Cẩm Khê Di Hận
Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 328362
Bình chọn: 7.00/10/836 lượt.
tuổi còn trẻ, thế mà suốt cuộc đời,
ông không chú ý đến bất cứ người con gái nào. Ông chôn vợ ở gần nơi trấn nhậm ngoài thành Long-Biên. Mỗi buổi sáng, ông ra bên mộ nàng, tự tay
tỉa cây kiểng. Buổi chiều đích thân ông tưới hoa, rồi ngồi nói truyện
với nàng như nàng ngồi cạnh.
Đào vương cho khâm liệm em với cháu.
Trưng vương hỏi:
– Ý Đào vương định an táng hai vị anh hùng ở đây hay đưa về Cửu-Chân?
Đào vương phi nói:
– Khắp đất nước Lĩnh-Nam, đâu chả của mình? Chôn đâu cũng được. Chúng
tôi vốn con cháu thần dân Âu-Lạc, xin được đưa về Cổ-Loa an táng.
Trưng vương truyền các anh hùng tế trước linh sàng Đào-thế-Hùng, Đinh-hồng-Thanh. Ban sắc phong Đào-thế-Hùng làm:
Vũ liệt, hùng huân, Đặng-Châu đại vương.
Ban sắc phong Đinh-hồng-Thanh:
Chí nhu, uyển mị, Hồng-Đức công chúa.
Truyền trăm thớt voi, trăm Thần-ưng và ba trăm đệ tử, tráng đinh đi theo Đào-hiển-Hiệu, hộ tống linh cữu về an táng tại Cổ-Loa.
Tiễn đưa linh cửu Đào-thế-Hùng, Đinh-hồng-Thanh đi rồi. Hồ-Đề đứng lên nói với quần hùng:
– Lê-đạo-Sinh đã được Tăng-Giả Nan-Đà cứu. Tuy Lê xám hối, xin chịu tội
đã đành. Nay Hoàng-Đức, Hoàng-minh-Châu, Chu-Quang, hối lỗi, chống
Lê-đạo-Sinh. Chúng ta tha tội cho ba người. Còn lại Lê-Đức-Hiệp,
Ngô-tiến-Hy, Hàn-thái-Tuế, Vũ-Hỷ, Vũ-phương-Anh, chúng giết hại không
biết bao nhiêu người. Cần phải xử tử chúng, cho anh hùng hả dạ.
Phương-Dung cũng tiếp:
– Phong-Châu song quái giết cha, mẹ, bốn anh của tôi. Xin cho tôi được
đưa hai tên này về Cối-Giang xẻo từng miếng thịt, tế mộ các người.
Trưng vương thở dài:
– Đối với môn qui của phái Tản-Viên. Tôi không có quyền giết người đồng
môn. Nhưng nay các đệ tử của thái sư thúc Lê-đạo-Sinh tội quá nặng. Tôi
không dám xin tha tội. Vậy xin giao cho ba vị xét xử. Trước kia ba vị
gồm tiền bối Đào-thế-Hùng, Phùng-đại-Tín tiên sinh với Hồ-Đề. Nay Đào
vương gia tuẫn quốc. Tôi xin cử Đinh hầu thay thế. Xin ba vị thu thập
tội ác của năm người. Đợi cử hoàng đế Lĩnh-Nam, hãy đem xử tội.
Hơn mười ngày sau, có tin Đô-Dương cùng các đạo anh hùng tề tựu đầy đủ.
Đây là cuộc họp, suy cử hoàng đế Lĩnh-Nam theo thủ tục trước kia các anh hùng Tây-Vu đã cử Thục-Phán lên thống lĩnh hào kiệt đánh vua Hùng, lập
ra nước Âu-Lạc. Trưng vương làm Giao-Chỉ vương, đứng ra tổ chức đại hội.
