Anh Hùng Lĩnh Nam

Anh Hùng Lĩnh Nam

Tác giả:

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 324661

Bình chọn: 8.5.00/10/466 lượt.

c nữa. Nó rút kiếm phóng ra đỡ

thanh đao của tên lính Hán đến choang một cái. Thanh đao rớt xuống đất.

Thuận tay Ðào Kỳ cắt dây cởi trói cho bé gái. Ðứa bé ôm lấy mẹ la lớn:

– Mẹ ơi! Mẹ chết thực à?

Ðào Kỳ khoa kiếm mấy vòng, đẩy lui đám Hán quân, rồi cắt đứt dây trói cho tất cả mấy người. Nó hô lớn:

– Chạy mau đi!

Ðám quân Hán đã rút vũ khí ra vây lấy Ðào Kỳ. Ðào Kỳ khoa kiếm cứ mỗi

chiêu, một tên chết. Tên Ngũ trưởng, thấy bên mình chết hết, y la lớn

lên rồi phi ngựa trốn. Dân chúng thấy vậy bỏ chạy tứ tán.

Nguyễn Tam Tín nói:

– Ðệ đệ ơi, em đã gây tai hoạ như vậy, phải chạy mau đi mới thoát, không thì quân Hán kéo ra bây giờ, chúng ta chết hết.

Ðào Kỳ bồng bé gái để lên ngựa, rồi cả bốn phóng đi. Khi đã chạy xa khỏi thị trấn, Ðào Kỳ ngừng lại, xem xét đứa bé thấy chỉ bị thương nhẹ,

không có gì đáng lo.

Thiều Hoa hỏi nhỏ:

– Em tên gì?

Ðứa bé nói:

– Em không có tên, vì em thích mặc đồ tím nên người ta gọi em là bé Tiá.

– Tại sao bọn Hán lại bắt em?

Tía khóc nức nở:

– Quan huyện uý thấy mẹ em xinh đẹp, ra lệnh cho chúng bắt về huyện để

hầu hạ. Bố mẹ em không chịu, kháng cự lại, chúng kéo đến thực đông, đốt

nhà, giết bố em, bắt mẹ em, bắt cả em và mấy người hàng xóm.

Nói rồi nó khóc thảm thiết.

Ðào Kỳ đề nghị:

– Chị Giao Chi à! Tía hiện tứ cố vô thân, chị đưa Tía về nhà trước, để

hai bác trông coi nó. Còn anh Tín đi với chúng em được rồi.

Giao Chi bế Tiá lên ngựa phi đi. Còn lại ba người tiếp tục lên đường.

Ðang đi thì gặp một toán quân Hán đi ngược chiều, ước khoảng 50 người,

phía sau có tiếng ngựa hí, quân reo.

Thiều Hoa hỏi:

– Trước có giặc, sau có giặc, chạy đâu bây giờ?

Kỳ khẳng khái:

– Chúng ta quyết chiến rồi tìm đường tẩu thoát. Em là trẻ con không đáng sợ, còn anh Tín và sư tỷ phải trốn cho lẹ.

Tam Tín quát lên:

– Ta nhất sinh là Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín. Há để cho đệ đệ phải chết một mình sao? Ta ở lại với đệ.

Ðám Hán quân đến, có cả mấy tên bị đánh đuổi hồi nãy, chúng hô lớn:

– Bọn man cẩu kia, chịu trói đi.

Ðào Kỳ cười ha hả đứng im:

– Các người cứ tiến đến mà bắt.

Bọn Hán ỷ đông kéo tới. Ánh thép lấp loáng hai tên Ngũ trưởng đi đầu trúng kiếm vào ngực, ngã lăn xuống đất.

Ðào Kỳ reo lên:

– Sư tỷ, kiếm thuật sư tỷ nhanh quá.

Quân Hán reo hò, bao vây xung quanh, không dám tiến lại gần.

Ðào Kỳ chỉ con sông nhỏ cách đó không xa:

– Chúng ta chạy ra đó.

Nói rồi phóng ba kiếm liền, bọn quân Hán dãn ra, ba người chạy về phía bờ sông.

