Cẩm Khê Di Hận
Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 328265
Bình chọn: 9.5.00/10/826 lượt.
phi
thử nghĩ lại xem, khi vương phi làm quân sư, cầm quân đánh Thục, trận
đánh Võ-Đô, Cẩm-Dương. Người chết hàng vạn, vậy ai sẽ tìm vương phi để
trả thù? Biết bao nhiêu đại tướng Hán, chết dưới lưỡi kiếm vương phi.
vương phi trả lời sao đây? Trận đánh Trường-An, quân Hán chết trên ba
chục vạn, quân Thục chết không dưới mười lăm vạn. Ai sẽ tìm vương phi để trả thù? Bởi vậy bần tăng mới nói: Chẳng qua là cái "nghiệp" từ tiền
kiếp mà ra.
Lê-đạo-Sinh nghĩ được một kế:
– Bọn chúng ở đây đông quá. Tăng-Giả Nan-Đà khó cứu ta. Chi bằng ta dùng khổ nhục kế, mới mong thoát nạn.
Y bước ra nói:
– Các vị anh hùng! Một đời Trí-Vô này, vì mưu cầu danh lợi hư vô, mà hại biết bao nhiêu người! Vậy ai thấy cần trả thù, cứ lại giết! Ta không hề oán hận. Có như vậy mới giải được hết nghiệp của ta.
Trần-khổng-Chúng nói:
– Ta giết ngươi để trả thù cho sư huynh ta.
Ông cầm kiếm nhắm cổ Lê-đạo-Sinh đâm tới. Lê nhắm mắt mỉm cười. Lưỡi kiếm sắp tới cổ Lê thì ông ngưng lại nói:
– Ta là anh hùng! Ta không giết kẻ đã hối lỗi.
Đào-hiển-Hiệu đến trước Lê-đạo-Sinh mắng:
– Đồ hèn hạ! Đồ khốn kiếp! Mi mưu cầu danh lợi, xảo trá, giết cha ta, giết hiền thê của ta. Ta phải giết ngươi.
Đào-thế-Hùng gượng nói:
– Hiển-Hiệu! Không được giết người hối lỗi.
Tăng-Giả Nan-Đà nắm tay Lê-đạo-Sinh, Nguyễn-Phan, thấp thoáng một cái, ba người biến vào đám dân chúng mất dạng.
Quần hùng xúm vào xem thương thế Đào-thế-Hùng, Đinh-hồng-Thanh: Vết
thương đâm trúng ngực, sườn bụng. Khất đại phu, Trần-Năng lắc đầu thở
dài.
Một lát Đào-thế-Hùng mở mắt tỉnh dậy. Ông liếc mắt nhìn các anh hùng cười lên:
– Các vị đừng lo cho tôi! Cũng đừng vì tôi chết mà buồn. Hãy theo gương
Trưng vương: Đặng vương gia tuẫn quốc. Trưng vương can đảm cầm quân đánh giặc.
Ông nhìn Đào-thế-Kiệt, Đinh-Đại, Đinh-xuân-Hoa, và đám đệ tử Đào gia:
– Anh chị, Đinh sư đệ! Các con, các cháu. Từ khi ta sáu tuổi, phụ thân
mỗi đêm thường khóc thầm, giảng cho ta biết cái nhục của người dân mất
nước. Người luôn dặn ta: Hết lòng phục hồi Lĩnh-Nam. Năm ba mươi tuổi,
anh Cả sai ta đem vợ con ra Bắc, liên lạc với hào kiệt, phục quốc. Từ
đấy đêm ta quên ngủ, ngày ta quên ăn để có hôm nay. Ta vẫn nói: Chỉ cần
nhìn ngày đất nước trở về trong tay người Việt, đời ta coi như đủ. Chết
sống không nghĩa lý gì. Huống hồ, ta được nhìn Lĩnh-Nam phục hồi đã sáu
ngày. Ôi, sướng ơi là sướng. Ta sinh ra để phục quốc. Quốc đã phục rồi!
Ta còn mong gì nữa?
Ông mỉm cười rồi tắt thở.