Ngài truyền đắp cái đài thực cao, lát gỗ. Trên đài, bầy bài vị thờ các
vua Hùng, vua An-Dương. Cạnh còn có bài vị thờ Phù-Đổng Thiên-vương,
Sơn-Tinh, Vạn-tín hầu Lý-Thân, Phương-chính hầu Trần-tự-Minh, Trung-tín
hầu Vũ-bảo-Trung, Cao-cảnh hầu Cao-Nỗ. Giữa đài để sáu cái đỉnh đồng
tượng trưng sáu vùng Nam-Hải, Quế-Lâm, Tượng-Quận, Giao-Chỉ, Cửu-Chân,
Nhật-Nam. Trước mỗi đỉnh có chín cái trống đồng, do chín thiếu niên đứng trực, tấu nhạc. Tổng cộng năm mươi bốn cái trống. Đài kết hoa rực rỡ.
Khói hương đỉnh đồng bốc lên nghi ngút. Nơi cử hành lễ là đất Mê-Linh,
ngay dưới chân núi Tản-Viên.
Từ dưới lên đài bằng sáu con đường gỗ, thoai thoải, mỗi con đường có
trăm bậc, tượng trưng xưa Quốc-tổ, Quốc-mẫu sinh trăm con, phong cho mỗi con một vùng, từ đấy thành họ. Như người con được phong đất "Trần" sau
con cháu mang họ Trần. Người con được phong đất Đào, sau con cháu đều
mang họ Đào. Cuộc bố phòng, bảo vệ cuộc lễ, giao cho Hồ-Đề và các đệ tử
Tây-Vu. Trưng-Nhị được cử làm người xướng ngôn buổi lễ.
Ngày cử hành lễ là ngày mùng 3 tháng 6 năm Kỷ-Hợi (39 sau Tây-lịch),bên
Trung-Nguyên nhằm niên hiệu Kiến-Vũ thứ mười hai đời vua Quang-Vũ nhà
Đông-Hán. Anh hùng các nơi tụ kéo về đầy đủ. Từ sáng sớm, dân chúng lũ
lượt tụ tập đến mấy chục vạn người. Trời tháng sáu, ánh sáng ban mai tỏa chiếu, anh hùng các nơi được cử đứng vào sáu con đường bằng gỗ, theo
thứ tự lớn trên, nhỏ dưới.
Đúng giờ thìn, Trưng-Nhị cầm cờ phất. Nhạc công đánh trống, năm mươi bốn cái trống đồng cử lên một lượt. Tiếng vang ngân đi rất xa. Pháo nổ liên hồi.
Trưng-Nhị hô lớn:
– Hoàng đế Lĩnh-Nam giá lâm.
Trần-tự-Sơn từ dưới đài uy nghi bước lên đứng trước sáu vị vương.
Ba hồi chiêng trống, hơn ngàn đệ tử phái Sài-Sơn đồng cử đủ các thứ nhạc khí, bản Động-Đình ca.
Trần-tự-Sơn bước đến trước bàn thờ Quốc-tổ. Hai thiếu nữ đứng bên cạnh
các đỉnh đồng đốt lên một bó hương. Trần-tự-Sơn tiếp lấy, cắm vào các
bát hương thờ Quốc-tổ và các anh hùng tiên hiền.
Ông quì xuống trước, kế đến sáu vị lạc vương, lạc công, lạc hầu, động chủ, trang chủ, các tướng lĩnh, anh hùng.
Trưng-Nhị xướng:
– Tuyên đọc chiếu chỉ của Quốc-tổ An-Dương.
Trần-tự-Sơn cầm chiếu chỉ của vua An-Dương đọc lớn. Đọc xong, ông hướng xuống đài nói:
– Quốc tổ đã dậy: Người thủ lĩnh hào kiệt, sau khi phục hồi Lĩnh-Nam,
tuyệt đối không được giữ bất cứ quyền hành gì. Từ khi ta trở về Lĩnh-Nam với sắc phong Lĩnh-Nam công của nhà Hán, công cuộc phục quốc bắt đầu.
Ta được anh hùng hào kiệt tin tưởng, người người góp sức, mà có ngày
nay. Hôm đại hội hồ Động-Đình, Lĩnh-Nam coi như phục hồi. Ta tạm ủy
quyền cho nghĩa đệ Đô-Dương điều khiển anh hùng, ổn định đất nước. Kế đó Quế-Lâm, Nam-Hải, Tượng-Quận cử lạc hầu, lạc công. Các vùng Giao-Chỉ,
Cửu-Chân, Nhật