Cẩm Khê Di Hận
Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 328515
Bình chọn: 7.00/10/851 lượt.
chiêu nữa của ngươi.
Bà phát chưởng tấn công Trần Năng. Chưởng của bà thuộc Tản-viên. Tay trái xử dụng âm kình, tay phải xử dụng dương kình.
Trần Năng vận Thiền-công, xử dụng Phục-ngưu thần chưởng. Bất cứ lão bà xuất chiêu nào, bà đều hóa giải được.
Trưng Nhị lược trận nói với Trưng Đế:
– Lão bà này học được cả nội công âm nhu của phái Long-biên. Nội công
dương cương của phái Tản-viên. Bà lại xử dụng Phục-ngưu thần chưởng, cả
cương lẫn nhu giống như Đào Kỳ. Em nghĩ có lẽ Đào Kỳ liên hệ tới bà. Hai ít ra y đã truyền tất cả sở học của y cho bà.
Hai người đấu với nhau đến chưởng thứ hai trăm, lão bà nhảy lùi lại:
– Ta phục ngươi. Ta nhận thua ngươi!
Lão bà ôm mặt khóc thảm thiết.
Trần Năng hỏi:
– Thưa tiền bối. Có lẽ tiểu bối ra tay nặng quá chăng?
Lão bà càng khóc lớn:
– Ta khổ công luyện võ bấy lâu, hy vọng tìm lão già chưa chết Trần
Đại-Sinh trả thù. Không ngờ... không ngờ, đến học trò y, mà ta không
thắng nổi, còn mong gì trả thù nữa.
Trần Năng lễ phép hỏi:
– Thưa bà, sư phụ tôi suốt đời chỉ biết lấy y đạo cứu thế. Đôi khi phải
ra tay, chẳng qua để cứu người mà thôi. Ngay trong trận Cẩm-dương, người bị đối thủ lừa dối, đánh trọng thương. Người cũng không nỡ giết. Không
hiểu người đã làm gì để bà thù hận người ? Ở đây có sư huynh Chu Bá với
tôi đều là đệ tử người. Sư phụ chúng tôi hiện vân du thiên hạ. Vậy bà có thể đánh, có thể mắng, có thể chửi chúng tôi. Chúng tôi xin gánh chịu
cho sư phụ. Không biết có được không?
Lão bà nhìn Trần Năng, rồi nhìn Chu Bá. Bà ngơ ngẩn xuất thần rồi hỏi:
– Ngươi họ Chu phải không? Ngươi được Lê Đạo-Sinh gả con gái cho. Vậy ngươi có biết cha, mẹ ngươi là ai không?
Chu Bá nghe lão bà hỏi bằng giọng kẻ cả. Ông đoán có lẽ bà biết tông tích của ông cũng nên. Ông nhũn nhặn:
– Chu-Bá này suốt đời có một mối hận, vì không biết gốc tích mình. Nếu lão bà biết, xin chỉ dạy. Hậu bối nguyền không quên ơn.
Lão bà cười:
– Dĩ nhiên ta biết. Ta biết người như ta biết ta vậy.
Chu Bá càng kính cẩn hơn:
– Trước đây, cha mẹ tôi khởi binh đánh đuổi giặc Hán, đều tử trận cả.
Tôi được một tỳ nữ của cha tôi đem đến trang Thái-hà ở, nuôi tôi khôn
lớn. Tôi được Lục trúc tiên sinh thu làm đệ tử, còn cho làm rể. Nhiều
lần gặng hỏi nhũ mẫu tên cha mẹ tôi, người nhất định không chịu trả lời. Chỉ bưng mặt khóc. Vì vậy tôi không dám hỏi thêm. Nhũ mẫu qua đời rồi,
mà tôi vẫn không biết cha mẹ tên gì? Gốc tích thân thế ra sao.
Vua Trưng an ủi Chu Bá:
– Anh hùng đâu quản xuất thân. Chu sư thúc, người đã thành đại anh hùng
Lĩnh-Nam, thì dù song thân thế nào chăng nữa, chúng tôi vẫn kính trọng
sư thúc.
