Cẩm Khê Di Hận
Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 3210970
Bình chọn: 9.00/10/1097 lượt.
Phan, dẫn
thêm Đặng Thi-Sách, du ngoạn Trung-nguyên, lánh mặt. Ở nhà Tái-Kênh cùng con rể, con gái khởi binh. Lúc đầu đánh chiếm được hai huyện. Trong khi đánh chiếm huyện Bắc-đái, nghĩa quân bị bại. Trần Anh bị giết tại trận. Tái-Kênh, Trần Thiếu-Lan bị bắt. Thiếu-Lan có nhan sắc, bị thái thú
Tích Quang gửi sang Trung-nguyên cống cho Xích-My. Còn Chu Tái-Kênh bị
đem chém. Trước hôm bà bị hành hình, Lê Đạo-Sinh vào ngục thăm bà. Y
khóc lóc thảm thiết rằng: Y làm đô úy Giao-chỉ, chẳng qua để giúp đỡ
người Việt. Bây giờ y không biết làm cách nào cứu bà. Cuối cùng, giữa
lúc bà tuyệt vọng, y đề nghị, sẽ đem người vào thế mạng chịu chết cho
bà. Còn bà, y khuyên không nên rời Thái-hà trang. Y dành cho bà một khu
nhà biệt lập, cấp cho bà hai thị nữ hầu hạ.
Bản tính Tái-Kênh cương cường, can đảm. Nhưng sau khi khởi nghĩa bị thất bại, nghĩa quân tan vỡ, con rể chết, con gái bị lưu đày, mình bị chết
chém. May được Lê Đạo-Sinh cứu sống, bà mất hết chí khí, hận thù đời.
Nghe tin Trần Đại-Sinh từ Trung-nguyên về, bà cũng không muốn gặp mặt.
Trần Đại-Sinh tưởng vợ bị chết rồi. Ông không thiết tục huyền, ngao du
thiên hạ lấy y đạo cứu dân.
Chu Tái-Kênh ẩn ở trang Thái-hà. Thỉnh thoảng Lê Đạo-Sinh tới thăm bà. Y ngỏ với bà rằng: Y có chí lớn, muốn phục hồi Lĩnh-Nam. Y đang xây dựng
lực lượng, kết nạp anh hùng. Bà hăm hở giúp y. Y khuyên bà nên cải trang thành một người Mường, đi các trang ấp huấn luyện, tổ chức tráng đinh
cho y. Bà vui vẻ làm việc. Lê Đạo-Sinh thiết lập một trang trại, trong
vùng rừng núi Giao-chỉ, giao cho bà trông coi. Y truyền tất cả trang ấp
của y, của học trò y, gửi tráng đinh về cho bà huấn luyện. Vì vậy, tráng đinh thuộc sáu mươi hai trang ấp dưới quyền Lê Đạo-Sinh và đệ tử rất
thiện chiến, hùng mạnh như các đội quân chuyên nghiệp. Đệ tử Lê Đạo-Sinh ít được gặp bà. Họ chỉ biết bà có tên mẹ Chu. Ai cũng phải gọi bà bằng
mẹ hết.
Trong khi ở trên rừng, dạy tráng đinh, cô độc, không người tâm sự, bao
nhiêu oán hờn chồng chất, bà đổ lên đầu chồng. Bà cho rằng vì chồng
không giúp đỡ, bà mới thất bại. Bà quyết chí luyện võ, đợi một mai Lê
Đạo-Sinh khởi binh, chính thân bà sẽ cầm quân đánh giặc. Đuổi giặc rồi,
bà dùng võ công đánh bại Trần Đại-Sinh, để hạ nhục ông.
