làm Phong giật hết cả mình._ Ơ,.. mình xin lỗi, đau đầu quá ấy mà, không sao, ăn.. ăn đi..Rồi Phương cúi xuống cắm cúi ăn, trán bắt đầu đỏ dần. Phong nhìn Phương bằng đôi mắt ân cần, có chút thương cảm.…………………………………………………………………….11h 45 tối hôm qua:Vừa tắm xong, Thế Phong nhớ ra phải nhắc Phương lịch chụp mới. Gọi gần mười mấy cuộc vẫn không có người bắt máy:_ Đi ngủ rồi sao? Mệt đến thế à.Đang định gọi tiếp thì thấy Phương gọi lại:_ Nè sao gọi…_ “ Tên kia, cậu là đồ xấu xa… *nấc*, tại sao lại có thể đối xử với tôi như thế *nấc*..”_ Phương cậu uống rượu đấy à? Cậu biết mấy giờ rồi không? đi một mình à, lỡ như bị chụp hình là tiêu đấy.Trong điện thoại vang lên tiếng cười khẩy:_ “ Đừng có quan tâm tôi như thế nữa, xin cậu đấy, cậu với Thư… hai người là bạn tôi mà, sao có thể quá đáng như vậy, Thư đó,… tôi đã chơi với Thư bao nhiêu năm rồi chứ, sao cậu lại xen vào..”_ Cậu đang nói linh tinh gì vậy? đấy là cái chỗ quái nào?_ “ Quán X,.. à mắc mớ gì phải báo cho cậu biết, cậu là cái gì chứ, sao lại xuất hiện trong cuộc đời tôi thế này, hic,…có biết là tôi rất thích… *nấc*”Phong có một chút giật mình. Trong điện thoại:_ “ *nấc*, … Thư…, tại sao cậu lại làm cho quan hệ chúng ta ra như thế này”Phong đã nghĩ rằng Phương thích Thư! ( Còn bạn nghĩ sao? ). CHƯƠNG 10.2: ĐÃ LÂU KHÔNG GẶP.Hôm nay đi làm không thong thả như ngày đầu được nữa rồi, giám đốc sẽ về lúc 2h chiều, cô phải chuẩn bị xong tài liệu, rồi soạn lý lịch bản thân, sau đó còn phải vào sắp xếp lại văn phòng. “ Không biết sếp là người như thế nào nhỉ?”. Nghe mấy chị em trong công ty nói giám đốc là người tuổi trẻ tài cao, là hình mẫu lý tưởng à nha. Mấy bà cô quét dọn còn nói Thư may mắn lắm, phải nhớ nắm bắt cơ hội để mà đổi đời nữa cơ?!. Nhưng theo như Thư biết nghe đâu là giám đốc đã đính hôn rồi, người ta còn là thiên kim tiểu thư, Thư nào có chỗ chen chân vào.Nhìn chung có vẻ giám đốc là con người hơi khắt khe bởi bố trí trong phòng làm việc vô cùng logic và gọn gàng. Nhưng mà, có cái gì đó thân quen lắm. Thư đảo mắt về phía bàn làm việc, nhìn bảng tên trên bàn cô có chút giật mình. Dường như không tin vào mắt mình, Thư tiến lại gần hơn để nhìn cho rõ. Những dòng chữ trên nền hoa văn nắn nót: ‘Giám đốc Ngô Minh Vũ’ đã làm Thư đọc đi đọc lại không dưới mười lần. “ Không lẽ nào, chắc chỉ là trùng hợp thôi”. Thư thừa nhận lý do lớn nhất cô đồng ý vào làm ở Ngô Gia là vì muốn gặp lại anh. Không phải là cô luyến tiếc tình cảm với Vũ mà là vì cô muốn hỏi rõ lý do tại sao ngày ấy anh lại đột ngột ra đi như thế, nhẫn tâm vứt bỏ cô mà không nói một lời. Vũ định đùa giỡn với tình cảm của cô sao? Không lý nào, nếu là thật thì Thư cũng sẽ phủ định nó đi, cô không muốn chịu thêm đau đớn nào từ sự thất vọng nữa.Bên ngoài có tiếng bước chân người đang tiến tới , dần dần càng rõ ràng hơn. “ Cạch”, cửa phòng mở ra, một thân hình cao lớn bước vào, khí chất của người này tỏ ra ngời ngời, khuôn mặt thanh tú nghiêm nghị, bộ âu phục cắt may tinh xảo vô cùng vừa vặn càng tôn thêm sự thanh lịch nghiêm chỉnh và… không khác xưa là mấy, cảm giác hệt như năm năm về trước, như lần đầu gặp anh ở trước cổng nhà, chỉ có thêm phần chững chạc và tuấn tú hơn mà thôi._ Minh Vũ…Thư bất giác thốt ra tên người trước mặt trong sự ngỡ ngàng, đôi mắt mọng nước dường như đã sẵn sàng cho cảm xúc sắp vỡ ào sau bao năm tháng cất giữ trong đau đớn. Minh Vũ có vẻ cũng rất bất ngờ, đôi mắt của anh nhìn về Thư chăm chú. Đi theo sau Vũ là một người đàn ông trung niên, miệng vẫn đang nói liên hồi một loạt báo cáo gì đó, nhận thấy không khí khác thường ông ta mới ngẩng đầu lên:_ Nè cô là ai mà lại tùy tiện vào văn phòng vậy, còn tùy tiện gọi tên giám đốc nữa, ai cho cô vào đây? Tôi chưa thấy cô lần nào cả?Thư lấy lại bình tĩnh, cố gắng trả lời để giọng nói không run rẩy:_ Tôi… là thư ký giám đốc mới, vào đây để sắp xếp lại tài liệu, lần đầu gặp mặt xin được chiếu cố cho.Nói rồi Thư gặp người 90 độ xuống rồi ngẩng đầu lên một cách tự tin nhưng vẫn không dám nhìn vào mắt người đối diện. Câu trả lời vừa rồi của Thư còn gây bất ngờ hơn cho Vũ, gương mặt anh thoáng chút sửng sốt, nhưng nhanh chóng sau đó lấy lại sự bình tĩnh đến đáng sợ, anh nói rành mạch:_ Được rồi, nếu không có việc gì thì cô ra ngoài đi, lát nữa chúng ta nói chuyện sau. Trưởng phòng Giang chúng ta nói đến đâu rồi.Rồi Vũ tiến tới bàn làm việc tiếp tục cuộc nói chuyện với người được gọi là trưởng phòng Giang gì đó, để lại Thư đứng đó như người thừa._ Ưm,… vậy tôi xin phép ra ngoài.Sau khi nói câu nói thừa thãi đó, Thư bước ra khỏi phòng. Đóng cửa lại, cô dựa hẳn vào thành cửa, tay ôm lấy ngực thở dốc. Thư không tin vào mắt mình nữa, dù đã chuẩn bị tinh thần khi gặp lại anh từ rất lâu rồi, nhưng Thư chưa bao giờ nghĩ rằng lại gặp anh trong tình huống này, Minh Vũ lại là sếp của cô. Vậy rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì, năm năm trước anh chỉ là một giám sát bình thường của một cửa hàng chi nhánh nhỏ, có lẽ nào năm năm sau lại lên làm giám đốc của công ty lớn mạnh nhất nhì nước này. Trúng số cũng không có cơ hội… . Cho tới cuối cùng, Vũ vẫn là mộ