Cẩm Khê Di Hận
Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 327015
Bình chọn: 8.00/10/701 lượt.
ới được diện kiến với phu nhân. Thực là tam sinh hữu hạnh.
Trần Năng lại giới thiệu Đinh Xuân-Hoa:
– Vị này là thái sư mẫu của chồng tôi.
Vương Bá không biết võ công của Đinh Xuân-Hoa ra sao. Trong đầu y nghĩ:
Chỉ cần võ công bà ngang với Trần Năng cũng đủ. Y cung kính nói:
– Tiểu tướng mới được sắc phong làm Thứ sử Thành-đô, kiêm tổng trấn
Ích-châu. Trên đường đi nhậm chức, gặp các vị. Có đôi chút hiểu lầm.
Mong các vị thứ lỗi.
Chu Tái-Kênh đã nghĩ được một kế. Bà móc túi ra ba cái thẻ bài khắc con phụng của Mã thái-hậu:
– Thì ra quân hầu mới được tân thăng. Mừng cho ngài. Chúng tôi tuân chỉ dụ Thái-hậu, vào Thành-đô, rồi đi Lĩnh-Nam có việc khẩn.
Vương Bá cầm thẻ bài xem xét kỹ. Y trả lại Chu Tái-Kênh nói:
– Các vị là khâm sai của Mã thái-hậu. Hèn gì võ công cao thâm. Tiểu
tướng cả gan, dám xin các vị đi cùng cho vui. Không biết các vị có chấp
thuận không?
Chu Tái-Kênh đáp:
– Như vậy chúng tôi mạo phạm quá. Nào chúng ta cùng lên đường.
Trần Năng móc trong túi ra bình thuốc nhỏ đến trước mặt Phạm An. Bà lấy
viên thuốc để lên tay búng đến véo một cái. Viên thuốc quay tròn với tốc độ thật mau. Khi sắp chạm vào đầu gối Phạm An thì vỡ tan thành bụi. Bụi thuốc phủ lên đầu gối Phạm An. Đầu gối y hết sưng liền.
Phạm An cung kính:
– Đa tạ Y-tiên.
Trên đường đi, Chu Tái-Kênh dò la Vương Bá:
– Chúng tôi tối tăm lắm. Dám hỏi hiện giữa Xa-kị đại tướng quân Ngô Hán với Vương Thứ-sử, ai ở trên?
Vương Bá đáp:
– Chúng tôi đều được phong hầu cả. Không ai ở trên ai. Ngô tướng quân
cầm quân đánh sang Lĩnh-Nam. Còn tôi thì trấn thủ thay cho người.
Trần Năng đã kinh nghiệm qua vụ Trần Tự-Sơn, với những khúc mắc trong
quan trường. Bà nhận ra chủ ý của Quang-Vũ: Y trao đại quân cho Ngô Hán
mà trong lòng nghi ngờ. Ngô vừa đánh chiếm được Trường-an, triều đình đã vội cử người thay thế. Khi Ngô chiếm xong Hán-trung, triều đình lại cử
người trấn thủ. Bây giờ Ngô chiếm được Ích-châu. Quang-Vũ muốn cho y
đánh xuống Lĩnh-Nam, vì sợ Ngô nắm Ích-châu, Lĩnh-Nam, lỡ y trở mặt thì
nguy. Vì vậy y mới nghĩ đến cử người đi trấn Ích-châu. Hai hôm sau đoàn người của Vương Bá, Chu Tái Kênh tới Thành-đô. Ngô Hán
cùng Vương Bá làm lễ trao quyền. Ngay tối hôm đó, Vương mời bọn Chu
Tái-Kênh với các nghĩa đệ hội họp. Chu Tái-Kênh đề nghị:
– Các nghĩa đệ theo Thứ-sử, thì một là vì muốn giúp nghĩa huynh. Hai, là muốn có chút danh với đời. Bây giờ đương lúc đắc chí. Thứ-sử hãy giao
binh quyền cho các nghĩa đệ trước.
