Cẩm Khê Di Hận
Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 326931
Bình chọn: 10.00/10/693 lượt.
iếu có Vương Lộc trấn thủ Mỹ-cơ. Vương
Thọ trấn thủ Việt-tây. Anh hùng Lĩnh-Nam trợ Thục hiện diện đầy đủ.
Chu Tái-Kênh tường trình chi tiết những gì tai nghe, mắt thấy ở Lạc-dương, Thành-đô. Kế hoạch Ngô Hán đánh Lĩnh-Nam.
Vương Nguyên, Phùng Vĩnh-Hoa cũng trầm tư. Trong phòng họp, không khí
nặng nề, gần như một con ruồi bay qua, cử tọa đều nghe tiếng.
Phùng Vĩnh-Hoa ngửng mặt lên trời than:
– Hai mươi vạn quân Ngô Hán, tôi không sợ, mà sợ thầy trò Lê Đạo-Sinh.
Đương nhiên năm đạo quân Ngô đánh xuống Tượng-quận. Tôi phải xử dụng
quân Tượng-quận nghinh chiến. Quang-Vũ chỉ dụ cho Ngô Hán dẫn quân nhìn
Công-tôn Thi đánh Vương sư thúc. Nhìn Lê Đạo-Sinh đánh với chúng tôi.
Sau trận chiến, dù bên nào thắng, y cũng xua quân đánh sang. Giờ này,
không thấy bóng dáng thầy trò Lê ở đâu, làm gì? Mà chỉ thấy Ngô xua quân đánh sang. Tôi sợ thình lình thầy trò Lê xuất hiện.
Trấn-bắc hầu tướng Lê Đông-Giang đứng dậy. Chàng hắng giọng nói:
– Thưa các vị sư bá, sư thúc, sư huynh, sư tỷ. Hoàn cảnh của chúng ta
bây giờ, nước thì nghèo, dân thì ít, mà phải đối phó với đại quân
Trung-nguyên. Vì vậy chúng ta đành chấp nhận hy sinh. Trước đây trong
thơì gian Cửu-chân vương Đô Dương theo Quang-Vũ. Bấy giờ Hán ít quân,
Vương Mãng nhiều quân. Đô Vương-gia tình nguyện hy sinh, dẫn đoàn cảm tử đốt lương thảo địch. Vì vậy Vương Mãng bị bại. Bây giờ chúng ta cũng áp dụng lối đánh đó. Lương thảo của Hán hiện để ở Hán-nguyên, Bồ-lăng.
Quân đoàn sáu Tây-vu chúng tôi tình nguyện hy sinh tính mệnh, đột nhập
hai nơi đó đốt lương thảo. Lương thảo cạn. Ngô Hán không thể tiến binh
được. Mặt khác đã có Chu, Đinh sư bá với Trần sư tỷ ở cạnh Vương Bá,
khích y tiếp tế lương thảo chậm trễ. Như vậy Ngô Hán ắt thất bại. Trong
khi quân Hán thiếu lương dao động. Chúng ta đánh một trận lớn, thì phá
được. Khi Ngô bại, Vương Bá thay thế. Ta không sợ nữa.
Phùng Vĩnh-Hoa thở phào một tiếng:
– Chị cũng đang nghĩ như thế. Ngặt vì không biết có tướng nào dám hy sinh không? Vì vậy chưa dám nói ra.
Phiêu-kị đại tướng-quân Đào Chiêu-Hiển cười:
– Chị Vĩnh-Hoa! Chị bác học, thì bác học thực. Song chị hay đa nghi.
Trong tâm chắc chị nghĩ chỉ mình chị có thể hy sinh mạng sống cho
Lĩnh-Nam, còn những người khác thì chưa chắc. Có đúng thế không?
– Dĩ nhiên chị nghĩ thế.
Đào Chiêu-Hiển quay lại hỏi các tướng:
– Nếu cần chết, cho Lĩnh-Nam sống. Ai dám chịu chết?
Cả phòng đều hô:
– Tôi!