Có lần bà tìm được tung tích ông. Đêm, bà bịt mặt tấn công ông. Đấu với
nhau được mười chưởng. Bà mới biết võ công mình còn kém ông xa. Từ thất
bại, muốn thành công, bà đi vào đường tà. Bà nghĩ: Lê Đạo-Sinh võ công
cao cường. Nếu bà có được cuốn sách chép bí quyết của y, có thể thắng
chồng. Nghĩ là làm. Bà giả đau, vì khí hậu trên rừng không hợp với bà.
Lê Đạo-Sinh tạm cử người thay thế bà coi trường luyện quân. Y đem bà về
trang Thái-hà dưỡng bệnh. Y không đề phòng, bị bà lấy trộm mật thư, học
hết võ công của y. Sau ba năm luyện võ, bà bí mật trở lại chỗ Khất
đại-phu ở, tấn công ông. Song cũng chỉ được trăm chiêu bà bị bại. Lần
này, Khất đại phu kinh ngạc không ít. Ông cố moi óc xem, trong đời, ông
đã gây thù với ai, mà ba năm trước một người thân hình nhỏ bé, rõ ra
dáng phụ nữ, đến tấn công ông, không nói một lời. Sau ba năm, trở lại,
với bản lĩnh không thua ông làm bao. Lạ một điều, võ công người này lại
là võ công Tản-Viên? Tuy thắng đối thủ, song ông không nỡ hại. Cũng
không nỡ gỡ khăn bịt mặt ra. Ông thả cho đi.
Chu Tái-Kênh trở về Thái-hà trang, quyết tâm luyện võ, mong trả thù Khất đại-phu.
Thời gian Đào Kỳ bị làm nô bộc ở trang Thái-hà, là thời gian bà đang mưu phục thù. Bà nghĩ: Muốn thắng Trần Đại-Sinh, cần học nội công âm nhu
phái Long-biên. Đêm đêm bà rình ở nhà tù, đợi Nguyễn Phan cung khai bí
quyết luyện công, lập tức bà lấy cắp luyện. Song bà không thành công.
Cho đến khi Đào Kỳ được Nguyễn Phan truyền nội công âm nhu, cùng kiếm
trấn môn phái Long-biên. Bà núp nghe trộm, từ đó, bà luyện được kiếm
pháp Long-biên. Có điều bà núp xa nghe, không được nhìn tận mắt các
chiêu thức, thành ra kiếm pháp của bà hơi khác kiếm pháp nguyên thủy. Vì vậy đấu với Phương-Dung, tuy bà có nội công cao hơn, kinh nghiệm nhiều, mà không thắng được đối thủ.
Hàng đêm, bà theo dõi Đào Kỳ, do đó bà biết chỗ dấu các thẻ đồng bộ Văn
lang võ học kỳ thư. Bà đào lên, học thuộc các câu quyết rồi lại trả về
chỗ cũ. Vì vậy Đào Kỳ không biết gì cả. Tuy bà luyện được đủ ba mươi sáu chiêu Phục-ngưu thần chưởng, cả cương lẫn nhu. Song bản lĩnh của bà
không bằng Đào Kỳ, vì Đào Kỳ phát minh ra lối qui liễm chân khí âm,
dương, hợp làm một, công lực ông cao không biết đâu mà lường.
Chu Tái-Kênh luyện xong bộ Văn lang võ học kỳ thư, bà đi tìm Khất đại
phu trả thù. Thì ông đang trên đường tòng chinh Trung-nguyên. Bà lặn lội tới Dương-bình quan, đúng lúc ông đi Lạc-dương với Đào Kỳ. Bà tìm tới
Lạc-dương ông lại trở về Lĩnh-Nam. Bà trở về Lĩnh-Nam, thấy Lĩnh-Nam
phục hồi, Trưng Đế phong các công thần, tổ chức Lĩnh-Nam thành một nước
thái bình. Dân chúng sung sướng. Bà cho rằng Trưng Đế thành công vì nhờ
chồng mình giúp. Uất khí, oán hờn chồng chất, bà tìm chồng khắp nơi,
không thấy. Bà nghĩ đến phá hoàng cung Mê-Linh