Lão bà cười nhạt, hỏi Trưng hoàng đế:
– Các ngươi tự xưng anh hùng, mà tiếp đãi hiền tài như thế này ư?
Trưng đế bảo Phương-Dung:
– Lỗi ở ta. Sư muội. Hãy kéo ghế mời lão bà an vị.
Phương-Dung nhìn thân pháp, võ công của lão bà, biết lão có liên hệ với
phái Long-biên. Bà vội kéo ghế mời lão bà ngồi, truyền rót nước, đem
bánh trái kính cẩn:
– Xin cao nhân cho biết quí tính phương danh.
Lão bà không nhân nhượng, ngồi xuống ghế, cầm bánh ăn. Ăn hết đĩa bánh,
tự rót nước trà, uống hết một bình. Lão vỗ hai tay vào nhau, hỏi
Phương-Dung:
– Con bé ngạnh đầu kia! Ngươi là Tể tướng Lĩnh-Nam trăm sự của Xã-tắc đều do người cả. Có đúng thế không ?
– Quả như bà nói.
– Ngươi ra lệnh khuyến khích phá đất hoang làm ruộng, trồng dâu, nuôi
tằm. Được! Ngươi treo thưởng cho ai trồng được thửa ruộng có số thu cao! Được! Ngươi khuyến khích nuôi cá, lợn, gà, trâu, bò. Được. Song ngươi
ngu quá!
Phương-Dung thấy lão nói năng ngỗ nghịch. Nhưng bà thấy lão xử dụng võ
công Long-biên đến trình độ ngang với mình, có thể bà là tiền bối cùng
môn hộ, nên bà nhũn nhặn:
– Tiểu bối xin rửa tai nghe lời lão bà.
Lão cười khạnh khạch:
– Ngươi ban lệnh, cứ tưởng dân chúng ai cũng như ngươi. Ngươi muốn nước
giàu phải không? Nhưng ngươi có biết rằng dân chúng khá giả một chút, họ sinh lười, không làm việc nữa. Thành ra đất Lĩnh-Nam cũng không hơn
Trung-Quốc làm bao. Ta hỏi ngươi: Ngươi khuyến khích họ nuôi gà, nuôi
lợn, nuôi trâu bò. Dân chúng khá một chút, có trứng gà mang ra ăn, giết
lợn sữa, giết nghé tơ ăn... thì làm sao mà giàu được?
Phương-Dung tỉnh ngộ:
– Tiểu bối ngu tối, không nghĩ đến. Ngay ngày mai, tiểu bối sẽ ban lệnh: Không được ăn trứng gà, vịt trong vòng một năm. Không được giết lợn
sữa, giết nghé.
Lão già lại cười:
– Ta còn phải dạy dỗ mi nhiều nữa. Mi truyền lệnh: Triều đình khuyến
khích gia tăng nhân xuất. Chỉ khuyến khích thôi! Thì ai nghe. Giá như
một vợ, một chồng, đẻ liền năm đứa con, đôi vợ chồng ấy, với bầy con sẽ
ăn cỏ mà sống hay sao?
Phương-Dung tỉnh ngộ:
– Hậu bối sẽ ban lệnh: Đàn bà có mang từ bảy tháng, cho đến sau khi sinh con sáu tháng, được trợ cấp gạo, vải. Nhà nào có trẻ con dưới mười ba
tuổi, một mẫu ruộng không phải nộp thuế. Nhà nào một vợ một chồng, sinh
được năm con., những đứa trẻ ấy, lạc hầu phải xuất kho nuôi nấng.
Thình lình lão bà xuất trảo tấn công Chu Bá. Bà đang nói truyện, ra tay
cực kỳ thần tốc. Chu Bá không phản ứng kịp. Ông
Cùng chuyên mục
-
KHI........TIỂU THƯ VÀ HOÀNG TỬ ĐI HỌC Zenny Nguyễn (Gấu Sociu or Gấu Sociu's) Truyện kiếm hiệp