XtGem Forum catalog
Cẩm Khê Di Hận

Cẩm Khê Di Hận

Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 328383

Bình chọn: 7.00/10/838 lượt.

cho bõ ghét. Không ngờ

khi xuất thủ, kiếm thuật bà thua Phương-Dung, chưởng lực bà thua

Trần-Năng.

.....

Chu Tái-Kênh hỏi Chu Bá:

– Sư phụ cháu đâu? Ta phải giết y để trả thù.

Chu Bá quì xuống đất lạy tám lạy:

– Cô xa cháu năm cháu ba tuổi. Đến nay cháu đã bốn mươi lăm tuổi, mới

trùng phùng. Sư phụ cháu vốn ít nói, tính tình hiền hậu. Ngày cô khởi

binh, người không hưởng ứng, vì thấy khởi binh chỉ đưa đến cái chết cho

hàng mấy ngàn tráng đinh, người mới cản trở, không chịu hợp tác. Hôm

người qua Trường-sa, đến bờ sông Tương-giang, viếng mộ biểu muội Trần

Thiếu-Lan, người khóc đến chảy máu mắt.

Chu Tái-Kênh nhảy lên:

– Sao? Sao? Tại sao mộ Thiếu-Lan lại ở hồ Động-đình?

Trưng Nhị tường thuật tỷ mỉ cuộc đời thảm thiết của Trần Thiếu-Lan cho bà nghe. Bà oà lên khóc nói:

– Thì ra con tôi vẫn còn sống! Hai đứa cháu ngoại vẫn còn. Hỡi ơi! Suốt

mấy chục năm qua, tôi ẩn ở trên rừng, trên núi, không biết tin tức gì

cả.

Bà bảo Chu Bá:

– Cháu! Cháu với cô phải đi Trung-nguyên, giết con ác phụ Mã thái hậu,

tìm vợ chồng Phan Anh, Trần Nghi-Gia giết đi, để trả thù cho em. Đi! Cô

cháu mình đi ngay bây giờ.

Trần Năng đến trước mặt Chu Tái-Kênh quì xuống làm lễ:

– Đệ tử Trần Năng, xin tham kiến sư nương.

Chu Tái-Kênh đỡ Trần Năng dậy:

– Được, ta vì hai đứa bay! Tha cho sư phụ bay!

Phương-Dung cùng Đào Kỳ đã được nghe Khất đại-phu kể về người vợ tên Chu Tái-Kênh. Vì nhiệt thành yêu nước, mà hóa ra con người kỳ quặc. Biết vợ còn sống, ông lặn lội khắp nơi tìm không thấy, không ngờ, bây giờ bà

xuất hiện tại đây.

Phương-Dung nghĩ thầm:

– Bà cụ này võ công kinh nhân. Tài năng mẫn tiệp. Chỉ vì yêu nước, nóng

lòng với dân tộc mà thành quái nhân. Ta hãy khơi lòng yêu nước của bà.

Hầu dùng bà còn hơn để bà bất mãn.

Phương-Dung kính cẩn thưa:

– Lão bá! Đất nước được phục hồi, do công lao của toàn thể dân Lĩnh-Nam, chứ không phải của Trưng sư tỷ! Hay của bất cứ ai. Nếu không có cuộc

khởi nghĩa của song thân Chu sư thúc thì không có cuộc khởi nghĩa của bà với Trần Anh, Trần Thiếu-Lan. Không có cuộc khởi nghĩa của bà, e ngọn

đuốc phục quốc tắt ngấm, chính vì nhờ lão bá, khiến anh hùng ngụt lửa

yêu nước, nay Lĩnh-Nam mới được phục hồi. Hôm nay lão bá lại quang lâm,

dạy dỗ cho cháu nhiều điều. Cháu xin đa tạ lão bá.

Trưng Nhị tiếp:

– Hai sư muội Quế-Hoa, Quỳnh-Hoa chẳng là cháu ngoại của lão bá đấy ư?

Hai sư muội đang làm đại tướng, trọng nhậm biên cương. Lão bá là bà

ngoại, không lẽ không bằng các cháu ư?

