thu thuế của dân, cất thành kho
như Hán, Thục. Các Lạc-hầu, Lạc-tướng có bổn phận thu thuế trong trang
ấp của mình, rồi cất đó. Vì vậy lương thực Tượng-quận không chứa thành
kho. Quân giặc không đột nhập đốt được. Lương thảo hiện đủ dùng trong
vòng một năm cho quân địa phương và hai năm cho đạo Tượng-quận. Nếu có
viện binh từ Quế-lâm tới, chúng tôi đủ chu cấp trong sáu tháng.
Tư mã Hàn Đức trình bày tiếp:
– Lạc vương có ba quân bộ, một quân kị, một quân thủy. Tổng cộng khoảng
năm vạn người. Còn quân của Lạc-công, tráng đinh các trang, bao gồm tất
cả nam nữ tuổi từ mười sáu tới năm mươi.
Phù