không thể quay đầu lại, cũng không thể để Thư đau khổ. Kim Chi cười khẩy, quay sang hỏi Kim Tuyền._ Em biết nó? Nó có thể chơi tốt vậy sao?Kim Tuyền chỉ mỉm cười. Dù chỉ là giả tạo nhưng cũng có thời gian cô qua lại với Thư. Thư là tiểu Thư đài cát, mấy ngón đàn cơ bản này tất nhiên đã từng học qua. Cũng chính vì điều này, Tuyền luôn cảm thấy ghen tị, hận không cướp hết được mọi thứ từ tay Thư.Phía trên khán đài, Thư chùi nước mắt, đứng dậy nhưng không vững té ngã xuống. Minh Vũ định chạy đi, nhưng bóng Thiên Lộc vụt qua đã khiến chân anh khựng lại. Lộc chạy lên đỡ Thư, cô chỉ nhìn anh mỉm cười thể hiện mình vẫn tốt cậu không cần phải lo lắng. Rồi Thư lại nhìn về phía Minh Vũ._ Được rồi, xong rồi thì chúng ta về, đi…- Lộc đỡ Thư dậy, dìu cô đi xuống.Từ xa, Minh Vũ không nhìn theo, khuôn mặt tối xầm lại, quay người bước đi._ Anh tính đi đâu zậy? – Kim Chi níu tay Minh Vũ._ Tôi mệt rồi, muốn về.Vũ gỡ tay Chi ra rồi bước đi mặc cho cô nàng ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì. Thư đi rồi thì Vũ cũng chẳng cần phải diễn nữa, dù sao cũng không còn khán giả,anh không cần phải thân mật giả tạo với Kim Chi.Thiên Lộc lái xe đưa Thư về. Trên xe không ngừng nhìn về phía Thư. Lúc nãy theo quan sát của anh, ánh mắt của Thư với giám đốc có gì rất lạ. Cảm xúc lúc Thư hát không phải đơn giản là nhập tâm, hẳn là có ẩn tình, nhưng rốt cuộc đó là gì?_ Cậu không sao chứ? Có buồn nôn không? mình dừng xe lại chút nhé?_ Mình không sao, cậu cứ lái xe tiếp đi..Thư mệt mỏi nói, đầu dựa vào cửa xe nhìn ra cửa sổ. Đường phố về đêm tấp nập người qua lại, rộn ràng và đông vui nhưng Thư không muốn dừng lại hoà vào đó. Thư muốn về nhà, yên tĩnh và thanh bình. Cô sợ nếu đứng lại giữa dòng người náo nhiệt lại nhận ra bản thân cô độc, chẳng phải rất thất vọng sao. Bỗng một hơi ấm truyền tới bàn tay, Thiên Lộc đang nắm lấy tay Thư, mắt cậu nhìn thẳng phía trước, chậm rãi nói:_ Không sao, còn có mình đây… CHƯƠNG 13: GIÔNG TỐ ÙA VỀ.Chương 13.1: Sự thật mất lòng.Phòng bệnh trắng toát, mùi thuốc sát trùng bao vây thân người nằm trên giường bệnh. Thế Phong thất thần hỏi người con gái trước mặt:_ Thư … không liên lạc sao? Cô ấy … có biết tớ nhập viện không?Phương đang gọt táo, tay chợt khựng lại:_ Thư biết..Thế Phong chỉ à một tiếng, mi mắt lại cụp xuống buồn rầu suy nghĩ. Xem ra Thư muốn cắt đứt với anh thật, cũng không cần quan tâm anh bị tai nạn sống chết ra sao. Phương vẫn đang tiếp tục gọt táo, nhưng trong đầu lại vẩn vơ nghĩ đến chuyện khác. Tình trạng của Phong xem ra không thể nói sự thật cho cậu biết được rồi, cậu ta bây giờ chả khác gì con mèo chết, bộ dạng hậu thất tình trong thật đáng thương. Phương muốn nói lắm, nói cho Phong biết cậu và Thư là anh em ruột thịt, cùng chảy chung dòng máu trong người, tuyệt nhiên không được có tình cảm nam nữ. Phương chịu không nổi nữa bỏ quả táo xuống._ Phong!Phương nhìn Phong, cậu ta thậm chí còn không thèm ngẩng đầu lên nhìn Phương, đáp lại tiếng gọi cũng không. Phương ngập ngừng rồi bỏ ra ngoài, không nói được gì. Phương đóng sầm cửa lại, vò đầu bức tóc. Tên khốn đa tình đó hại Phương đau não mấy bữa nay. “ Sao trên đời lại có người luỵ tình như hắn?”. Nghe có tiếng bước chân Phương ngoái đầu nhìn, là Thư._ Cậu không phải đi làm sao? Đến đây liệu … có ổn không?Thư mỉm cười hiền đáp:_ Tớ xin nghỉ ca sáng, với lại… – Thư ngập ngừng._ Cậu muốn tự mình nói ra?_ Ưm, chuyện này dù sao cũng phải biết, không thể trốn tránh mãi, hơn nữa Phong là anh hai tớ, không thể không nói được. Chi bằng tự kết thúc, tuy rằng có chút đau khổ nhưng sau này như thế nào mới quan trọng.Phương chỉ cười nhẹ. Phải rồi, chi bằng kết thúc sớm nó, kết thúc sớm những nỗi đau._ Cậu ấy đang ở trong, mới ăn sáng, cứ nằm thẩn thờ từ sáng đến tối, hở chút là nhắc đến cậu, tớ cũng phát ốm rồi.Thư lắng nghe những lời của Phương mà thấy khó xử, trọng trách nói ra mọi chuyện cho Phong lại thêm phần nặng nhọc. Thư đẩy cửa bước vào. Phong nằm đưa lưng ra cửa nên không biết Thư tới. Đối diện với Phong giờ đây đã là một cảm giác khác. Không phải là bạn trai như trước kia mà là máu mủ. Giữa hai người bây giờ mà nói, khoảng cách tuy là gần lắm rồi nhưng cũng rất xa, rất xa. Thư chưa bao giờ nghĩ một ngày, từ mồ côi cha mẹ, bên cạnh không một người thân, nhìn gia đình người ta mỗi ngày lễ xôm tụ, cô chỉ thấy tủi thân cho mình. Nhưng bây giờ đã khác, cô còn có một người anh. Lúc nghe Phương nói, Thư không thể tin nổi, người anh trai thất lạc mấy mươi năm nay có thể tìm ra, nhưng lại chính là Phong đang nằm trên giường bệnh, xém bị cô hại chết. Thư bước lại bên giường, khẽ mở miệng._ Anh…Phong lập tức quay phắt người lại, ánh mắt ánh lên tia mừng rỡ, nhưng rồi lại nằm xuống quay mặt ra hướng khác giả vờ giận dỗi._ Anh vẫn chưa chết, em không cần phải quan tâm.Thư cười, bộ dạng anh làm cho cô buồn cười, nhưng nụ cười lập tức tắt hẳn, tự bản thân Thư thấy không cười nổi nữa._ Em có mua tới một ít táo, để em gọt ra cho anh.._ Không cần, lúc nãy Phương đã gọt trái cây cho anh rồi, anh muốn yên tĩnh, em về đi._ Anh muốn? được thôi em về, anh đừng có hối hận.- T