Ðào Kỳ hô:

– Nhảy xuống sông, lội sang bên kia.

Thiều Hoa, Tam Tín nhảy xuống nước rồi. Ðào Kỳ định nhảy theo, thì một

ánh đao loáng bay đến. Nó vội rút kiếm đỡ, choảng một tiếng, tay nó tê

dại, đau nhức vô cùng. Kiếm gần rơi xuống đất. Nó biết gặp đối thủ lợi

hại, vội trầm người xuống đâm lại phía sau. Bây giờ nó mới quay lại nhìn đối thủ, y mặc quân phục người Hán. Y tránh thế kiếm dễ dàng rồi hỏi:

– Ngươi sử dụng kiếm pháp Cửu-chân, vậy ngươi có liên hệ gì với họ Ðào không?

Y nói tiếng Việt rất sõi, thì ra y không phải người Hán. Ðào Kỳ không

trả lời, đâm một kiếm vào ngực y. Y không thèm đỡ, trầm người tránh, đưa hai ngón tay bắt lấy kiếm. Ðào Kỳ hoảng hồn, không ngờ trên thế gian có người lại dùng hai ngón tay kẹp được kiếm của nó. Nó buông kiếm nhảy

xuống sông, lặn đi. Nhưng nó không bơi được, vì vướng vào một cái lưới

cá, ai chụp lên người nó. Bọn quân Hán reo hò, kéo lưới lên, trói nó

lại.

Người cầm đầu quân Hán chính là cao thủ bắt kiếm của Kỳ. Y ra lệnh:

– Không được đánh đứa trẻ này, đưa về huyện cho ta hỏi cung.

Nói rồi y nhảy lên ngựa, tay cầm cây gậy tám cạnh và thanh kiếm của Ðào Kỳ ngắm nghía không ngừng.

Ðào Kỳ tức quá chửi:

– Ta thấy võ công của ngươi cũng vào hạng đại tôn sư, không ngờ ngươi

cam tâm làm tôi tớ cho Hán. Thực đáng tiếc! Ngươi có thể cho ta biết tên họ được không?

Ngươi kia không nói gì, y rút cây roi da dài, vung ra sau đánh vèo một

cái, cây roi quấn quanh người Kỳ, y giật mạnh, nó bị bay bổng lên trời.

Người ấy rung tay một cái, thu roi lại, nó bị rơi trên lưng con ngựa.

Người ấy không thèm nói, cũng không quay trở lại, cứ thủng thỉnh đi. Ðào Kỳ càng làm tới, chửi bới không ngượng mồm. Khoảng khắc, tới một doanh

trại, nhìn chữ đề, Ðào Kỳ biết rằng đó là huyện đường Long-biên.

Người kia bảo Hán binh:

– Ðem thằng bé này vào cho ăn uống tử tế, rồi dẫn lên gặp ta, ta cần hỏi cung nó.

Ðào Kỳ nói:

– Mi trói ta, làm sao ta ăn được?

Tên đội trưởng cười hì, cởi trói cho Ðào Kỳ. Nó vừa ăn, vừa suy nghĩ:

– Không biết giờ này cha mẹ ta ở đâu? Nghiêm đại ca ở đâu? Sư tỷ ta và Tam Tín hiện ra sao? Ta phải tìm kế thoát thân mới được.

Nó liếc mắt nhìn xung quanh, có bốn tên quân Hán cầm đao canh giữ nó, bên trong sân, ba bốn con ngựa cột dưới gốc cây.

Nghĩ được một kế, nó nói vói tên quân Hán nhỏ bé:

– Ðại ca, xin đại ca cho tôi đi đại tiện, tôi mắc đại tiện lắm rồi!

Tên quân Hán nhìn tên đội trưởng hỏi ý kiến. Tên đội trưởng gật đầu. Ðào Kỳ được dẫn về phía sau trại, tới bụi hoa, nó nhảy lùi lại một bước,

tay trái chụp cổ tên quân Hán. Tay phải nó bịt miệng lại nói vào tai:


Polly po-cket