Chu Tái Kênh mở to mắt nhìn Phương-Dung, Trưng Nhị:

– Mấy con lỏi này, biết lẽ phải trái, không giống lão ăn mày. Ta phục

các ngươi. Ừ, ta thuộc lớp người bà nội, bà ngoại các ngươi, không lẽ

thua các ngươi. Ta phải làm điều gì thực vĩ đại mới được. Thôi, bảo Đào

Kỳ giao ấn Đại tư-mã cho ta. Ta đánh lên Lạc-dương chiếm Trung-nguyên

cho hả giận.

Phương-Dung biết lời khích của mình đã thành công, bà đưa mắt nhìn Trưng Nhị:

Trưng Nhị chắp tay kính cẩn:

– Có một việc, tất cả chúng cháu đều không làm được. Trên đời này chỉ

Thái sư thúc Khất đại phu làm được mà thôi. Cháu nghĩ, lão bá chưa chắc

đã làm được. Không biết bây giờ Thái sư thúc ở đâu?

Trưng Nhị nói xong, liếc nhìn Trưng Đế. Cả hai cùng ngơ ngẩn nhìn về chân trời xa. Trưng Đế cũng nói:

– Thái sư-thúc như con rồng, khi ẩn khi hiện, không biết đâu mà lường.

Làm sao tìm được người bây giờ? Khổ một điều ngoài người ra, không ai

làm được cả.

Chu Tái-Kênh, là lọai người ruột để ngoài da. Nghe Trưng Nhị nói vậy, bà không biết mình bị khích, lòng tự ái nổi dậy, bà hét be be:

– Cái gì mà lão làm được, ta lại làm không được ? Nói mau, nói mau, ta

làm cho mà coi. Nói mau, nếu không ta đánh cho mấy bạt tai bây giờ !

Phương-Dung đổ dầu thêm vào ngọn lửa:

– Đúng đấy, phải đi tìm Khất đại-phu về mới xong. Khắp thiên hạ ngoài ngài không ai làm được việc này.

Chu Tái-Kênh tức quá, tóc dựng đứng, mắt mở to, miệng lắp bắp:

– Việc gì, nói đi! Ta quyết làm. Nói mau.

Trưng Đế thấy khích bà như vậy đã đủ. Ngài phán:

– Nếu lão bà quyết tâm, vậy chúng ta cứ nhờ người làm dùm. Thử xem biết đâu !

Trưng Nhị nói:

– Thưa lão bà, hiện con gái của Chu sư thúc là Chu Tường-Qui, được

Quang-Vũ phong là Tây-cung quí phi. Tường-Qui tuy làm quí phi, mà lòng

dạ lúc nào cũng nghĩ đến Lĩnh-Nam. Sư muội ở cạnh triều Hán, kết thân

với đại thần, khiến mọi người cản trở Quang-Vũ khởi binh đánh Lĩnh-Nam.

Chỉ cần y để Lĩnh-Nam yên năm năm, chúng ta không sợ y nữa. Trước kia

Tường-Qui được mẫu thân giả làm cung nữ, ẩn trong Tây-cung giúp đỡ. Sau

này Chu sư thẩm tuẫn quốc, Tường-Qui thân cô thế cô giữa hang hùm, miệng rắn.

Chu Tái-Kênh nước mắt đầm đìa:

– Tội nghiệp cháu tôi quá! Sao hoàng đế không gửi người sang giúp cháu tôi. Nước mình nhân tài nhiều quá mà.

Phương-Dung tiếp:

– Hôm rời Trường-sa về Giao-chỉ. Chúng cháu định cử Đào Phương-Dung,

Đinh Hồng-Thanh sang giúp Tường-Qui. Song Đinh Hồng-Thanh đã tuẫn quốc

mất rồi. Và Đào Phương-Dung, võ công tuy cao, song cũng không địch lại

Liêu-đông tứ ma. Chúng cháu muốn nhờ Khất đại-phu sang Trung-nguyên