Đào Chiêu-Hiển cười:
– Đấy có phải chị đa nghi không? Chết, đau đớn, ai mà chẳng sợ. Bọn
chúng em sợ đau, sợ chết lắm chứ. Nhưng có một thứ đáng sợ hơn, là cái
sợ mất nước. Cái sợ bị người Hán cai trị. Cho nên chúng ta ai cũng sẵn
sàng chết cho Lĩnh-Nam cả.
Phùng Vĩnh-Hoa gật đầu:
– Chị xin lỗi Chiêu-Hiển. Như vậy được rồi. Chúng ta phá Ngô Hán dễ
dàng. Ta làm quân sư cho Ngô một thời gian. Ngô hiểu ta, ta hiểu Ngô.
Trận đánh này là cuộc đấu trí giữa hai đối thủ biết nhau quá nhiều.
Bà nói với Trần-gia tam-nương:
– Trước khi tiến quân, cần giữ căn bản cho vững. Ngô Hán, Cáp Diên, Lưu
Thương hăm hở đánh xuống Tượng-quận. Một giải bảy thành từ Độ-khẩu đến
Hán-nguyên cần giữ vững. Độ-khẩu đã có Tượng-quận tam-anh. Vậy Trần-gia
Tam-nương mỗi người lĩnh mười dàn Nỏ-thần trấn giữ ba thành Đức-xương,
Tây-xương, Phổ-khách.
Bà quay lại hỏi Vương Nguyên:
– Vương sư thúc! Trước đây sư thúc Công-tôn Khôi cướp vợ, tàn hại cuộc
đời sư thúc. Sư thúc sẵn sàng bỏ thù nhà, cứu Thục. Bây giờ tôi xin sư
thúc một lần nữa bỏ thù nhà cứu Thục. Mong sư thúc nhận lời cho.
Vương Nguyên khẳng khái:
– Bất cứ làm việc gì, cho Thục tồn tại. Tôi đều làm hết.
Phùng Vĩnh-Hoa chỉ lên bản đồ:
– Chúng ta phải đối đầu với năm đạo quân. Một là đạo kỳ binh Vương
Hữu-Bằng. Hai là đạo của Chu Á-Dũng. Ba là đạo Kim-sa-giang của Lưu
Thương. Bốn là đạo Độ-khẩu của Cáp Diên. Năm làø đạo Hán-nguyên của
Công-tôn Thi. Trước đây Ngô Hán biến Công-tôn Thi của Thục thành đạo
quân Hán. Bây giờ chúng ta lại biến quân Vương Bá, Công-tôn Thi của Hán
thành quân Thục.
Vương Nguyên vỗ tay cười:
– Phải như vậy! Chỉ có kế đó mà thôi.
Đào Đô-Thống ngơ ngác hỏi:
– Kế gì vậy?
Phùng Vĩnh-Hoa giảng:
– Công-tôn Thi phản cha, giết anh, hại phái Thiên-sơn tan nát. Cho đến
nay, y chỉ còn được cái danh Hán-trung vương. Đất không còn, quyền thì
không. Y bị Ngô Hán đày đi trước, dùng người Thục đánh người Thục. Y hối thì đã lỡ. Vì vậy tôi mới xin Vương sư thúc bỏ thù nhà. Người bí mật
đến dinh của y thuyết y đem quân phản Hán. Vương sư thúc nhún mình, tôn y làm Hoàng-đế, chắc y sẽ nghe theo. Như vậy ta biến đạo quân của y thành đạo quân phản Hán. Có điều Vương sư thúc đi thuyết khách, lỡ y không
nghe theo trở mặt bắt Vương sư thúc thì hỏng bét. Vi vậy cần có người võ công thực cao, theo đề phòng mới được.
Phùng Vĩnh-Hoa đưa mắt nhìn Chu Tái-Kênh. Chu Tái-Kênh hiểu ý. Bà đứng lên nói:
– Được, ta đi với Vương huynh. Vạn nhất y trở mặt. Ta giết chết y tại
chỗ. Từ đây đến Hán-nguyên không xa. Chúng ta lên đường ngay bây giờ.
Đến đêm đột nhập dinh của y.
Phạm Nga-Nương, trước đây là Thanh-Ph