Năm nghĩa đệ của Vương Bá nhìn Chu Tái-Kênh với con mắt biết ơn. Vương
Bá gật đầu. Trần Năng từng cầm quân đánh Thục. Bà hiểu hết tình hình. Bà nói:
– Một giải phía Bắc gồm Dương-bình-quan, Kiếm-các, Giang-du, Cẩm-dương
nên trao cho Ngô tướng quân. Phía đông từ Ba-trung đến Phong-đô, Bạch-đế nên trao cho Vũ tướng quân. Phía tây vùng Kiên-định, nên trao cho Lê
tướng quân. Phía nam từ Long-xương trở xuống giao xin trao cho Hà tướng
quân. Còn một giải Hán-nguyên thì nhất định phải trao cho Phạm tướng
quân.
Vương Bá gật đầu:
– Lời Y-tiên thực hợp ý tôi. Chỉ hiềm một điều, các nghĩa đệ đi hết. Trong tay tôi không còn cao thủ giữ Thành-đô.
Ngô Bình cười:
– Đại ca quên mất ba vị đây sao? Bàn về võ công, bọn đệ không thể nào so với y tiên. Chứ đừng nói hai vị Chu, Đinh phu nhân.
Vương Bá nghĩ ra:
– Ta quên mất.
Vương Bá dành cho bọn Chu Tái-Kênh một ngôi nhà lớn, trước đây là cung
điện Thái-hậu đất Thục. Ba người có đủ kẻ hầu, quân lính sai phái. Các
tướng sĩ Hán ở Thành-đô thấy ba người là khâm sai của Mã thái-hậu, võ
công cao cường, họ đều kính nể.
Chiều hôm ấy, Vương Bá thân tới thăm ba người. Y nói với Chu Tái-Kênh:
– Ngô Hán sai cầm binh phù mời tôi tới Hán-nguyên hội, bàn truyện đánh
Vương Nguyên. Vương Nguyên cùng hai con Vương Lộc, Vương Thọ còn giữ
được bảy thành phía Nam. Tôi muốn mời ba vị cùng đi.
Trần Năng đáp:
– Như thế cũng được. Có lẽ chúng tôi phải giả trai, mặc quần áo như ba
võ tướng. Mọi người đều phải ăn mấy trái ổi xanh, để tiếng khàn khàn như đàn ông. Ngô Hán dễ gì nhìn ra.
Hôm sau Vương Bá dẫn theo đoàn tùy tùng, cùng bọn Chu Tái-Kênh đến
Hán-nguyên. Ngô Hán ra trước dinh đón vào. Liếc mắt nhìn qua, Trần Năng
thấy khá nhiều tướng Hán, bà quen mặt trong thời gian theo đạo
Kinh-châu. Mấy tháng ở Lạc-dương, bà nghe Chu Tường-Qui kể rằng: Hồi anh hùng Lĩnh-Nam phản Hán, trợ Thục. Một số đại tướng Hán bị Trưng Nhị,
Phương-Dung bức bách phải đầu hàng Thục, mà lòng họ không muốn. Hoài-nam vương tâu với Quang-Vũ không nên giết hại vợ con họ như luật định. Trái lại âm thầm cấp phát lương thảo như thường lệ. Một mặt sai mật sứ đến
an ủi họ rằng triều đình lúc nào cũng hậu đãi họ. Thiên tử biết họ bị
bức bách phải hàng Thục. Vậy họ cứ ẩn nhẫn, khéo léo nắm giữ binh quyền. Đợi đại binh đánh vào Thục, sẽ làm nội ứng. Hồi Công-tôn Thi đầu hàng
Hán, mở cửa cho Ngô Hán đem quân vào Thục. Các hàng tướng hưởng ứng, đem thành trì dâng Hán. Hóa cho nên Vương Nguyên có tài kinh thiên động địa cũng bị bại.
Bà liếc mắt nhìn, thấy đủ mặt Vương Hữu-Bằng, Chu Á-Dũng, Lý Thái-Hiên, Lưu T