Đâu đó tiếng sáo thê lương, rít trên không gian, theo mây trời lơ lững,
như khóc, như than, như uất nghẹn. Người cứng rắn nhất như Hồ-Đề mà cũng phải rơi nước mắt. Anh hùng nhìn lại: Thì là tiếng sáo của Sa-Giang.
Nàng cùng cha nổi danh tiêu thần. Tiếng sáo của nàng rúc lên từng hồi,
khi cao đến mây, khi nhỏ như sợi tơ trời.
Cạnh đó, Đinh-hồng-Thanh nằm gọn trong tay Đào-hiển-Hiệu. Mắt nàng nhắm
nghiền. Khuôn mặt vẫn thanh tú, nhu nhã. Nàng thở nhẹ nhàng, ngực nhô
lên thụp xuống. Trong cơn mê mê tỉnh tỉnh, nàng luôn miệng gọi tên
Hiển-Hiệu.
Khất đại phu nói:
– Cháu Hiển-Hiệu. Hãy bỏ vợ xuống. Ta dùng Lĩnh-Nam chỉ làm cho vợ cháu
tỉnh dậy, từ biệt cháu, rồi ra đi. Còn hơn mê mê tỉnh tỉnh như vậy.
Ông chìa ngón tay chỏ điểm đến "véo" một cái vào huyệt Bách-hội,
Đinh-hồng-Thanh rung động toàn người, rồi từ từ mở mắt ra. Đôi môi hồng
như trái đào, nàng hỏi:
– Hiển-Hiệu! Bố ra sao rồi? Anh ở đâu?
Hiển-Hiệu nắm chặt tay, như muốn giữ nàng lại:
– Anh đây! Bố chết rồi!
Hồng-Thanh mỉm cười:
– Anh nói sai! Bố là đại anh hùng, đại hào kiệt! Bố không bao giờ chết
cả! Lĩnh-Nam còn, người Việt còn, thì bố vẫn còn. Bố chết như thế này
chẳng hơn chết già ư? Anh... em dặn anh nhé... em sắp chết rồi. Nếu sau
này sáu vị vương hợp lại, để cử hoàng đế Lĩnh-Nam, anh nhớ... thay em,
cử Trưng vương. Ðừng cử bác cả. Bác già rồi! Để cho bác thảnh thơi.
Nàng nhắm mắt thiu thiu, rồi mở mắt ra, thấy Trưng vương, Đào vương bên cạnh. Nàng nói:
– Bác Cả ơi! Công phu bác dạy bố, dạy các anh, các chị, dạy chúng cháu,
chỉ mục đích duy nhất phục hồi Lĩnh-Nam. Lĩnh-Nam phục hồi rồi, bác vui
lắm. Bố chết, mà sống muôn ngàn năm sau. Cháu cũng sắp chết rồi. Cháu sẽ cùng bố gặp vua Hùng, vua An-Dương.
Nàng nắm tay Hiển-Hiệu:
-Em chết đi chẳng có gì đáng tiếc. Duy có điều em chưa cho anh đứa con. Thôi em đi đây...
Nàng nghẹo đầu sang một bên, từ từ nhắm mắt lại.
Quần hùng đứng chết lặng giữa hai cái chết của đệ tử Đào gia. Đâu đó
tiếng tù và rúc lên từng hồi, thảm não như con mất cha, như vợ mất
chồng. Khiến quần hùng không ai cầm được nước mắt.
Hơn nghìn Thần-ưng bay lượn thành vòng tròn trên trời. Cùng cất tiếng
kêu bi ai, khắc khoải, rồi kiếm cây, đậu chi chít trên cành. Cúi đầu
xuống, ủ rủ. Tiếng tiêu của Sa-Giang vẫn nức nở, nỉ non. Nàng dùng nội
lực chuyển vào tiếng tiêu, vọng đi rất xa. Anh hùng các đạo, đều cắn
răng, cúi đầu, nhỏ lệ.
Đào-hiển-Hiệu là một đại tướng tài kiêm văn võ thời Lĩnh-Nam. Tài liệu
trong các cuốn phổ đều mô tả ông vốn đa tình ngang với Trần-tự-Sơn,
Đô-Dương. Ông được phong tước công,